Sáng hôm sau, dùng điểm tâm xong, Glass ngồi ngoài ban công của phòng khách có lan can bằng thép uốn cầu kỳ. Được ngồi một mình, hút đến ba điếu thuốc và nhâm nhi ly cà phê thứ tư thì còn gì thú bằng. Vừa lúc đó, cậu con riêng của vợ đi ra. Glass cố nén, không để lộ sự khó chịu ra mặt. Bình thường chỉ mình ông dùng ban công, bầu bạn với sắt gỉ sét, đám mạng nhện và di chứng mục rữa của đám lá rụng từ mùa thu năm trước. Phía dưới ông là sân vườn, một thứ hiếm hoi giữa lòng Manhattan có giá đất tính bằng vàng khối! Khoảnh vườn nhỏ này trồng cây lá lĩnh, bu lô bạc, sơn thù du và vài cây khác lá vàng xen lẫn lá xanh mà ông không biết tên. Vào một số ngày được ấn định sẵn trong suốt bốn mùa, người ta vẫn thấy một ông già lụ khụ mặc tạp dề bằng da xuống vườn dùng cái cào cẩn thận xới sỏi rải trên đất cho đều, trông không khác một thầy tu Nhật Bản khoan thai, tự tại. Hôm nay, mặt trời yếu ớt, vàng vọt như người bệnh tàn phế liều ra ngoài sau mùa đông dài nằm liệt giường để chiêm ngưỡng mùa xuân vừa đến sau thời gian dài trông chờ đỏ mắt. Nắng vàng nhạt mịn như lụa rải trên tán lá, làm chồi biếc ánh lên, dát bạc cho kính cửa sổ dãy nhà đối diện. Khoảnh trời trên mảnh vườn nhỏ trắng nhợt, điểm vài đốm xanh.
Glass nhớ Riley bị bắn thủng con mắt. Từ nay trở đi, hắn không còn biết sớm mùa xuân là gì nữa rồi.
David Sinclair mào đầu:
- Thì ra đây là chỗ ẩn náu của dượng.
Dù có căn hộ đôi rộng thênh gần Columbus Circle, Sinclair vẫn thường xuyên qua đêm tại nơi cậu thường nhắc đi nhắc lại là nhà của mẹ. Vậy nghĩa là trong thâm tâm, Sinclair kiên quyết cắt bỏ Glass khỏi danh sách người trong nhà. Giờ đứng bên cửa sổ lớn, cậu nhìn cha dượng bằng nửa con mắt; vẻ giễu cợt và tự mãn của cậu luôn khiến Glass phải nghiến răng trước hai lựa chọn: hoặc dấn lên thách thức, hoặc quay ngoắt bỏ đi. Sáng nay, cậu con riêng của Louise diện quần ống rộng màu kem, áo sơmi lụa màu kem, đi giày phối hai màu kem và nâu. Chiếc áo thể thao có sọc xanh nhạt quanh cổ khoác trên vai cậu. Cậu sắp đi chơi tennis trong nhà. Với mái tóc bóng mượt chải ép hai bên đầu và cặp mắt đen nhỏ xíu, trông cậu giống hệt Cole Porter, một nhân vật của phim hoạt hình.
Glass lạnh lùng:
- Chào.
Cười trừ, Sinclair ra ban công vòng qua chiếc bàn sắt nhỏ, đến bên ghế tựa cũng bằng sắt uốn cầu kỳ. Ngồi vắt chân chữ ngũ, cậu ta đan hai tay đặt trong lòng tươi tỉnh ngắm nghía bố dượng quần áo nhàu nhĩ vì vừa rời khỏi giường và đầu óc nặng nề chậm chạp, dư âm từ bốn ly rượu mạnh ông uống tối qua lúc cả nhà đi ngủ hết.
- Trông dượng âu lo, bực bội quá. Dượng đang nghĩ gì thế?
