Vượn Cáo

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2. Louise

❊ ❊ ❊

Ở tuổi bốn mươi tám, trông Louise Glass như mới ba mươi. Bà có vóc người cao mảnh mai và mái tóc mượt mà màu nâu đỏ, dù lâu nay màu ấy đều từ chai thuốc nhuộm tóc mà ra. Da Louise trắng xanh, gần như trong suốt. Các nét sắc sảo, thanh tú trên khuôn mặt bà, nếu nhìn từ góc này trông xinh đẹp nhưng từ góc khác lại rất khắc nghiệt. Không biết bao nhiêu lần Glass vừa thán phục vẻ đẹp lộng lẫy của vợ, đồng thời khẳng định tình yêu dành cho bà đã nguội lạnh từ lâu. Cảm giác ấy thật lạ lùng. Một ngày nọ, khi sắp từ bỏ nghề báo, Glass chợt nhận thấy niềm đam mê tuyệt vọng, đau khổ của mình dành cho vợ hoàn toàn biến mất, chỉ để lại con số không to tướng, như thể người đàn bà bằng xương bằng thịt xinh như tiên nữ giáng trần đã hóa đá trong vòng tay ông. Bà vẫn như xưa, đẹp trau chuốt với thân hình mảnh dẻ nhưng với ông chỉ là cái bóng gợi nhớ một cái gì đó từng làm tim ông thổn thức, nước mắt tràn mi bởi hạnh phúc pha lẫn niềm đau. Nhưng giờ đây, sự hiện diện của bà chỉ làm ông thoáng sầu muộn, u hoài.

Hôm nay, bà mặc bộ vest màu xanh lá cây sẫm và đội chiếc mũ nhung đen nhỏ xíu hình vuông của nhà tạo mẫu Philip Treacy, trên đỉnh mũ có vài búi tơi nhỏ trông như kẹo bông.

- Anh sao thế? Mặt anh tái đi kìa.

- Tại văn phòng này đấy.

Nhìn bao quát căn phòng, vợ ông nhíu mày. Cha bà là chủ sở hữu tòa nhà và chính bà gợi ý ông cụ cho Glass mượn một phòng làm nơi làm việc.

- Phòng này làm sao?

Ông không muốn thú nhận mình sợ ở trên cao chót vót, cách mặt đất những bốn mươi tầng nhà.

- Nó lạnh lẽo quá. Ngồi đây chắc anh chẳng viết lách gì được đâu.

- Hay anh về căn hộ làm việc vậy.

- Ai lại làm việc ở nhà.

Cặp mắt xám pha xanh lục của bà chiếu thẳng vào ông:

- Anh coi đó là nhà ư?

Sự im lặng đến ngay sau đó như vực thẳm, một thứ hai người chỉ dám liếc xuống rồi lùi vội ra sau.

- Hay anh đến Silver Bam nhé? (Silver Bam là nhà họ, mà không, nhà của Louise ở Long Island). Phòng làm việc ở đó tiện nghi lắm. Lại yên tĩnh nữa, không ai quấy rầy anh đâu (thấy Glass xịu mặt, bà mím môi). Thôi được, nếu không làm việc được thì anh đưa em đi ăn vậy.

Khi họ sánh vai tản bộ trên đường 44, cuối cùng Glass cũng được hút thuốc. Mưa phùn lất phất bay. Hút thuốc khó chịu ở chỗ: cơn thèm thuốc lớn hơn cảm giác thỏa mãn do khói thuốc đem lại rất nhiều. Lắm lúc, đang hút dở điếu thuốc, Glass lần tìm bao lấy điếu mới định châm lửa. Glass chỉ muốn hút cả sáu điếu một lúc hầu tìm cảm giác cực mạnh cho đã cơn thèm.

Nhà hàng Mario’s gần hết bàn. Hồi này, nó rất đắt khách. Khăn trải bàn ca rô màu đỏ và ghế gỗ sấy ọp ẹp tạo cảm giác mộc mạc dân dã, trái ngược hẳn với giá tiền ngất ngưởng ghi trong thực đơn. Gia đình Glass là khách quen từ khi nhà hàng mới mở cửa đón khách. Trước khi chuyển đến New York ở hẳn, vợ chồng ông đã thường xuyên lui tới đây. Hồi đó, đích thân ông Mario quản lý nhà hàng và không gian nội thất còn hết sức giản dị. Người ta gán cho nhà hàng này cái tên Ngựa Hoang Đổ Máu dù không ai nhớ sự tích ra đời của tên ấy.

