Rời thang máy, Glass vừa vào nhà đã thấy vợ ông tất tả từ bóng tối bước ra như thể bà đã chờ sẵn định cấm cửa ông. Bà cáu kỉnh thì thào chất vấn ông đi đâu đến giờ mới về. Tất nhiên, bà chỉ hỏi cho có vì đã biết thừa ông ở chỗ nào về. Bà vội khoác tay ông giống hệt Alison O’Keeffe khi nãy: không phải cử chỉ bộc lộ tình cảm.
- Cha Billuns trong nhà, chờ anh về nói chuyện. Hình như cha đang giận lắm thì phải.
Glass làm thinh. Không cần nghe thông báo, ông cũng biết bố vợ đã đến. Nơi nào có mặt Bill Lớn Mulholland, không khí nơi ấy sẽ là lạ, khang khác. Khi họ sánh vai đi tiếp, gót giày cao và nhọn của Louise hối hả gõ xuống nền nhà lát ván gỗ nghe như bà đang tặc lười vì không hài lòng. Ánh sáng trong căn hộ dìu dịu. Mọi bóng đèn tròn và đèn chùm đều tắt, chỉ còn đèn ống có chụp chiếu ánh sáng xuống dưới như tỏ ý tôn kính sự có mặt của con người lỗi lạc.
Ngồi trong ghế bành ngoài phòng khách, ông Bill giơ cao ly rượu nhỏ còn chút xíu rượu mạnh. Mặt ông nhìn nghiêng giống hình diều hâu. Ông cụ nheo mắt ngắm chất lỏng màu hổ phách trong ly. Nếu chưa gặp, nhiều người sẽ không tin khi nghe nói rằng ông vẫn điển trai. Đầu ông giống hình vẽ vận động viên Hy Lạp cổ với mái tóc dày rậm không nhuộm. Chỉ khi ông Bill quay mặt nhìn thẳng, khiếm khuyết mới lộ ra: hai mắt ông quá gần nhau. Sinclair giống hệt ông ngoại ở điểm này. Cặp mắt ấy cho người ta cảm giác chủ nhân của chúng bần tiện, tính toán, xảo trá và thâm hiểm. Ông niềm nở:
- John về đấy à? Ta chờ con mãi.
Vẫn ngồi thoải mái, ông chìa bàn tay gầy, rám nắng, móng tay được chăm sóc cẩn thận. Ngón út có đeo nhẫn vàng chạm cẩn hồng ngọc, còn bàn tay cầm ly có chiếc nhẫn cưới mảnh bằng vàng.
- Ta đang lo không biết con đi đâu.
Glass nắm bàn tay khô và cứng cáp rồi buông ngay. Ông đến bên sofa trắng đối diện ông nhạc. Ông cảm tưởng Louise đang đứng đâu đó trong bóng tối phía sau mình. Glass bâng quơ nghĩ không biết vợ có kín đáo ra hiệu cho cha hay không. Ông Mulholland mỉm cười nhìn con rể bằng ánh mắt ấm áp, nhấp nháy theo thói quen. Đầu ông khẽ gật gật như nguyên thủ quốc gia đứng trên ban công gật đầu khen ngợi thần dân đông đảo phía dưới.
- Chắc làm việc muộn, ta mong là thế. Say mê nghiên cứu quá khứ hay ho của ta phải không? Viết sách đến đâu rồi con?
Glass bình tĩnh:
- E là hơi chậm ạ.
Ông Mulholland không ngạc nhiên:
- Thực ra con không việc gì phải vội. Chỉ mong con nhớ ta không thể sống mãi. Chớ tin lời người ta tâng bốc rằng ta tráng kiện, hùng mạnh này nọ nhé.
Glass chắp tay như đang ôm quả địa cầu vô hình:
- Con đang thu thập tư liệu. Cũng nhiều lắm ạ.
Ông Mulholland lại gật. Nụ cười lơ đãng vương trên khuôn mặt rám nắng. Glass biết ông nhạc đang nghĩ chuyện khác. Ông gần như nhìn thấy cỗ máy nhiều bánh răng nhỏ xíu như máy đồng hồ hối hả làm việc phía sau đôi mắt kia.
Louise đến ngồi lên tay ghế cạnh chồng. Thậm chí, tay bà còn vịn hờ lên vai ông.
- Ngày nào nhà con cũng đến văn phòng. Sáng chín giờ đi, chiều năm giờ về.