Cậu trai trẻ khẽ hỏi. Dưới kia, một đàn chim đen trũi, bóng mượt từ đâu bay vụt tới. Chúng nghênh ngáo đậu giữa tán cây lá lĩnh, đập cánh liên hồi và kêu chiêm chiếp bằng giọng khàn khàn.
Glass châm điếu thuốc khác rồi đặt cả bật lửa và bao lên bàn. Vừa ngắm lũ chim nháo nhác, ông vừa hỏi:
- Con đã bắt đầu công việc mới chưa?
David Sinclair nhoài người với bật lửa trên bàn rồi truyền từ tay nọ sang tay kia, giống tối qua cậu ta cũng tung hứng vật gì không rõ:
- Chưa. Thực ra mẹ chưa định buông cương, chỉ làm bộ chuyển giao này nọ thôi. Dượng cũng biết tính mẹ rồi đấy.
Cậu ta nhướng một bên lông mày, cười đầy ngụ ý. Giọng nói và vẻ mặt Sinclair cho thấy cậu ta biết tỏng cha dượng không biết tí gì về chuyện mẹ sắp chuyển giao ghế chủ tịch Quỹ ủy thác Mulholland, hoặc bất kỳ chuyện gì khác.
Glass nghiêm mặt:
- Hi vọng con hiểu bà ấy vừa làm cho con một việc lớn. Dượng cũng mong con thi thoảng tỏ ra biết ơn vì điều ấy.
Gã thanh niên cười toe toét, khoái trá khi chọc tức được cha dượng. Cậu ta đùa giỡn tính nhạy cảm của Glass với tài năng lão luyện của một nghệ sĩ bậc thầy, biết nhấn đúng phím vào đúng lúc thích hợp.
- Thôi, nói chuyện Riley vui hơn. Án mạng rõ ràng, lại liên quan đến nhà mình mới chết chứ! Thế cảnh sát đã tìm được hung thủ và động cơ giết người chưa?
- Dượng không biết. Họ không nói với dượng.
Ánh mắt Sinclair chiếu tới Glass lộ rõ sự ác ý:
- Dượng là nghi phạm phải không?
- Sao dượng là nghi phạm được?
- À, con không biết. Chẳng hạn trong lúc điều tra thế giới tối tăm của ông ngoại, Riley phát hiện điều gì đó về dượng, mà tất nhiên dượng không mong hắn lần ra. Đúng không?
Glass đăm đăm nhìn Sinclair, đoạn rít mạnh điếu thuốc cháy đỏ rồi quay mặt phà khói ra ngoài ban công bằng thép đúc, tỏ vẻ không thèm quan tâm. Có lần, hồi mới cưới Louise, Glass đã đánh con riêng của vợ. Ông không còn nhớ chính xác tình huống lúc ấy, chỉ nhớ có mắng Sinclair vài câu và hắn văng tục ngay trước mặt ông. Rồi trước khi có thể bình tĩnh trở lại, ông đã giáng cho hắn một bạt tai. Cái tát không đau nhưng Sinclair không bao giờ tha thứ cho ông. Glass phải công nhận thế cũng dễ hiểu. Ngay lúc này, ông chỉ chực cho hắn ăn đòn lần nữa. Nếu được thế, ông sẽ rất bình thản, không hề cáu giận, chỉ hành động theo đúng lẽ công bằng bằng cách vung tay thoi thật mạnh trúng con mắt, hoặc giữa sống mũi dọc dừa giống hệt mũi mẹ, để xem nó còn thẳng thớm, thanh tú được không.
- Dượng biết cha con không? Ngài Sinclair, niềm tự hào của phố Wall ấy?
Với Sinclair, hình như mọi danh hiệu đều ngộ nghĩnh, buồn cười lắm lắm.
Glass cảnh giác:
- Tuy ta có gặp ông ấy nhưng nói là quen thì không phải.