Louise trao cây dù ướt nước mưa cho người phục vụ. Sau đó, người ta đưa họ đến một bàn trong góc cạnh cửa so. Glass nhận thấy bàn được chuẩn bị sẵn cho ba thực khách. Lập tức, rượu Prosecco được mang đến. Louise lẩm bẩm:

- Ước gì em có can đảm bảo họ thứ rượu này tầm thường lắm.

Glass làm thinh. Ông thích Prosecco. Ông cũng thích kiểu phục vụ không cần chờ gọi đã sốt sắng mang rượu tới đặt trước mặt khách thật điệu đàng. Nó cho ông cảm giác ông là dân kỳ cựu ở New York. Ông thích thú nghĩ thầm một tít báo: “Glass được phục vụ bởi nhà hàng Ngựa Hoang Đổ Máu nổi tiếng nhất Manhattan”. Glass có thói quen khó bỏ là hay ngẫm chuyện đời mình bằng ngôn ngữ báo chí. Ông tự hỏi không biết Louise có nghĩ ông quá tầm thường, như loại rượu kia không.

Vợ ông hỏi, mắt không rời thực đơn:

- Công việc đến đâu rồi? Anh đã khai bút chưa đấy?

Nhờ ánh sáng dịu dưới trời mưa phùn hắt qua cửa sổ, nét nhìn nghiêng của Louise cầm tờ thực đơn trông giống tượng Đức mẹ Đồng Trinh của người Florentine cổ có khuôn mặt dài, xương xương và làn da trắng xanh, tay cầm cuốn thánh thi.

- Chưa, anh chưa thực sự chấp bút. Trước tiên, anh phải làm vài việc đã.

- Có phải nghiên cứu không?

Ông nhìn vợ đăm đăm. Bà không thể biết chuyện Dylan Riley! Ông chưa hề hé môi với ai về gã “vượn cáo” ấy. Louise vẫn dồn hết tâm trí vào tờ thực đơn như cách bà chú tâm đến mọi chuyện lớn nhỏ. Glass buồn rầu nhớ ngay cả khi ân ái, vợ ông vẫn giữ thói quen ấy.

Ông làu bàu:

- Phải. Đại loại thế.

Thấy bồi bàn đến, Glass gọi món mì xào với sò còn Louise chỉ dùng rau trộn. Trưa nào bà cũng dùng độc một món ấy. Glass bụng bảo dạ không hiểu tại sao bà phải đọc thực đơn kỹ như vậy. Ghi chép xong, phục vụ bàn chỉ bút chì vào chỗ thứ ba còn trống nhưng Louise lắc đầu. Bà quay sang Glass:

- David nói sẽ ghé qua. Em có bảo con vợ chồng mình sẽ ăn trước. Khi nào con đến, mình cùng uống cà phê.

Glass không nói không rằng. David Sinclair là con riêng của Louise từ cuộc hôn nhân đầu với một luật sư phố Wall. Người này thoáng xuất hiện trong đời bà không để lại dấu ấn gì sâu đậm ngoại trừ đứa con trai giờ chiếm vị trí trung tâm trong thế giới của bà. Glass nhìn quanh tìm bồi bàn và bản liệt kê đồ uống. Nếu cậu con riêng của Louise đến “góp vui”, Glass thấy một ly Prosecco là chưa đủ.