Bà nói, khẽ mỉm cười và có phần hơi hồi hộp. Trước mặt cha, giọng Louise thường run rẩy dù bà cố che giấu, một phần do bản năng muốn che chở chồng trước người cha quá sắc sảo. Glass đặt bàn tay lên tay vợ đang vịn vai ông. Nhìn họ, ánh mắt ông Mulholland thoáng chút mỉa mai:
- Con thấy văn phòng thế nào? Đã quen chưa? (Sau hớp rượu mạnh, ông cụ khà một tiếng). Nếu con không thoải mái vì ở tầng quá thấp thì cứ nói.
Louise đỡ lời:
- Quá cao đấy ạ. Anh John sợ độ cao.
Glass quay ra sau nhìn vợ nhưng Louise chỉ cười buồn.
Ông Mulholland thờ ơ:
- Ôi, thế à? Ta hiểu cảm giác của con. Hồi này, người ta đua nhau xây những thứ có thể coi là sự sỉ nhục với thế giới. (Ông cụ lại nhìn đăm đăm ly rượu). Có nhiều điều con người không biết. Sau năm 89, con người ta chỉ chú tâm đến các dự án không gian mà không biết rằng từ những sa mạc Ả Rập, chúng chĩa cái gì về phía ta. Đen giờ mới hiểu ra đấy.
Glass thầm thán phục khi thấy bố vợ thoải mái bàn về những vấn đề long trọng. Ông tự hỏi phải chăng ông cụ đang chọc ghẹo, đùa giỡn một người đang phải gồng mình chịu đựng, một kiểu thử nghiệm giới hạn chịu đựng mình của những người xung quanh. Có lẽ đó là trò đùa của những kẻ có tiền, có quyền nói vòng vo sáo rỗng để thử xem người hầu chuyện có chú ý lắng nghe hay không.
- Phòng làm việc tốt đấy ạ. Con không cần gì nhiều, chỉ cần không gian yên tĩnh.
Liếc nhanh chàng rể, xem chừng ông Mulholland cố nhịn cười:
- Tốt, tốt lắm.
Đoạn chìa ly về phía con gái:
- Louise, rót cho cha chút nước có màu vào đây.
Nhận ly rượu nhở, Louise nhón gót bước vào nửa tối của phòng, ra ngoài và khẽ khàng khép cánh cửa sau lưng. Glass biết còn lâu vợ mới quay lại. Louise rất thạo “giải mã” tín hiệu của cha ruột. Ông cụ hơi nhoài người ra trước ghế bành, chống hai cùi tay lên đầu gối, bàn tay đan vào nhau kê dưới cam. Glass ngắm bố vợ. Bộ vest trên người ông màu xám sẫm hiệu Savile Row, bên trong là áo sơmi lụa dệt thủ công. Chân ông đi giày cao cổ hiệu John Lobb. Glass nghe không gian đượm mùi nước hoa đàn ông dễ chịu. Bill Lớn thủng thẳng:
- Chắc con biết tay Cleaver nhỉ? Gã như con muỗi quấy nhiễu ghê lắm. Vài năm nay, gã vo ve quanh ta hoài. Ta không thích thủ đoạn của gã. Loại người như gã coi người giàu như kẻ thù. Gã quên rằng quốc gia này được xây bằng thế mạnh đồng tiền. Ta giúp tầng lớp người như gã không ít, quỹ ủy thác Mulholland làm từ thiện nhiều vô kể, còn hơn quỹ của Mellon và Bill Gate cộng lại. (Ông chà xát hai lòng bàn tay đang đan ngón vào nhau khiến các khớp xương kêu khùng khục. Ông không nhìn Glass khi nêu câu hỏi). Riley là ai thế?
Glass không nhúc nhích:
- Một nhà nghiên cứu ạ.
Ông Mulholland liếc ngang dưới hàng lông mày rậm:
- Con thuê hắn ư?
- Con mới nói chuyện với hắn thôi ạ.
- Rồi sao?
- Rồi hắn bị bắn chết.
- Ta hi vọng con không định bảo ta rằng hai chuyện ấy có liên quan. (Ông Mulholland bất ngờ mỉm cười, phô hàm răng đều, trắng bóng nhờ hàng trăm ngàn đôla chăm sóc, chỉnh sửa). Nói đi nào.
- Không, thưa cha.
Vầng sáng từ đèn chụp vây quanh chân họ. Còn trên đầu, phần tối bao trùm như mái lều.
- Con ạ, ta nhất định phải biết. Giả sử con gặp bất trắc, ta phải biết vì, nói thật, nếu con gặp chuyện chẳng lành thì rất có khả năng ta cũng chẳng được yên thân. Con gái ta, cháu ngoại ta cũng liên lụy. Ta không thích thế. Ta không thích rắc rối, con hiểu chưa?
Ông đứng dậy. Glass để ý thấy động tác của ông cụ rất thoải mái, không cần chút gắng gượng nào. Đen bên lò sưởi, ông cụ đứng đút tay túi quần:
- Để ta kể con nghe một chuyện xảy ra lâu lắm rồi, từ hồi ta còn làm cho CIA.
