Kim Quang Hạo thấy Dương Dịch cầm một cây gậy củi mà khăng khăng nói là một thanh bảo kiếm giết người, lắc đầu, thầm nghĩ: "Vị Dương công tử này trông vóc dáng hùng vĩ, tướng mạo anh vũ hào sảng, không ngờ lại là một kẻ hữu dũng vô mưu! Nghe tin Thát Tử giết tới, vậy mà lại sợ đến phát điên!"
Hắn lộ vẻ không đành lòng, không còn tức giận nữa, ngược lại ôn tồn nói với Dương Dịch: "Dương công tử đừng sợ, chỉ cần chúng ta không lên tiếng, sẽ không có nguy hiểm đâu..." Hắn chưa nói dứt lời, liền nhìn thấy Dương Dịch chợt run mạnh cây gậy củi trong tay, "bộp" một tiếng, cây gậy dưới cái run đó của y thế mà vỡ tung ra, giữa những mảnh gỗ bắn tung tóe, một thanh trường kiếm hình thù kỳ quái xuất hiện trong tay Dương Dịch.
Kim Quang Hạo kinh hãi: "Cái... cái này là chuyện gì vậy?"
Dương Dịch không đáp, cầm kiếm bước đi, vừa đi vừa nói: "Kim tiêu đầu, ta đi giết Thát Tử đây, các người nếu không đợi được ta thì cứ đi trước, nhưng đồ đạc trong xe của ta phải giữ lại cho ta."
Kim Quang Hạo lúc này đã phản ứng lại, mình đây là nhìn lầm rồi, vị Dương công tử trước mắt này xem ra không phải người bình thường!
Thấy Dương Dịch đi đến bên suối, kéo cương ngựa định lên ngựa, Kim Quang Hạo dù sao cũng thấy tò mò, người dám giết Thát Tử trên thế gian này không nhiều, vị trước mắt này lại muốn đối đầu với lũ Thát Tử đông đảo, lá gan này thật không phải tầm thường!
Chỉ riêng điểm này, Kim Quang Hạo cũng muốn hỏi tên y, vạn nhất y bất hạnh bỏ mình, mình cũng có thể thay y truyền danh tính, cũng để thế nhân biết trên đời có một nhân vật như vậy.
Tiến lên đuổi theo vài bước, Kim Quang Hạo hỏi: "Công tử xưng hô thế nào?"
Dương Dịch lên ngựa cười đáp: "Tại hạ Dương Dịch, Kim tiêu đầu vẫn nên vào trong rừng đợi một lát đi."
Kim Quang Hạo thuận miệng nói: "Hóa ra là Dương công..."
Nói đến đây chợt phản ứng lại: "Dương Dịch? Ngươi chính là Sát Thần Dương Dịch?"
Dương Dịch thúc ngựa lao lên, cười lớn: "Chính là Dương mỗ!"
Thấy Dương Dịch lao ra khỏi rừng, Kim Quang Hạo đứng ngẩn người hồi lâu mới quay lại khu rừng nơi tiêu đội đang trú ngụ, miệng lẩm bẩm không ngừng: "Thế mà lại là hắn! Thế mà lại là hắn!"
Các tiêu sư thấy hắn thất thần, bèn hỏi: "Kim lão đại, người này là ai? Vậy mà thực sự đi giết Thát Tử sao?"
"Thanh kiếm của hắn kỳ quái quá!"
"Nhưng cũng thật có gan!"
"Thực sự đi giết Thát Tử rồi?"
---❊ ❖ ❊---
Kim Quang Hạo thấy bọn họ hỏi khẽ, đều lộ vẻ kinh ngạc, bọn họ đối với việc Dương Dịch như phát điên lao ra ngoài đều cảm thấy không thể tin nổi.
Kim Quang Hạo nói khẽ: "Đều câm miệng!"
Thấy mọi người đều yên lặng, mới nói: "Hắn là Dương Dịch!"
"À!"
"Sát... Sát Thần?"
---❊ ❖ ❊---
Trong rừng bỗng nhiên yên tĩnh đến chết lặng.
