Anh không nhớ đã bao lâu kể từ lần đầu gặp Yvonne trong phòng khách căn biệt thự.
Người con gái câm đang lắng nghe anh kể cũng không hề hỏi, và Jo cứ tiếp tục kể mà không để tâm gì. Đôi khi anh dừng lời, đăm đăm nhìn về phía mặt biển phẳng lặng, xám xịt đang làm nền cho cái thân hình nhỏ bé ngồi trước mặt anh, rồi cố dựng lại từng quãng thời gian, từng đoạn đời của những năm tháng ấy. Chúng cứ chồng chất trong ký ức anh, chỉ ký ức về những mảng màu của cây cỏ anh vẫn thường ngắm từ căn gác trên đỉnh đồi Dolder và những con số tăng trưởng về tiền bạc của anh là rõ nét. Tất cả những điều còn lại trong trí nhớ của anh giống hệt những trang của một cuốn sách bị ngấm nước, dính chặt vào nhau khiến anh phải kiên nhẫn tách từng trang một để có thể đọc được nội dung viết trên đó.
Có một thời kỳ, chính xác lúc nào thì anh không nhớ, khi Yvonne cố gắng chinh phục anh bằng trí tuệ của cô và các cuộc tranh luận. Thời gian đấy Jo rất hay gặp ông bố. Thường là ở bến xe điện nơi hai người đàn ông trao đổi với nhau vài câu chuyện phiếm trong lúc chờ tiếng chuông leng keng của tàu điện xé toang bầu không khí im lặng mượt mà của khu phố đấy. Mỗi lần người bố lại trịnh trọng cảm ơn anh đã dành thời gian giúp con gái mình, thậm chí ông còn gần như nhún người, ngả mũ chào anh trước khi xuống bến của mình. Jo tiếp tục đi đến bến của anh ở quảng trường Bellevue, và trong suốt quãng đường còn lại anh thấy bám theo mình dai dẳng cái cảm giác người đàn ông kia đồng lõa với cô con gái, hoặc chí ít là biết rất rõ về những ý định của cô nhưng không hề phản đối chuyện giữa anh và con gái mình có thể nảy sinh một mối quan hệ nghiêm túc và về lâu dài, biết đâu đấy, sẽ trở thành chính thức.
Jo, con sói đơn độc, vốn không quen có cảm giác mình là con mồi bị săn đuổi. Cái cảm giác ấy tăng lên mỗi khi người đàn ông xuống khỏi tàu điện và cánh cửa khép lại sau tấm lưng thô của ông ta, hay mỗi khi người hàng xóm quàng tay thân mật đi dạo mỗi lần gặp nhau trên đường, thế nhưng Jo không thể làm gì để thoát ra cả.
Khi những trang của cuốn sách ký ức ướt mèm được lần lượt tách rời nhau, Jo nhớ ra rằng những cuộc viếng thăm mảnh đất thánh của anh đã bắt đầu giảm đi chính trong giai đoạn ấy. Anh vẫn đi qua đó mỗi ngày như lệ thường, nhưng không còn cảm thấy sự đam mê hết mình đã từng khiến anh ngày nào cũng bước chân qua ngưỡng cửa ngân hàng và ở lại đấy hàng giờ. Giờ thì số lần đến đấy đã được giảm đến mức tối thiểu. Rất nhiều chuyện Jo không còn trực tiếp đến mà chỉ trao đổi qua điện thoại, với một ngôn ngữ chuyên môn ngắn gọn nhưng người ở bên kia đầu dây có thể hiểu ngay lập tức. Khi phải đến ký lên các quyết định, các phiếu chuyển tiền hay để kiểm tra số dư tài khoản, nghi lễ dành cho anh vẫn được giữ nguyên trân trọng từ lúc anh bước chân vào cho đến lúc ra về. Nhưng Jo không còn cảm thấy cái cảm giác ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng, hay những khoảnh khắc đê mê ngắn ngủi đã từng bừng lên trong anh nhiều lần trong quá khứ.
Anh cũng nhớ ra là trong giai đoạn đấy, khi ngồi ở quán Sprungli nhấm nháp tách cà phê quen thuộc của mình, anh bắt đầu tự quan sát mình qua một trò giống như nhìn các hình phản chiếu qua gương, hình ảnh con người anh khi ấy. Một người đàn ông khác biệt, được tất cả kính trọng, người khiến cho kể cả những người không quen biết anh cũng cảm thấy kính nể và ngưỡng mộ. Tất cả những tiểu tiết trong con người anh, từ đường cắt may của bộ trang phục, thân hình đáng ghen tị của một người đàn ông không bận tâm che giấu tuổi tác của mình bằng bất cứ cố gắng thẩm mỹ nào, cử chỉ lịch thiệp, sự giàu có không hề phô trương, tất cả những nét đó khiến ngay cả những người lạ cũng có thể cảm nhận được. Giống như cảm thấy mùi hương loại nước hoa riêng toát ra từ anh, khiến những người khác ấn tượng và để ý đến anh. Trong giai đoạn ấy, trò chơi ngắm mình qua gương phản chiếu ấy giữ anh ngồi ở quán lâu hơn, cho đến khi ấn tượng của nó tan dần rồi biến mất, rồi Jo mới chậm rãi lên đường về nhà.
Nhưng mặc dù mọi thứ bên ngoài có vẻ như đang tiến triển tốt, ấn tượng tốt đẹp mà những người khác dành cho anh, những hiểu biết của Jo trong giới làm ăn, của cải anh có thể ăn tiêu mà không lo lắng gì, Jo vẫn thấy có điều gì đó trong đời anh đang đi theo hướng ngược lại.
Chu vi anh tự giới hạn cho hoạt động của mình đang ngày càng hẹp lại. Jo không hề chủ ý làm điều đấy, anh chỉ nhận ra càng ngày mình càng khép kín, càng muốn giữ khoảng cách với người khác. Giờ đây số người mà anh gặp gỡ chỉ còn đếm được trên đầu ngón tay, một vài nhân viên phân tích tài chính hay quản lý quỹ, một hai giảng viên kinh tế của FIT. Anh vẫn giữ liên lạc với một vài đồng nghiệp cũ, nhưng chỉ thỉnh thoảng trao đổi email với họ vì anh không đi đâu khỏi Zurich nữa, cũng hầu như không quan tâm gặp lại những thành viên của câu lạc bộ khi họ ghé qua thành phố.
Yvonne là người duy nhất vẫn gặp anh đều đặn, dù cách anh cưỡng lại không muốn thân mật hơn với cô đã khiến quan hệ giữa hai người trở nên khó hiểu và méo mó. Nhưng Yvonne kiên trì như một đội quân công thành, chưa chiếm được nhưng vẫn đang đóng quân kiên nhẫn dưới chân thành, chờ đến lúc có cơ hội thuận lợi để vượt qua được sự phòng thủ cứng rắn của đối phương.