Dường như Tổ Gia nhớ ra điều gì đó, ông nhíu mày nhìn cây đèn dầu không chớp mắt, các manh mối đan xen, giao hòa lẫn nhau trong ánh đèn lấp lánh.
“Tiên sinh? Tiên sinh?” Hồng lão hổ nhìn bộ dạng lơ đễnh của Tổ Gia, cất tiếng gọi.
Lưu Tòng Vân cũng nhìn Tổ Gia, cùng là môn sinh phái Giang Tướng, trong lòng ông biết chắc rằng Chưởng môn nhân Mộc Tử Liên này sắp có phát hiện quan trọng.
Bỗng Tổ Gia vỗ lên đầu một cái, ánh mắt bừng sáng: “Đội đuổi xác... bản đồ... phong thủy... long mạch... long huyệt. Người Nhật phải chăng đang tìm...”
“Tử huyệt!” Lưu Tòng Vân lập tức hiểu ra, “Tìm tử huyệt long mạch Trung Hoa!
“Một khi điểm trúng tử huyệt, khí số của Trung Hoa sẽ chẳng còn!” Tổ Gia bổ sung.
“Vậy là đúng rồi! Liên Sơn dịch từng nói, trên đất Trung Hoa có ‘hang rồng chạy’!” Lưu Tòng Vân vội nói.
“Liên Sơn dịch? Hang rồng?” Ai nấy đều ngạc nhiên.
Tổ Gia mỉm cười nhìn Lưu Tòng Vân, sau đó nói với mọi người: “Về phong thủy, Lưu quân sư chính là chuyên gia, có lẽ để Lưu sư gia giảng giải là chuẩn hơn cả.” Tổ Gia rất khéo đối nhân xử thế, cố ý tán dương Lưu Tòng Vân để ông thể hiện một chút trước mặt Hồng lão hổ.
Lưu Tòng Vân trong lòng ngầm hiểu, nhấp một ngụm trà rồi nói: “Các vị chớ nôn nóng, nghe lão hủ từ từ giảng giải! Đa số người ngày nay đều biết đến Kinh Dịch, nhưng lại không biết nó có đến ba loại. Xưa Kinh dịch lần lượt có Liên Sơn dịch, Quy Tàng dịch và Chu dịch, sau này Liên Sơn dịch và Quy Tàng dịch bị thất truyền, chỉ còn lại Chu dịch, ngày nay Kinh Dịch mà mọi người nói đến kỳ thực là chỉ Chu dịch. Nghe nói sau khi động Tàng Kinh ở Đôn Hoàng được phát hiện, có thấy một bản sao của Liên Sơn dịch, thế rồi liệt cường nhảy vào, bản sao này bị mất tích, không lẽ... không lẽ rơi vào tay người Nhật rồi sao?” Nói đến đây, chính Lưu Tòng Vân cũng hốt hoảng.
“Nếu rơi vào tay quân Nhật thì sẽ thế nào?” Hồng lão hổ hỏi.
Người xưa truyền lại rằng, trong Liên Sơn dịch có ghi chép tích Bàn Cổ từ sau khi khai thiên lập địa, khi đó trời nghiêng về phía tây bắc, đất trũng phía đông nam, cơ bản đã được định hình. Người xưa cho rằng trong lòng đất có 12 con rồng chạy khắp ngũ hồ tứ hải, núi non sông ngòi, một khi điểm trúng tử huyệt của rồng, nơi đó khí ngũ hành tắc nghẽn, dẫn đến khí số tiêu tán, trời long đất lở!
“Ha ha... lời của quân sư thật hoang đường!” Hồng lão hổ nói xen vào, “nếu trong lòng đất có hang rồng, chúng ta há chẳng phải rơi xuống từ lâu rồi sao? Đại binh Nhật áp sát biên giới, xe tăng, bộ binh, kỵ binh tiến sâu hàng ngàn cây số trong đất Trung Hoa mà chẳng thấy một chiếc xe tăng nào rơi xuống hang rồng cả.”
