Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 10850 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1864
Người Phụ Nữ Đó

❊ ❊ ❊

“Thật lãng phí, khách sạn lớn thế này, ở có kín người không? Nếu chỉ ở có mấy người, xây to như vậy để làm gì?” Lưu Quốc Anh lắc đầu.

Khương Tiểu mím môi cười.

Bây giờ nhìn vào thì đúng là không thể tin nổi, nhưng sau thập niên chín mươi, khi tiến vào giai đoạn phát triển tốc độ cao, từ đó về sau, độ hoành tráng của các khách sạn cứ tầng tầng lớp lớp được nâng cấp.

Đến lúc đó, khi Lưu Quốc Anh nhớ lại những lời nói hôm nay, chắc chắn ông sẽ vô cùng cảm khái.

Phong Phỉ dẫn họ vào khách sạn, sảnh lớn thực sự xứng đáng với từ kim bích huy hoàng, thoáng đãng và bề thế.

Nhân viên khách sạn đều mặc đồng phục màu be viền xanh, trông vô cùng bảnh bao.

Lưu Quốc Anh thầm nghĩ, quả nhiên con người phải đi vạn dặm đường, ra ngoài rồi mới có thể nhìn thấy những thứ chưa từng thấy trước đây, mở mang tầm mắt.

Ông liếc nhìn Khương Tiểu, lại phát hiện cô điềm tĩnh hơn mình rất nhiều, không hề giống ông, cứ ngó đông ngó tây, mắt nhìn không kịp.

Hơn nữa, Khương Tiểu khi bước ra khỏi biên giới, đến nơi như thế này, vẫn ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước đi thẳng tắp, dáng người thẳng đứng, trông không hề có chút rụt rè nào.

Ông nhìn Khương Tiểu như vậy, cảm thấy vô cùng tự hào.

Trong lòng ông, Khương Tiểu giống như con cái của mình vậy, cho nên thấy cô biểu hiện xuất sắc, đương nhiên ông cảm thấy vô cùng vui mừng và kiêu hãnh.

Sau này Khương Tiểu chắc chắn còn có thể đi xa hơn, tốt hơn. Trước đây ông cũng chẳng có mong cầu gì, cuộc sống cứ thế trôi qua, chỉ hy vọng sức khỏe của vợ tốt hơn một chút, hai người cũng không cần sống quá thọ, dù sao nửa đời trước đều là ly tán bôn ba, trải qua sinh ly tử biệt với người thân thiết nhất, chẳng có hy vọng gì, có thể sống hết quãng đời còn lại với vợ là được rồi.

Nhưng bây giờ ông lại hy vọng mình có thể sống lâu hơn một chút, để sau này ông có thể nhìn thấy Khương Tiểu đứng ở vị trí cao đến nhường nào.

“Thủ tục nhận phòng đã làm xong rồi, sẽ có nhân viên khuân vác giúp hai người xách hành lý đưa lên, tôi còn chút việc phải xử lý, hai người nghỉ ngơi một chút trước nhé,” Phong Phỉ nhìn đồng hồ, “Khoảng hai tiếng nữa tôi sẽ quay lại đón hai người đi ăn, được không?”

Khương Tiểu suy nghĩ một chút rồi nói: “Chúng tôi tự ra ngoài ăn được rồi, anh cũng không cần phải chạy lại một chuyến nữa đâu.”

Phong Phỉ nở nụ cười tươi với cô.

“Đừng quên, mười ngày tới, tôi sẽ là trợ lý riêng của cô, tôi sẽ lấy cô làm trung tâm, làm mọi việc cho cô, đừng lo sẽ làm phiền tôi, vì nếu cô không làm phiền tôi, ngược lại ông Wen Li có khi sẽ cho rằng tôi làm việc không tận trách đấy.”

Anh ta nói với giọng có chút đùa vui, Khương Tiểu cũng không nhịn được mà bật cười.

“Nếu có cần, tôi nhất định sẽ tìm anh.”

Phong Phỉ rời đi, Khương Tiểu và Lưu Quốc Anh vào phòng cất hành lý, tắm rửa một chút, giải quyết việc cá nhân.

Phòng của Lưu Quốc Anh ở ngay bên cạnh cô, Khương Tiểu sang gõ cửa, Lưu Quốc Anh nói hơi mệt, muốn nghỉ ngơi thêm một lát, bảo cô lùi lại nửa tiếng rồi hãy ra ngoài ăn.

Khương Tiểu liền nóng lòng chạy đến quầy lễ tân để tra số phòng của Mạnh Tích Niên.

Lúc trước vì họ hoàn toàn không ngờ tới việc sẽ ở cùng khách sạn, nên Mạnh Tích Niên không hề nói cho cô biết số phòng của anh, nếu không thì bây giờ cô đã có thể tự tìm đến tận nơi rồi.

Thế nhưng, nhân viên tiếp tân nói với cô rằng, ở đây không được tùy tiện tra cứu thông tin của khách hàng.

Mặc cho Khương Tiểu có nói thế nào, đối phương vẫn không đồng ý.

Khương Tiểu bất đắc dĩ, đành quay người định về phòng.

Nhưng cô vừa xoay người lại, đúng lúc nhìn thấy Mạnh Tích Niên và một người phụ nữ đang tiến vào, người đi trước người theo sau.

Người phụ nữ đó đi phía trước, tóc búi sau đầu, chải chuốt tỉ mỉ không một sợi thừa, mặc một chiếc áo khoác đại y màu đen, đi giày da đen, trán cao thông minh, ngũ quan dịu dàng xinh đẹp, trên người toát lên một khí chất mâu thuẫn vừa mềm mại vừa sắc sảo, nhưng lại vô cùng cuốn hút.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1896
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.