Sinclair day mặt nhìn xuống sân. Lũ chim đã lùng sục kỹ lưỡng mấy cây to, như thể chúng muốn rung cây để thứ chúng cần tìm phải rơi xuống đất. Như đọc được suy nghĩ của Glass, Sinclair quắc mắt hậm hực:
- Lão hay đánh mẹ con. Thế mẹ không kể với dượng à? Mẹ không đến nỗi thập tử nhất sinh, nhưng hôm nay ăn tát, mai ăn đấm thì có. Theo con, lão khá nóng tính (Sinclair quay lại) giống dượng. Có lần con thử can thiệp. Lúc ấy con mới bé tí. Bị con cắn tay đau quá, lão định quăng con ra cửa sổ tầng mười tám khách sạn Waldorf Astoria. Lão không dọa và nếu cửa sổ mở, giờ con không ngồi đây nói chuyện với dượng. Hôm trước, Bill Clinton vừa đắc cử lần đầu, chắc vì thế lão cay cú lắm. (Sinclair nhếch mép). Lão không theo đảng dân chủ, chắc dượng cũng biết.
Glass hắng giọng đứng lên. Chân ghế sắt cào xuống nền nhà bêtông nghe rờn rợn:
- Dượng đi đây. Có mấy việc phải làm.
Sinclair nghiêng đầu cười mỉm:
- Chắc thế rồi. Dượng không bận mới là lạ.
Glass vừa dợm bước qua ngưỡng cửa vào phòng khách, Sinclair gọi với:
- Này dượng!
- Gì vậy?
Cậu ta chìa tay:
- Dượng quên bật lửa này.
Đang giờ cao điểm, Glass muốn bắt taxi cũng khó. Thành phố náo nhiệt trong tiết xuân đột ngột xuất hiện. Cây cối rậm rạp rìa công viên trung tâm trông như thể sắp tràn qua hàng rào, đồng loạt tiến về sông Đông. Louise chặn ông ngoài thang máy báo hai mẹ con bà sẽ cùng ông ngoại đến Bridgehampton, đồng thời rủ Glass đi cùng. Ông nói có thể lát nữa sẽ tạt qua đó chung vui với họ. Hiện giờ, cứ nghĩ tới chuyện bị kẹt lại Long Island, bị tung hứng giữa thái độ bằng mặt nhưng không bằng lòng của ông nhạc và thói lờn mặt của cậu con riêng của vợ, Glass đâm ngán.
Đen sảnh tòa nhà Mulholland Tower, Glass vừa định quẹt thẻ ra vào qua mắt điện tử thì Harry ngồi sau bàn dành cho nhân viên an ninh gọi lớn và vẫy ông rối rít:
- Ngài Glass có khách ạ. Cô ấy chờ cả tiếng đồng hồ rồi.
Cô gái ngồi chỗ ghế băng, dưới tấm bảng đồng treo tường gắn hình chụp nghiêng ngài Bill Lớn Mulholland đẹp lão. Trông cô quen quen nhưng nhất thời Glass chưa kịp nhớ tên. Cô nhỏ xíu, lạc lõng giữa không gian mêng mông trong sảnh ốp và lát đá hoa cương. Cô mặc váy nhàu nát, áo sơmi hoa ngắn cũn cỡn và khoác áo mưa nam giới màu lông chuột to gấp ba bốn lần cỡ trang phục vừa vóc dáng cô. Thấy ông đi tới, cô vội vàng đứng dậy, lúng túng rút tay khỏi túi áo. Gấu áo ngắn kéo lên phơi bụng cô gái có gắn khoen ngay rốn:
- Tôi tên Terri.
- À, tôi nhớ rồi.
Giờ Glass mới nhớ cô ta là người yêu của gã Vượn Cáo.
Terri cười méo xẹo, khẽ cắn môi gần khóe miệng. Cô ta bị tàn nhang, răng hô và có mái tóc dài thẳng, nhuộm đen bởi tay thợ vụng về. Cả hai đều không biết nói gì, cứ đứng nhìn nhau mất một lúc. Ông mời cô lên văn phòng nhưng cô lắc đầu quầy quậy. Ông lại ngỏ ý cùng đến quán cà phê nói chuyện nhưng cô bảo:
- Ta đi bộ một lát được không ạ?