Lưu Tòng Vân suy nghĩ giây lát rồi nói: “Có lẽ do đời sau lý giải sai, hang rồng chạy mà người xưa nói đến không phải như loại hang ngầm theo cách hiểu của chúng ta, mà đó là một loại khí, giống như khí trong cơ thể người, vô hình vô dạng, nhưng lại tuần hoàn khắp cơ thể. Đông y nói rằng: ‘Huyết hành khí tiên hành, khí vi huyết chi soái; khí hành huyết tắc hành, huyết vi khí chi mẫu.’* Nó thực sự tồn tại! Khí huyết vượng, người có sức sống, khí huyết hư, người tất sinh bệnh. Rất có khả năng là mang ý này, người đời nay đâu hiểu thấu đáo trí tuệ của người xưa.”
Máu lưu thông luôn có khí đi trước, khí được coi là thống soái của máu; khi khí chạy máu cũng sẽ lưu thông, máu được coi là mẹ của khí.
“Ừm... quân sư nói như vậy còn có lý.” Hồng lão hổ gật gù.
Bên ngoài trời đã chuyển gió, gió lùa vào động phát ra những tiếng u u khi trầm khi bổng, khiến khung cảnh càng trở nên thâm trầm, kỳ quái.
Khi đại chiến Trung Nguyên nổ ra, Hồng lão hổ lên núi làm thổ phỉ, cát cứ xưng vương đến nay đã gần mười năm. Sau trận chiến Vũ Hán, quân Nhật chiếm Hồ Bắc, rất có thể sẽ nhanh chóng tiến công xuống Hồ Nam, là một đại thổ phỉ ngồi trấn vùng giáp ranh Tương Ngạc, ông ta cũng bắt đầu suy tính đến tiền đồ của mình.
Sự tồn vong của những băng thổ phỉ này cũng gặp không ít khó khăn, cho dù là thổ phỉ tội ác tày trời hay thổ phỉ chính nghĩa “bị bức lên Lương Sơn”, sống qua ngày đều chẳng dễ dàng gì. Quốc dân Đảng tiễu phỉ, Cộng sản Đảng tiễu phỉ, đến người Nhật cũng tiễu phỉ. Thi thoảng ở khu chiếm đóng, quân Nhật phát động chiến dịch tiễu phỉ trên quy mô lớn, dân chúng cũng vỗ tay hưởng ứng. Thổ phỉ bình thường chẳng qua chỉ muốn nhân lúc thời thế hỗn loạn để đục nước béo cò, còn thổ phỉ có chí hướng lại muốn không ngừng phát triển lớn mạnh, giống như Trương Tác Lâm ở đông bắc, cát cứ một phương khiến triều đình không thể không chiêu an, sau đó trở thành nhân vật kiêu hùng cái thế có ảnh hưởng lớn trong lịch sử Trung Quốc.
Nhưng suy cho cùng, thổ phỉ cũng chỉ là tổ chức nhỏ yếu, thủ đoạn có tàn độc đến mấy cũng không thể bù đắp cho yếu điểm về cơ mưu, tuy dũng mãnh nhưng cũng không tránh khỏi kết cục bị tiêu diệt. Nếu một băng thổ phỉ nào đó hội đủ cả trí dũng song toàn như Hồng lão hổ và Lưu Tòng Vân, hoặc có một cơ cấu tham mưu được tổ chức một cách quy củ, vậy thì đường đến thành công sẽ chẳng còn xa.
Hồng lão hổ tỉ mỉ hoạch định đường đi nước bước của bản thân, là một người thầy có tri thức, hiểu lễ nghĩa, nhưng nào ngờ thế sự không chiều lòng người, bất đắc dĩ phải cầm đao xách thương, chiếm núi xưng vương, vào rừng làm cướp. Hồng lão hổ là người có con mắt tinh đời, ông ta nhắm thấy Tổ Gia là nhân tài hiếm có, muốn thu nạp về dưới trướng.