Lại nói Dương Dịch thúc ngựa ra khỏi rừng, liền nhìn thấy một ngôi làng không xa khói lửa cuồn cuộn, tiếng ngựa hí người gào, xen lẫn những tiếng thảm thiết khóc lóc, lại là một cảnh tượng đồ thôn diệt trại. Cảnh tượng này y bây giờ đã gặp nhiều rồi, chỉ là những lần đồ thôn trước đây đều là do quan binh Đại Minh gây ra, hôm nay lại là do Thát Tử làm.
Nếu theo tính khí trước đây của y, tự nhiên sẽ tới giết chết những tên Thát Tử này ngay từ giây phút đầu tiên, nhưng vừa rồi đang là thời điểm quan trọng để trị thương, đừng thấy y thần thái như người thường, ăn cơm uống nước như thường ngày, nhưng thực tế mười phần tinh lực thì chín phần đều tập trung vào việc lưu chuyển chân khí trong cơ thể, cho đến khi chân khí vận hành không trở ngại, thương thế đã lành hơn phân nửa, y mới thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới rút kiếm ra khỏi rừng, tới giết Thát Tử.
Lúc này Dương Dịch phóng ngựa tới gần, liền thấy mấy tên Thát Tử ăn mặc quái dị ở đầu làng đang đi lại lung tung, thấy Dương Dịch cưỡi ngựa tới, có một tên Thát Tử hú lên một tiếng nghênh đón Dương Dịch, sau đó mấy tên bên cạnh phản ứng lại, cũng đều cưỡi ngựa theo sau đón đánh. Cách một đoạn khoảng cách, tên Thát Tử phía trước lầm bầm vài câu gì đó, thấy Dương Dịch cưỡi ngựa tốc độ không giảm, không nói nhảm nữa, lập tức giương cung lắp tên, bắn một mũi về phía Dương Dịch.
So với việc quân Minh cướp bóc đồ thôn, ngay cả một tên lính gác cũng không có, thì những tên Thát Tử này mạnh hơn nhiều. Mấy tên lính gác này tên pháp cao minh, mấy mũi tên cực nhanh và chuẩn, Dương Dịch vung kiếm gạt mấy mũi tên bắn tới ra, nhíu mày, cảm thấy mấy mũi tên này so với tên bắn ra từ quân Minh trước đây, lực đạo mạnh hơn rất nhiều, độ chuẩn xác lại cao hơn không ít.
Mấy tên Thát Tử thấy cung tên bắn không trúng Dương Dịch, cùng lầm bầm với nhau mấy câu, không hẹn mà cùng dùng cung tên nhắm vào con ngựa Dương Dịch đang cưỡi, lúc này lại có mấy tên Thát Tử từ trong làng cưỡi ngựa đi ra, ném lương thực vàng bạc trong tay sang một bên, giương cung lắp tên cùng bắn Dương Dịch.
"Xui xẻo!"
Dương Dịch hiện đang bị thương trong người, không thể phát huy toàn lực, con ngựa y cưỡi lại lớn, nhìn tên bay như cào cào, bản thân chỉ dùng thanh Kim Xà Kiếm trong tay thì dù thế nào cũng không thể bảo vệ nổi con ngựa này.
Y phản ứng cực nhanh, đã không bảo vệ được ngựa, vậy thì mặc kệ nó!
Liền rút đoản kiếm đâm một nhát vào mông ngựa, ngay lập tức lộn người xuống dưới bụng ngựa. Ngựa bị thương, hí dài một tiếng lao thẳng về phía trước, Dương Dịch vận lực dưới bụng ngựa kiểm soát hướng chạy của nó, nhìn thấy đã gần, một cú lộn người đã tới trước ngựa của một tên Thát Tử.
Tên Thát Tử đó kinh hãi, vung đao chém về phía Dương Dịch, nhưng loan đao trong tay vừa mới giơ lên, đầu đã bay ra ngoài.
Dương Dịch cười lớn, túm lấy thi thể không đầu của tên Thát Tử, cười nói: "Đang lo không có lá chắn, cái này chẳng phải có rồi sao?"