Họ cùng ra đường. Glass định nắm khuỷu tay cô nhưng nghĩ sao lại thôi. Terri cười nhẹ:
- Hồi này tôi chỉ đi lang thang, chẳng làm được gì nên hồn, nhất là sau khi...
Terri bỏ dở câu nói. Dọc con phố đông, gió mạnh thổi ào ào. Một nhân viên giao hàng của hãng phát chuyển nhanh DHL vừa lẩm bẩm một mình, vừa khẩn trương đẩy nhanh tấm ba lét chất đầy hàng hóa qua cánh cửa mở rộng. Đằng xa, một cô gái bụi đời tóc loăn xoăn, mặc áo len in chữ St. Louis Cardinals đang gân cổ cãi nhau với gã cảnh sát béo húp híp. Cạnh miệng máng xối có ba con quạ xơ xác tranh nhau mẩu bánh vòng to bằng cơ thể chúng. Glass bất giác cười một mình. New York là thế.
Glass thầm thắc mắc lý do Terri đến tìm ông. Không biết cô ta muốn gì? Ông gợi chuyện:
- Cô sống thế nào? Chắc chắn không thể gọi là dễ dàng, nhỉ?
- Ồ, cũng không đến nỗi nào.
Terri kéo sát vạt áo mưa quanh người. Chắc chắn cô mặc áo của Riley. Ngón chân cô dài quặp xuống và hai cẳng chân trần lốm đốm đỏ vì lạnh.
- Em quen Dylan chưa lâu, mới Giáng sinh năm ngoái thôi. Đêm Noel, chúng em gặp nhau tại tiệc mừng Giáng sinh ở nhà hàng Wino’s. (Cô liếc ông ra ý hỏi). Ông biết chỗ đó chứ? Khá dễ chịu. (Cô gật đầu nuốt khan). Dylan thích chỗ ấy lắm.
Nghe tiếng sụt sịt, Glass cầu trời cô ta đừng khóc.
- Người thân cô có ở đây không? Ý tôi là ruột thịt ấy?
- Không. Quê em ở Des Moines. Ông biết Des Moines, bang Iowa không? (Terri bật cười) Thủ phủ của ngành bảo hiểm toàn cầu. Khi nào có dịp ghé thăm ông sẽ thấy rất nhiều tòa nhà chọc trời. Hầu như ai cũng làm cho một công ty bảo hiểm nào đấy. Khiếp thật.
Họ đi vòng qua bãi phân chó to tướng (Glass đoán con chó này ít nhất phải là giống Great Dane) và vào đại lộ Madison. Glass không thể quen nổi cảm giác lúc rẽ từ phố nhỏ yên tĩnh vào đại lộ rộng thênh tràn ngập người đi mua sắm mặt mày nhớn nhác, taxi nối đuôi nhau chạy thành đàn và tiếng còi xe cảnh sát rú inh ỏi.
Terri Taylor bảo:
- Anh ấy mến ông. Ý em là Dylan rất quý ông đấy.
Glass cố ngăn sự ngờ vực lộ ra mặt:
- Thế à?
- Anh ấy tôn ông làm người hùng, một trong những người đáng tôn sùng. Hễ thấy bài của ông, anh ấy lại cắt, lưu trữ và đóng thành tập. Lúc ông yêu cầu cùng hợp tác, anh ấy sướng điên lên. Cứ như trẻ con được kẹo ấy. Anh ấy tấm tắc mãi: “John Glass! Tưởng tượng nổi không? Là John Glass đấy.”
- Rất hân hạnh! (Glass không chắc ông vừa nói thật). Tôi phổng mũi rồi đây.
- Dylan là thế. Tình cảm lắm ông ạ.