“Ngày sau tiên sinh có dự tính gì chăng?” Hồng lão hổ đột nhiên hỏi.
“Ha ha!” Tổ Gia cười phá lên, ông đã liệu trước Hồng lão hổ sẽ hỏi như vậy, “Tư lệnh, tôi và các anh em sinh làm người phái Giang Tướng, chết làm ma phái Giang Tướng, nay chúng tôi tuy lâm cảnh nguy nan, nhưng bản tính tay nắm càn khôn, chiêm thiên bốc địa không hề thay đổi. Hôm nay gặp được người đối đãi chân thành như Hồng Tư lệnh đây đã là phúc đức ba đời rồi, đợi sáng ngày mai, tôi và các anh em sẽ xuống phía nam, rời khỏi quý địa để khỏi làm phiền đến Tư lệnh.”
“Tiên sinh khách sáo rồi. Tiên sinh là môn hạ của Cửu gia, trước nay tôi rất kính trọng Vương Á Tiều, tiên sinh tấm lòng nghĩa hiệp, bác cổ thông kim, quân sư cũng từng nhiều lần nhắc đến tiên sinh. Nay thời cục hỗn loạn, bọn Nhật lại bức bách gắt gao, chi bằng tiên sinh hãy ở lại hàn xá một thời gian, đợi thời thế sáng sủa hơn rồi tính cũng chưa muộn.”
Không đợi Tổ Gia trả lời, Hồng lão hổ nói tiếp: “Vừa rồi chúng ta phân tích đến long mạch, phát hiện sự việc ngày càng nghiêm trọng. Tôi tuy vào rừng làm cướp, cho dù không hợp tác với hai đảng Quốc, Cộng nhưng quyết không khoanh tay đứng nhìn người Nhật giày xéo đất tổ! Nếu quả thực có long mạch, mà quân xâm lược Nhật Bản lại đang tìm kiếm, vậy dân tộc Trung Hoa há chẳng phải sắp gặp đại họa rồi sao? Do đó, chúng ta phải tìm hiểu rõ việc này.”
Tổ Gia đang đợi lời này của Hồng lão hổ. Ông biết, thế cô sức quả, chỉ dựa vào sức lực của bản thân mà đấu với người Nhật và cả đám hội đạo môn là điều không thể, nếu có thể kéo được Hồng lão hổ vào, mọi việc sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Hai con cáo già đều muốn lợi dụng đối phương.
Tổ Gia gật gật đầu: “Hồng Tư lệnh biết lo cho đại cục, tại hạ khâm phục, khâm phục! Chỉ có điều, tôi và các anh em chỉ là hạng rút quẻ xem bói, không biết có thể giúp được gì dưới trướng Hồng Tư lệnh, ăn không ngồi rồi ư? Đừng nói là tôi, đến các anh em của tôi cũng sẽ không đồng ý.”
“Ha ha, tiên sinh khiêm tốn rồi, tôi và các anh em dưới trướng cũng đều là những người dân bình thường, cầm súng giết người rồi thì trở thành thổ phỉ. Sóng gió tiên sinh khuấy đảo ở Thượng Hải cũng chẳng phải là nhỏ, đều là người đồng đạo cả thôi. Quân Nhật chiếm lĩnh Vũ Hán rồi, tiếp theo sẽ tấn công Hồ Nam. Chẳng giấu gì tiên sinh, chúng tôi cũng nghĩ đến việc liều mạng với bọn xâm lược một phen, hoặc rút lui, hoặc đầu hàng làm Hán gian cho giặc. Hơn một ngàn anh em, hơn một ngàn nhân khẩu, tôi phải có trách nhiệm với họ.”
