Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 10842 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1908
Cũng Có Tình Cảm Mà

❊ ❊ ❊

"Bây giờ em vẫn đừng ở cùng anh, đối phương chưa từng gặp em, cũng không biết em là ai, em đi cùng anh ngược lại sẽ rất nguy hiểm."

Khương Tiểu có chút tủi thân nhìn anh.

Đôi mắt to tròn xoe của cô đong đầy sự luyến tiếc.

Điều này khiến lòng Mạnh Tích Niên mềm nhũn.

Anh ghé sát lại, hôn lên môi cô một cái.

"Đừng nhìn anh như vậy," anh đưa tay che mắt cô, thở dài nói: "Nghe lời đi, để anh an tâm một chút."

Thực ra Khương Tiểu cũng biết, chỉ cần là chuyện anh đã quyết định, thường sẽ không thay đổi.

Huống hồ anh vốn dĩ đang trong quá trình thực hiện nhiệm vụ, vô tình gặp nhau có thể coi là duyên phận, nếu thật sự cứ nhất quyết bám theo thì là cô không hiểu chuyện rồi.

Cô cũng không muốn anh phải lo lắng cho cô trong lúc đối phó với những nguy hiểm có thể xảy ra, như vậy sẽ làm anh mất tập trung.

Còn một điểm nữa, nếu cô đi theo thì Lưu Quốc Anh cũng sẽ đi theo, cô không thể để thầy mình lâm vào nguy hiểm được.

"Nhưng mà," cô vẫn có chút không cam tâm, không nhịn được nói: "Anh không sợ em ở đây cũng đụng độ những người đó sao?"

"Người đó chắc sẽ không tới khách sạn, nếu không thì Ma Tước số 2 tối qua đã không phải tới cái nơi đó để gặp hắn. Còn về Ma Tước số 2, chắc là hắn không nhận ra em, dù có gặp ở trong khách sạn cũng sẽ không có nguy hiểm gì đâu. Em đừng để ý đến ai cả, chỉ cần nghĩ tới cuộc thi vẽ của em là được."

Khương Tiểu thở hắt ra một hơi dài.

Được rồi, cô cũng hết cách.

"Đúng rồi, bùa bình an em còn không?" Mạnh Tích Niên đột ngột hỏi.

Khương Tiểu chớp mắt, "Anh muốn đưa cho Đới Cương?"

"Đới Cương và họ chưa chắc sẽ đối đầu với Nhị gia và những người khác, nhưng cứ phòng hờ vẫn hơn." Mạnh Tích Niên vốn dĩ sẽ không để lộ bùa bình an của Khương Tiểu, nhưng sự xuất hiện của Nhị gia đó khiến anh cảm thấy mối đe dọa rất lớn.

Anh không muốn mang Đới Cương ra ngoài, kết quả lại để cậu ấy gặp chuyện nơi đất khách quê người.

Nếu thực sự phải dùng đến bùa bình an, sau này giải thích rõ ràng với cậu ấy, vẫn còn tốt hơn là mang tro cốt của cậu ấy trở về.

"Được."

Khương Tiểu suy nghĩ một chút, vẫn lấy ra một chuỗi dây tay.

Chỉ đưa cho Đới Cương, vì Đới Cương cũng là người từng cùng họ vào sinh ra tử trước kia, xét từ một phương diện nào đó, trước đây Đới Cương cũng đã biết trên người cô ít nhiều có một chút bí mật khó lòng giải thích được rồi.

Ví dụ như lúc lũ lụt ở thôn Kê Quan, cô dẫn họ rút lui, chạy đua với lũ, thứ nước cô đưa cho họ uống.

Cũng chính nhờ ngụm thuốc đó, mới khiến họ có sức lực và tốc độ để rời khỏi đó.

Còn về hai người đồng đội khác mà Mạnh Tích Niên mang theo lần này, dù thế nào đi nữa Khương Tiểu cũng không thể cứ thế mà đưa bùa bình an cho họ, ngay cả khi họ cũng có khả năng gặp nguy hiểm.

"Cảm ơn em, Tiểu Tiểu." Mạnh Tích Niên nắm chặt chuỗi dây tay đó, "Anh biết đây là làm khó em, em đều là vì anh."

"Không hề nhé, em cũng có tình cảm với Đới Cương mà." Khương Tiểu liếc xéo anh.

Mạnh Tích Niên lập tức đen mặt.

"Em cũng có tình cảm với cậu ta?"

Câu này nghe thực ra cũng không có vấn đề gì, Đới Cương và Triệu Hâm đều quen Khương Tiểu mấy năm rồi, họ cũng từng kề vai sát cánh chiến đấu với nhau, nói có tình cảm cũng chẳng sai, nhưng sao anh nghe lại thấy chướng tai thế không biết?

"Ừm, có chứ."

Khương Tiểu gật đầu.

Mạnh Tích Niên lao tới chỗ cô, một cái liền đè cô xuống sàn.

"Em chỉ cần có tình cảm với một mình anh là được rồi!" Anh nghiến răng nghiến lợi nói.

Khương Tiểu bật cười khúc khích.

"Đồ hũ giấm."

Hai người đùa nghịch một chút, Khương Tiểu nhớ ra một việc: "Đúng rồi, sau khi ra ngoài anh nhất định phải đi mua đôi giày mới đấy."

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1967
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.