Ông cười khẽ kèm theo tiếng ho nho nhỏ. Chỉ có nửa người ở tư thế đứng của ông tắm trong ánh đèn, nửa kia chìm trong tối nên trông ông sờ sợ, giống người cụt chân.
- Hồi ấy ta có người bạn cùng gần gũi nhau trong đời tư cũng như trong công việc. Ông ta định chống đối J. Edgar Hoover. Chắc chắn con biết như thế không ổn vì J. Edgar là... chắc con cũng biết J. Edgar là ai rồi. Ta đang nói tới thập niên sáu mươi, sau thời của Tổng thống Kennedy. Bạn ta, hãy tạm gọi ông ấy là Mac, làm gì khiến lão già đồng tính J. Edgar phật ý không quan trọng. Thực tế, trong hoàn cảnh bấy giờ, việc ông ấy làm khá ngớ ngẩn. Hoover là nhân vật chủ chốt, có thế lực của FBI.
Vùng sáng đèn tương phản với vùng tối sâu thẳm, chiếu sáng mặt đồng hồ, làm mặt đồ gỗ bóng lên và khiến mặt hồng ngọc trên nhẫn của ông Mulholland lấp lánh:
- Để ta kể tiếp. Vô cùng căm tức bạn ta, Hoover quyết định nhổ cái gai trong mắt. Ở Langley, Mac là nhân viên cấp cao nhưng không vì thế mà J. Edgar chùn tay. Ông ta tổ chức một chiến dịch hủy hoại thanh danh Mac. Tuy nhiên hồi đó người ta không dùng tên ấy. (Ông cụ trầm ngâm giây lát). Thực ra, ta không nhớ họ gọi là gì. Người già chuyện nhớ chuyện quên ấy mà. Thế rồi, bẫy được giăng ra. Tại một thời gian, địa điểm cụ thể, Mac phải có mặt nhận tài liệu do người từ đại sứ quán một nước Đông Âu ở Washington tuồn ra. Mac không biết cái gói trao vào tay mình không phải giấy tờ mà là bọc tiền bất chính. Theo kế hoạch, người của J. Edgar nấp trong bụi rậm sẽ lao ra, bắt quả tang Mac, nhân viên thoái hóa nhận tiền từ cường quốc nước ngoài, kẻ thù số một của nước Mỹ. Nhưng một nhân viên của Hoover mến Mac, ghét sếp đã tiết lộ tin này nên Mac không đến chỗ hẹn. Con hiểu chưa nào? Chắc con cũng hình dung Mac giận tím mặt. Ông đến khách sạn Mayflower, nơi ngày nào Hoover cũng đến ăn trưa cùng gã Clyde Tolson. Chả là họ dính với nhau như hình với bóng mà. Viên quản lý nhà hàng chặn Mac lại, chắc tại thấy mắt ông vằn lên khi đòi gặp Hoover: “Tôi muốn gặp J. Edna”. Quản lý nhà hàng nói ngài Hoover không thích bị quấy rầy trong lúc thưởng thức pho mát sữa đã gạn kem cùng một ly sữa. Mac bèn bảo: “Ông bảo thằng chó đẻ ấy rằng nếu nó không ra đây ngay, tôi sẽ nói to cho cả khách sạn này biết giám đốc FBI là thằng đồng tính chuyên mặc váy đàn bà”. Hoover xồng xộc chạy ra và Mac buộc tội hắn đưa ông vào tròng. Tất nhiên, Hoover chối bay vụ bôi nhọ ấy và hứa sẽ mở cuộc điều tra xem ai là thủ phạm. Hắn còn bảo sẽ không nghỉ ngơi cho đến khi tìm ra kẻ đê tiện nọ, vân vân... và vân vân... Chuyện tưởng kết thúc ở đó. Một tuần sau, Mac cùng vợ bay đến nhà riêng ở Mehico. Trên phi cơ do chính Mac lái chỉ có hai vợ chồng. Vừa rời Houston được nửa tiếng thì “BÙM”, máy bay nổ ngay trên bầu trời vịnh. Bom cài dưới ghế phi công. Mảnh vỡ văng tứ tung trong vòng nửa dặm vuông. Người ta tìm thấy xác Mac, nhưng xác vợ ông thì không. Tại đám ma, người ta thấy Hoover gạt nước mắt. (Ông cụ lại cười khẽ). John Edgar còn không được đề nghị thỏa hiệp.