Glass nhớ hôm Vượn Cáo đến văn phòng ông tít trên tầng ba mươi chín, nhâng nháo ngồi ườn trên ghế bành, hai hàm răng nghiến không ngừng như đang nhai kẹo cao su, tay cào đũng quần jean cáu bẩn... Đúng là đàn bà con gái thấy ở người yêu họ những thứ đàn ông không thể thấy được.
- Cô có nghĩ ai đã ra tay... bất cứ ai có khả năng là...
Lắc đầu quầy quậy, Terri mím chặt môi đến trắng nhợt:
- Thật kinh khủng. Ai có thể ra tay ghê gớm thế chứ? Dylan có nỡ hại ai bao giờ. Cứ như đứa trẻ to đầu, chỉ thích trò chơi điện tử, lướt web xem thông tin này nọ (Cô bật cười). Ông có biết là ông nội em giữ thẻ bóng chày sưu tầm từ hồi bé không? Nội cất cẩn thận trong hộp giày, giấu dưới gầm giường. Hễ thấy ai thích hóng chuyện, cụ lại lấy ra khoe. Thật không thể tin nổi. Nói thật với ông, mới lên mười, em đã vứt hết búp bê Barbie vào sọt rác rồi.
Glass ngần ngừ. Bỗng chốc vỉa hè biến thành vỏ trứng dưới gót giày ông:
- Cô có biết Dylan thu thập thông tin gì về tôi không?
Họ vừa đến góc đường Bốn mươi lăm. Một phụ nữ thấp đậm mặc áo lông thú to sù sụ cầm dây da cẩn đá quý dắt con chó chồn bất chấp đèn đỏ đi tới khiến một xe taxi phanh gấp. Bác tài tóc xoăn tít ngồi sau vô lăng ngửa đầu cười sằng sặc, phô hàm răng trắng bóng. Terri Taylor thích thú đứng xem, bất giác mỉm cười đạon quay sang ông hỏi:
- Ông vừa nói gì cơ?
Đèn chuyển xuống bảng có chữ WALK và họ sang đường.
- Cô biết không, Dylan có gọi điện cho tôi. Anh ấy phát hiện được thông tin gì đó. Tôi không biết là gì, nhưng nghe giọng tôi đoán nó khá... quan trọng.
- Thông tin thuộc loại nào?
- Tôi không biết, đang định hỏi cô đây.
Terri ra chiều suy nghĩ. Lúc họ đi ngang qua tiệm sách, một người đàn ông trong tiệm chỉ tay về phía Glass và nói nhở với cô gái trẻ đi cùng. Cô gái có nhìn theo nhưng ánh mắt tỏ vẻ hững hờ. Hóa ra vẫn có người nhớ đến ông dù khoảng thời gian nổi danh khá ngắn ngủi của ông đã trôi rất xa rồi.
- Em tưởng ông thuê anh ấy tìm thông tin về bố vợ ông, không phải về ông?
Terri ngớ người. Cô không biết Glass cần gì ở mình.
- Phải, đại loại thế... Nói chung chúng tôi chưa thỏa thuận chính thức.
- Chắc chắn anh ấy ra sức tìm thông tin về ngài Mulholland. Dylan kể với em mà lại.
- Thế cậu ấy kể những gì?
Teưi cười buồn:
- Không hẳn tâm sự hết gan hết ruột đâu. Chắc ông cũng biết anh ấy khá kín đáo. Nhưng mà... (Cô im lặng, bước chậm lại và nhìn đăm đăm đôi giày đế mềm cũ kỹ loang lổ dưới chân). Anh ấy có nhắc tên một người.
Glass cố kiểm soát giọng nói của mình:
- Rồi sao nữa?
- Một người từng làm chung với ông Mulholland. Tên gì nhỉ? Ôi! (Terri nhăn mặt, cố moi óc nhớ). Nghe giống bệnh giãn tĩnh mạch varicose.
Glass đỡ lời:
- Varriker. Charles Varriker.
- Đúng nó đấy. Tên nghe buồn cười chết được. Ông có quen người ấy không?
- Không. Ông ấy đã là người thiên cổ. Varriker chết lâu lắm rồi.