Nhà hàng mang đồ ăn đến. Họ dùng bữa trong im lặng, không ai nói với ai câu gì. Gió thổi màn mưa phùn tạt vào khung kính cửa sổ. Bên ngoài, xe cộ ướt rượt loang loáng vút qua như một ảo ảnh hiện rõ trong bầu không khí ẩm ướt. Glass bâng quơ tự hỏi lý do khiến ông thấy cần giấu chuyện thuê Dylan Riley. Cuộc đời Bill Mulholland là biểu tượng chói sáng của thế kỷ hai mươi hỗn loạn, bạo lực và nhiều phát minh, đổi mới đến chóng mặt mới kết thúc cách nay chưa lâu. Bất kỳ nhà viết tiểu sử nào đều cần sự trợ giúp đáng kể trong việc thu thập thông tin để viết về một con người đặc biệt như thế, ngoại trừ ông. Bill Mulholland vốn là người theo chủ nghĩa cá nhân khắc khổ và đòi hỏi những người thân cận cũng khắc khổ theo. Chỉ có nhà văn chuyên cưỡi ngựa xem hoa mới thuê người khác làm thay phần khó khăn, nặng nhọc nhất cho mình! Bill ủy thác việc viết tiểu sử của mình kèm với khoản thù lao một triệu đôla cho con rể vì, theo lời Bill, ông tin cậy Glass. Theo John Glass hiểu, tin cậy ở đây có nghĩa: có gặp đá quá to và nặng thì chớ lật lên làm gì. Đúng như Glass dặn Dylan Riley: chính ông, không phải bố vợ ông, muốn biết thông tin thật, đặc biệt là những sự thật gây phiền toái. Glass mong triết gia Aristotle nói đúng: Ai nắm giữ bí mật sẽ nắm giữ quyền lực.

Vừa nhấm nháp chút rượu cay, Glass vừa quan sát kỹ vợ mình. Bà cắm cúi với đĩa rau xanh trong sự tập trung cao độ, giống con diệc chăm chú ngó nghiêng bên mép nước. Lúc trước, Louise nhiệt tình thúc giục ông nhận lời đề nghị của cha mình. Lúc ấy, bà bảo ông: “Hồi trước, anh vẫn thích những công việc khó khăn, đầy thách thức mà. Viết tiểu sử cho cha chính xác là một thách thức đầy hấp dẫn (Glass vừa kịp để ý đến từ “hồi trước”, Louise đã nói thêm, hai khóe miệng hơi trễ). Với lại, anh thử nghĩ xem, một triệu đôla đấy.”

Chẳng phải vì ham tiền mà Glass nhận làm việc này. Vậy thì vì cớ gì? Ông công nhận Louise nói đúng. Còn thách thức nào lớn hơn việc viết hồi ký chính thức cho Bill Mulholland, một trong những chiến binh dữ dội nhất của cuộc chiến tranh lạnh, người đã biến Đế quốc Tội lỗi thành tro bụi?

Bố vợ Glass bảo ông, kèm theo cái nháy mắt đã trở thành huyền thoại:

- Chắc anh cũng biết sẽ phải đưa bản thảo cho bên Langley ký duyệt. Thực tế có nhiều thứ họ không cho ta hay đâu.

Giờ nhớ lại nhận xét ấy, Glass liên tưởng đến Tổng thống Nixon khi xưa ngồi toát mồ hôi hột dưới ánh đèn chói gắt.

David Sinclair đã đến. Cậu công tử bột này được thừa hưởng vóc dáng cao uyển chuyển của mẹ, chỉ có điều tóc cậu ta đen, da ngăm ngăm còn Louise tóc nâu đỏ và da trắng nõn. Rubin Sinclair, bố David, quê ở Kentucky, người đầy lông lá và tính tình lỗ mãng. David đẹp trai theo kiểu cậu ấm được nuông chiều thích chưng diện. Tuy nhiên cặp mắt hơi lồi của cậu không may quá gần nhau. Mỗi lần nhìn đứa con ghẻ, ông lại nhớ Truman Capote từng nhận xét về nữ minh tinh Marlene Dietrich rằng, nếu mắt bà ta sát nhau thêm chút nữa trông sẽ giống hệt con gà mái. Gã Truman này thật độc mồm độc miệng. Có lần Glass cố phỏng vấn ông ta trong bữa trưa rượu thịt túy lúy ở khách sạn Bốn Mùa, nhưng đang phỏng vấn nửa chừng, vị tiểu thuyết gia say quá đã áp má xuống khăn trải bàn ngáy như sấm. Lúc ấy, vì còn trẻ người non dạ nên Glass không ngượng ngùng gì, cứ thản nhiên ngồi ăn cho hết đĩa chim non nướng, uống nốt chai Mouton Rothschild, bụng yên chí vì hóa đơn cho bữa chiêu đãi thịnh soạn ấy được tờ Sunday Times ở Luân Đôn chi trả.

- Con chào dượng. Đời vẫn đẹp, phải không ạ?