Cánh tay y lực lượng kinh người, tên Thát Tử đã chết kia vóc dáng cân nặng khác người thường, ít nhất cũng phải hai trăm cân, nhưng bị y nắm trong tay, lại vung vẩy như gió, nhẹ như cỏ rác vậy.
Y cưỡi chiến mã của Thát Tử, nắm thi thể Thát Tử làm "lá chắn", cung tên của mấy tên Thát Tử trước mặt đã không còn tác dụng gì lớn, tận mắt thấy y hung mãnh như vậy, dù Thát Tử gan to, lúc này cũng sợ hãi, oa la oa la hét mấy tiếng, bắt đầu tránh xa Dương Dịch, thấy khoảng cách an toàn rồi, lại quay đầu dùng cung tên bắn Dương Dịch. Đồng thời trong làng có thêm nhiều Thát Tử đi ra, thi nhau bắn tên vào Dương Dịch.
Dương Dịch nhíu mày, "Sơn Đông này sao mà nhiều Thát Tử thế?" Trước mắt này mỗi tên Thát Tử đều trang bị cung tên, tên pháp bọn chúng cao, thể chất mạnh, lực sát thương này so với quân Minh thì mạnh hơn nhiều. Quan trọng là khả năng cơ động của bọn chúng mạnh, thấy không ổn liền cưỡi ngựa đi xa, giết chúng thì dễ, nhưng muốn giết sạch tất cả thì hơi khó.
Nghĩ ngợi một chút, Dương Dịch cưỡi ngựa lùi lại một đoạn, từ trên lưng tên Thát Tử không đầu đã chết trong tay tháo xuống một cây cung lớn, sau đó vứt thi thể Thát Tử ra xa phía trước, một tên Thát Tử đuổi theo không kịp né, bị đè chết tại chỗ.
Dương Dịch rút một mũi tên từ ống tên bên cạnh chiến mã, giương cung lắp tên, nhắm vào một tên Thát Tử bắn đi. Cây cung cứng trong tay y, đàn lực cực lớn, một mũi tên bắn ra, "vút" một tiếng đã bay xa tít. Tên Thát Tử phía trước giật mình, nhưng sau đó phát hiện mũi tên tuy có bắn tới, nhưng độ chuẩn xác lại kém đến kinh ngạc, đều cười lớn. Có mấy tên cười đến suýt ngã ngựa.
Dương Dịch mặt nóng ran, "Mẹ kiếp, bị mấy tên Thát Tử xem trò cười rồi!"
Y chưa từng học bắn tên, lúc này giương cung bắn tên, tự nhiên không có độ chuẩn xác gì để nói. Nhưng y là kẻ cực kỳ thông minh, thiên phú võ học cao đến mức khiến người ta khiếp sợ. Lại bắn liền mấy mũi tên, ban đầu độ chuẩn xác không ra sao, nhưng theo một ống tên bắn hết, y đã nắm được bí quyết bắn tên, bắn ngày càng chuẩn.
Nắm được bí quyết bắn tên, Dương Dịch tinh thần đại chấn, thúc ngựa lao tới, sau khi tên bắn hết, y bèn bỏ ngựa chạy bộ, khinh công của y cao minh cực kỳ, chạy bộ thực ra còn nhanh hơn ngựa rất nhiều, tuy có thương trong người không thể chạy dài hơi, nhưng xung kích trong thời gian ngắn thì không thành vấn đề.
Vận khởi khinh công, luôn có tên Thát Tử chạy chậm, cuối cùng bị y đuổi kịp chém mất đầu, rồi tên Thát Tử này lại trở thành lá chắn của y, mũi tên tên Thát Tử mang theo người cũng trở thành tên của y. Y giương cung lắp tên, về sau gần như một mũi tên có thể bắn lật một người, Thát Tử trong ngôi làng này cũng chỉ vài chục tên, nhiều nhất không quá một trăm tên, hẳn là một nhánh nhỏ trong đám Thát Tử đông đảo, hiện giờ bị y bắn giết một trận, hầu như đều ở lại trong làng.