Glass bất giác sờ gói Marlboro trong túi áo khoác. Có tiếng cánh cửa cuối phòng khẽ mở. Giây lát sau, Louise xuất hiện bưng theo khay bày ba ly thủy tinh. Glass bâng quơ tự hỏi không biết nãy giờ vợ ông có đứng ngoài cửa nghe không. Lắm lúc ông không còn hiểu nổi vợ, tựa như bà là người hoàn toàn xa lạ xen ngang vào cuộc đời ông rồi ở lại luôn.
- Xin lỗi vì để cha chờ hơi lâu. John à, em mang rượu Jameson cho anh đây.
Lần lượt cúi xuống trước mặt hai người đàn ông, chờ họ cầm ly của mình xong, Louise đặt khay lên chiếc bàn thấp và mang theo ly rượu chát Canada Dry kèm lát chanh tươi đến bên chồng, vắt chân chữ ngũ đoạn vuốt vuốt gấu váy phủ đầu gối.
Ông Mulholland bảo con gái:
- Cha đang ôn lại chuyện J. Edgar Hoover và những thủ đoạn nham hiểm của hắn.
- Thế ạ?
Glass biết vợ không nhìn mình. Ông vờ chăm chú thưởng thức rượu ngon và nói:
- Cha kể Hoover lập mưu ám sát vợ chồng một điệp viên CIA.
Ông Bill Lớn vờ ngạc nhiên:
- Ai nói thủ phạm là Hoover đâu? Ta vừa kể với con hắn khóc trong đám ma cơ mà.
Ông xoay xoay ly rượu và một lần nữa mỉm cười khoe hàm răng hoàn hảo. Louise vẫn mải mê vuốt tà áo. Bà nói nhưng không nhìn lên:
- Cha đang muốn biết chính xác anh đã nói gì với Riley.
Thốt nhiên, bầu không khí trong phòng căng như sợi dây đàn. Trong thư viện, chiếc đồng hồ treo tường hiệu Louis Quinze ông Mulholland tặng vợ chồng con gái nhân ngày cưới ngân từng hồi chuông trong vắt.
- Theo con nhớ thì con không nói gì quan trọng với hắn. Sau khi liên lạc lần đầu qua điện thoại, hắn đến văn phòng. Con nói mình đang định viết gì và cần gì...
- Vậy chứ con cần gì?
Chưa bao giờ ông Mulholland trông giống diều hâu bất động rình mồi như bây giờ:
- Này con, ta không hiểu con cần người ngoài làm gì chứ? Ta tin tưởng giao cho con việc ấy bởi con là người trong nhà. Ta đã nói ngay từ đầu: “John, ta cần người tin tưởng và ta tin con”. Chắc chắn con phải biết ta chỉ cần con, không khiến một gã tin tặc lạ hoắc xen vào. (Ông cụ quay sang con gái). Louise này, cha nói thế đúng không? Cha có đòi hỏi vô lý không? (Louise không nói gì. Mulholland trả lời thay con gái). Không, ta không vô lý. Ta không yêu cầu gì quá đáng cả.
Glass cảm tưởng căn phòng vừa tự động tạo thêm góc hẹp phía sau ông và ông đang bị dồn vào đó.
- Con rất tiếc, thưa cha. Nhưng thuê người thu thập thông tin có gì to tát đâu ạ. Chuyện ấy hoàn toàn bình thường. Các nhà viết sử đều làm vậy.
Cặp mắt ông Mulholland mở to hết sức có thể:
- Nhưng John này, con không phải sử gia.
Ông nói như giảng giải cho em bé.
- Chuyên môn của con cũng không phải viết tiểu sử.
Ông nhạc tê tái nhìn Glass giây lát, đoạn đặt ly rượu xuống bàn. Ông vỗ tay lên đầu gối rồi đứng lên trở lại bên lò sưởi:
- Con cũng thấy rồi đấy, rắc rối của ta bây giờ là tìm cách giải quyết việc này. Ngày xưa, chúng ta gọi những chuyện tương tự là lỗi của bộ máy tình báo. Ta không biết con nói gì với Riley, cũng không biết Riley nói gì với Cleaver. Nếu bộ máy tình báo bị trục trặc, người ta cần óc sáng tạo để giải quyết hậu quả. Con có thể giúp ta việc ấy bởi ta cần tìm cách xử lý “ngài” Wilson Cleaver và kiểu nói bóng gió của hắn.
Có tiếng nói vọng lên từ góc phòng rộng thênh:
- Một màn diễn đặc biệt chắc thích hợp, nhỉ?
Cả ba người đều quay nhìn về hướng tiếng nói ấy. Từ trong bóng tối, David Sinclair vừa thong thả đi ra, vừa tung hứng vật gì đó nhỏ và bóng loáng. Cậu ta tủm tỉm:
- Chuyện nhỏ như vậy, ngoại sắp xếp được thôi.