David chào Glass rồi ẻo lả ngồi xuống ghế, trải khăn ăn lên đùi. Thái độ của cậu với cha dượng luôn dè chừng, thiếu nghiêm chỉnh.

Glass cố tươi tỉnh:

- Có gì tươi đẹp lắm đâu.

David gọi trà bạc hà. Trên người cậu khoác bộ vest len sẫm màu bên ngoài áo sơmi lụa trắng và cà vạt lụa. Tay David đeo đồng hồ hiệu Patek Philippe, thời trang của người ưa kín đáo. Mẹ cậu nuông chiều con quá mức. David là điểm yếu duy nhất của bà.

Louise lên tiếng:

- David định khoe với anh một chuyện. Đúng không con?

Cậu trai trẻ khẽ nhướng mày, thoáng nhắm nghiền hai mắt và khẽ nhún vai:

- Con tưởng mẹ nói từ lâu rồi chứ. Con thấy mẹ háo hức hơn bình thường.

Louise quay sang chồng:

- Con vừa tham gia quản lý quỹ tài trợ.

Glass ngớ người, không hiểu:

- Quỹ nào?

- Trời! Anh sao the John? Quỹ ủy thác Mulholland chứ còn quỹ nào nữa. Thực ra, chân giám đốc sẽ là của David nay mai.

- Ra vậy.

- Anh chỉ nói được có thế thôi ư?

- Anh tưởng em là giám đốc.

- Em thôi chức vụ ấy rồi. Thì em vẫn hay than với anh công việc giờ quá sức em. Từ nay trở đi, em chỉ là cố vấn thôi.

Glass châm chọc với một chút thích thú như the David không có ở đó:

- Anh e con còn quá trẻ, chưa đủ sức gánh vác trách nhiệm lớn như thế.

Không hiểu sao David lại cười khẽ lúc đưa ly trà lên miệng.

- Thời gian đầu em vẫn đi làm để giúp con đỡ bỡ ngỡ (Louise cáu kỉnh. Bà luôn bực mình khi bị buộc phải giải thích cho quyết định của mình). Với lại còn nhiều người khác. Nhân viên ở sở toàn người có kinh nghiệm chứ bộ.

Glass tủm tỉm nhìn gã thanh niên đang ngồi xoay lưng ra cửa sổ. Ông nâng ly:

- Chúc mừng đấy, chàng trai.

Ông tận dụng mọi cơ hội để cố tình không gọi tên con riêng của vợ.

Nâng ly trà đáp lễ, David nói giọng cực kỳ mai mỉa:

- Cảm ơn cha!

Thốt nhiên, Glass nhớ lần đầu ông gặp Louise trong một chiều tháng tư mưa bão liên miên ở dinh thự của John Huston gần Loughrea, phía tây Alien. Năm đó, Glass mới mười chín nhưng già trước tuổi. Ông đến phỏng vấn đạo diễn Huston để viết bài cho tờ Irish Times. Cùng thời điểm ấy, Bill Mulholland đưa con gái đến thăm bạn. Từ nhà Huston, họ cưỡi ngựa xuống thung lũng đến ngôi biệt thự Mulholland mới mua. Hôm ấy, quần cưỡi ngựa của Louise lấm bẩn, khăn quàng lụa xanh lá cây trên cổ cô bay phấp phới. Má cô ửng hồng trong gió lạnh, sống mũi cao lấm tấm tàn nhang. Glass sững người không nói nên lời, cố không trợn mắt ngó lom lom cô tiểu thư xinh đẹp. Vốn lão luyện trên tình trường, chỉ nhìn thoáng qua Huston cũng biết cảm giác của chàng phóng viên trẻ. Ông ta cười nham nhở, ấn ly martini vào tay Glass: “Thôi uống đi, đừng mơ mộng nữa”.

David Sinclair đã uống hết tách trà và giờ thì đứng lên kéo cổ tay áo sơmi. Cậu ta nói trơn tru rằng phải đi có việc, cố tình để hai người ngồi lại hiểu rằng việc ấy rất quan trọng, không thể tiết lộ giữa chốn đông người. Theo nhận xét của Glass, David vô cùng tự mãn. Giám đốc Quỹ ủy thác Mulholland ở tuổi... David mấy tuổi nhỉ?... hai mươi ba chăng? Ông cười thầm: “Thể nào hắn cũng quậy làm công việc rối tung lên cho xem!” Tất nhiên, bà mẹ sẽ che đậy mọi lỗi lầm tệ hại nhất cho cậu con quỷ tử, nhưng người sáng lập quỹ là Bill Lớn kia. Ông ta chẳng quý hóa thằng cháu ngoại như mẹ nó hằng mong, đồng thời cũng không phải người dễ tha thứ.