“Ừm,” Lưu Tòng Vân đứng bên cạnh gật gật đầu, “bọn Nhật ở chỗ sáng, chúng ta ở chỗ tối, đây là lợi thế đầu tiên cho chúng ta; người Nhật xâm phạm Trung Quốc, chiến tuyến rất dài, tuy có bản đồ tác chiến chi tiết nhưng vẫn không tránh khỏi thủy thổ bất phục, đây chính là lợi thế thứ hai, đặc biệt là mấy ngọn núi này, địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công, khi bọn Nhật đến, nếu chúng ta vừa đánh vừa rút để đảm bảo an toàn thì không vấn đề gì. Đương nhiên, quân Nhật vũ trang đầy đủ, trên có máy bay oanh tạc, dưới có xe tăng dàn trận thì chúng ta không phải là đối thủ. Đó là chưa kể chúng còn có cả vũ khí hóa học, nếu gió bắc hoặc đông bắc nổi lên, ngọn đèo trước mặt chính là quỷ môn quan của chúng ta, đến lúc đó sẽ chẳng ai thoát được.”
Tổ Gia gật đầu: “Còn một điểm có lợi cho chúng ta. Khi sang xâm lược, quân Nhật chủ yếu chiếm các thành phố lớn và tuyến đường sắt huyết mạch, còn nơi vùng sâu vùng xa rất ít đồn binh, bởi chúng không có nhiều người như vậy. Người anh em của tôi từng kể rằng quê anh ta ở Hà Nam, cả huyện mới có vài người Nhật, còn lại đều là Hán gian, ngụy quân. Do đó, dù quân Nhật tấn công Hồ Nam thì cũng chỉ đánh các thành phố lớn như Trường Sa. Nói thẳng ra, quân Nhật chỉ hành quân qua đây, đợi khi chúng tiến vào mặt trận chính, chúng ta có thể phục kích sau lưng giống những đội vũ trang sau lưng địch của Cộng sản Đảng, xuất quỷ nhập thần, bất ngờ xuất kích, đánh thắng được thì đánh, đánh không được thì chạy, mục đích chính là cướp vũ khí và vật tư chiến lược. Như vậy đội ngũ của Tư lệnh sẽ ngày một lớn mạnh, lại còn được dân chúng ủng hộ.”
“Ha ha ha, quân sư và tiên sinh nói chí phải! Trốn chạy và đầu hàng đều là hạ sách! Triệt tiêu sinh lực địch, củng cố thực lực của bản thân mới là thượng sách. Hồng lão hổ cười nói.
“Đương nhiên, nếu địa đồ long mạch là có thật, chúng ta lại có thể giành được, vậy thì quá tốt rồi!” Lưu Tòng Vân nói.
“Xưa nay có thư tịch nào ghi chép về long mạch không?” Hồng lão hổ lại chuyển để tài.
“Đương nhiên là có. Tôi và Tổ Gia đều nghiên cứu lĩnh vực này và cũng khá am hiểu.”
“Phong thủy là gì mà tự cổ chí kim truyền tụng thần kỳ đến vậy, rốt cuộc nó có tác dụng thế nào?” Hồng lão hổ hỏi.
Tổ Gia mỉm cười: “Tác dụng của phong thủy, nói lớn thì lớn, nói nhỏ thì nhỏ, có thể định sinh tử con người, cũng có thể chẳng tác dụng gì cả!”
“Nghĩa là sao?” Hồng lão hổ ngạc nhiên, đến Lưu Tòng Vân cũng thấy lời của Tổ Gia chẳng ăn nhập chút nào.
“Thời xưa, phong thủy được gọi là thuật kham dư, nói thẳng ra là nghiên cứu vấn đề con người sống ở đâu thì có thể bình an may mắn, chiêu lộc phát tài. Tất cả các khía cạnh như phương vị, chiều hướng, hình thế địa lý xung quanh nơi ở như hướng núi, vị trí sông ngòi, cây cối... đều thuộc phạm vi khảo sát của phong thủy.”