Khi David khuất dạng, Louise ra hiệu bồi bàn tính tiền, đoạn quay sang chồng:

- Không biết anh có nhận ra là mình để lộ thái độ ghen tị không?

Glass tròn mắt:

- Anh ghen với ai nào?

Louise trao thẻ tín dụng bạch kim cho bồi bàn. Cậu ta bỏ đi một lát rồi mang hóa đơn quay lại. Nhận chữ ký đẹp và sắc nét của Louise dưới tờ giấy, cậu ta đưa bản sao cho bà rồi bỏ đi. cẩn thận gấp tờ giấy làm tư dọc theo chiều dài, Louise cất vào ví. Cách làm việc của bà là thế: gấp gọn và lưu trữ, gấp và lưu trữ. Glass khẽ đùa:

- Anh ngạc nhiên vì quỹ chưa làm thẻ đặc biệt dành riêng cho em. Ví như thẻ tín dụng đẽo từ đá ở quê hương Siêu Nhân ấy.

Louise lờ đi. Mọi lời nói đùa sâu cay của Glass, bà đều làm lơ.

- Công việc của Quỹ ủy thác đáng được trân trọng. Phải nói thêm rằng quỹ đang giúp giải quyết cuộc xung đột gớm ghiếc ở chính quê hương anh đấy.

Glass thầm thán phục cách dùng câu chữ chuẩn xác của vợ để tạo nên sự kỳ thị sâu sắc. Ba năm học cao học ở Anh giữa những nhà thực chứng tôn thờ logic của đại học Oxford đã đào luyện năng khiếu biểu đạt bằng ngôn từ của Louise thành vũ khí sắc bén.

Glass cố che giấu thái độ bất mãn:

- Anh hiểu công việc ở quỹ lắm chứ.

Bà tỏ ý không muốn nghe:

- Phải nói thật là anh hay cay cú và quá ghen tị nên không thừa nhận tầm quan trọng của công việc em và mọi người đang làm. Nhưng tin em đi, em không quan tâm đâu. Đã từ lâu, em không còn để ý đến chuyện anh nghĩ gì hoặc không nghĩ gì. Nhưng em sẽ không để anh tiêm nhiễm kiểu ăn nói chua cay ấy cho con em. Anh thất bại không phải do nó... Đừng trách ai, hây trách chính mình ấy. Anh mới là người đáng bị mai mỉa.

Nãy nhìn xuống bàn, giò Louise nhìn thẳng vào chồng. Đôi mắt bà cũng trống rỗng như mặt chiếc đồng hồ đắt tiền của David với vô số chuyển động phức tạp rắc rối giấu phía sau nó.

- Anh hiểu chưa?

- Anh ra ngoài hút điếu thuốc.

Mưa đã tạnh. Mặt đường ướt bốc hơi dưới nắng trưa. Glass đi bộ về văn phòng Tiết trời mới chớm xuân còn lạnh giá chui qua lớp áo khoác mỏng làm ông rét co ro. Nhớ đến Dylan Riley, ông hình dung hắn đang ở đâu đó trong khu ngoại ô yên tĩnh, lúi húi bên đống máy móc. Màn hình vi tính chiếu ánh sáng ma quái lên mặt hắn, in hình ảnh lên tròng đen của đôi mắt đeo tròng kính loang loáng. Mãi một tuần sau, Glass mới nghe tiếng Dylan. Lần này ông đã biết cú đớp của con vượn cáo ác hiểm và ghê gớm chừng nào.

(Cô bật cười). Ông có biết là ông nội em giữ thẻ bóng chày sưu tầm từ hồi bé không? Nội cất cẩn thận trong hộp giày, giấu dưới gầm giường. Hễ thấy ai thích hóng chuyện, cụ lại lấy ra khoe. Thật không thể tin nổi. Nói thật với ông, mới lên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.