Glass và người tình nằm lì trên giường suốt chiều. Đến tối, ông mặc độc chiếc quần lót nửa nằm nửa ngồi trên đống gối êm. Alison đã ra bàn làm việc, ngồi trên ghế đệm bọc nhung dày quay lưng lại phía ông. Cô hoàn toàn không mặc gì. Ánh sáng từ màn hình máy tính xách tay hắt lên người cô. Glass đang hút thuốc. Ông hạnh phúc, hay chí ít là thỏa mãn. Làm tình lúc chiều xuống khiến ông có cảm giác buồn da diết. Ngoài kia trời đang mưa. Ánh sáng trắng mờ hắt qua khung cửa sổ rộng lớn hơi nghiêng nghiêng của căn hộ một tầng làm ông nhớ xứ Alien. Glass nhớ nhà nhất mỗi khi trời mưa. Trong giây phút mơ màng, tiếng bàn phím máy tính lách cách làm ông nhớ hai hàm răng giả của bà nội đã quy tiên từ lâu. Còn tấm lưng trần của Alison giống lưng nghệ sĩ vĩ cầm Kiki de Montparnasse trong tranh vẽ của họa sĩ Man Ray.
Bất ngờ Alison kêu trời:
- Trời ơi! Anh xem trang blog này chưa?
- Cái gì?
- Vì Chúa, blog là nhật ký mạng đó. Đừng giả vờ là anh không biết nhé.
Glass thích chọc giận người yêu:
- Có liên quan đến mạng internet không?
Cô quay sang lườm ông. Mưa trắng xóa bên ngoài hắt ánh sáng bàng bạc qua cửa sổ, chiếu lên hai bầu nhũ hoa:
- Không am tường thế giới bên ngoài vốn thay đổi từng ngày, làm sao có thời anh viết báo được chứ?
- Cưng à, internet sao so với cả thế giới được chứ.
Alison kéo dài giọng:
- Vậy thì cưng nghe đây, trừ anh ra, cả thế giới đều dùng internet đấy ạ.
Mái tóc đen của cô gần chấm đôi vai trần, ôm lấy khuôn mặt trái xoan trắng trẻo và cái cằm nhọn. Khi không mặc quần áo, trông cô không giống tượng nữ thần mà giống tác phẩm điêu khắc của Modigliani. Cô kê chiếc khăn lông dưới ghế kẻo những gì Glass vừa đưa vào trong người cô rỉ ra, dính vào nệm ghế bọc nhung. Glass thầm thán phục người tình sớm rũ bỏ thói câu nệ của người Alien. Riêng ông từ bé đến lớn vẫn tin rằng con gái ra khỏi giường ít nhất cũng phải quấn khăn quanh người và giắt đầu khăn dưới nách như trong phim ảnh thường quảng bá.
- Gã Cleaver gọi điện đến tìm anh đây mà.
Thốt nhiên, mọi giác quan Glass trở nên thính nhạy lạ thường:
- Gì cơ? Gã làm sao?
- Nhật ký mạng của gã đây này. Gã đặt tên blog là Dao Phay của Cleaver. “Mọi tin tức đều ly kỳ, hấp dẫn”. Gã viết về tay thu thập thông tin anh định thuê... Dylan Riley phải không? Hôm kia anh vừa hỏi em về hắn. (Alison đọc thầm một lát rồi kêu trời lần nữa). Anh có biết hắn bị giết rồi không?
- Ai cơ?
- Người tên Riley ấy. Hắn bị bắn chết. (Alison quay lại nhìn ông tức giận). Anh biết rồi phải không?
Glass nhìn trần nhà:
- Hừm.
- Sao anh không kể gì hết vậy? Giờ cũng không trả lời cho ra đầu ra đũa nữa. (Cô quắc mắt nhìn ông). Anh nói hắn định tống tiền anh. Vì chuyện chúng mình.
Ông ngồi thẳng dậy, búng tàn thuốc vào gạt tàn nhựa hiệu Betty Boop. Một ngày đông lạnh giá, ông đi cùng
Alison đến đảo Coney và mua nó ở đó:
- Anh không nói là vì chuyện chúng mình. Anh nghĩ nó có thể là vì chuyện của chúng mình. Hắn chỉ nói vừa khám phá một chuyện, thế thôi. (Ông làm điệu bộ nhún vai, khóe môi trễ tỏ vẻ bất lực). Hắn có nói đó là chuyện gì đâu.
Alison ngồi im không nhúc nhích, cô gần như nín thở, mắt ngó ông trân trân. Phong thái bình thản, bất cần của cô biến mất. Không quen bị dò xét từng động thái, Glass bắt đầu khó chịu:
- Thôi nào. về chuyện này anh có biết gì hơn em đâu. Anh nói chuyện với Dylan Riley có hai lần, giáp mặt hắn một lần. Chưa gì đã nghe tin hắn chết. Chỉ có Chúa mới biết hung thủ là ai. Chuyên gia bới móc người khác như Riley gây thù chuốc oán với đủ loại người mà em.
Alison giận dỗi vuốt tóc vương trên má:
- Anh vừa bảo hắn chết cũng đáng đời chứ gì?
- Không, không phải. Em muốn anh phải nói thế nào em mới vừa lòng?
- Em muốn anh phải nói gì ư? Lắm khi anh sống mà tưởng đang đóng kịch, nói toàn lời sáo rỗng từ kịch bản của người khác. Anh biết gì, sao không kể hết cho em? Em muốn anh nói thật với em.
Tụt xuống tấm nệm rộng thênh, Glass vào nhà tắm. Giường chỉ là khung gỗ kê trên bốn chồng gạch. Căn phòng bừa bộn này không lớn hơn phòng thay quần áo là mấy. Trần nhà dốc có mùi ẩm ướt của không khí tù đọng. Ông khóa trái cửa, ngồi ôm mặt trên nắp bồn cầu. Tự nhiên ông cảm giác bị quấy rầy và bị cấm đoán, giống chú hề bị kẹt chân trong chiếc giày to tướng, không sao thoát ra được.
Alison bực bội đến gần cửa:
- Ra đi. Đừng trốn trong ấy nữa.
- Anh không trốn.
Vừa đứng lên, Glass bắt gặp bóng mình trong gương treo ngay trên bồn rửa mặt. Nét mặt ông nhăn nhó tuyệt vọng giống tên tù trốn trại nghe tiếng mật thám vẳng tới. Ông đặt đầu ngón tay dưới hai mi mắt kéo xuống và thè lưỡi ra. Nó đóng bợn trắng gớm ghiếc. Trong một thoáng, ông tưởng đâu có bóng Ambrose chồng lên bóng mình trong gương. Viên đại úy da ngăm đen, nét mặt hốc hác đang nhìn ông cười buồn. Glass ngoái đầu nói với ra:
- Em muốn nghe chuyện gì nào?
Alison cáu tiết gõ mạnh cánh cửa:
- Đừng có nói giọng ấy nữa đi.
- Nhưng em phải nói muốn nghe gì, anh mới biết được chứ.
Glass giật mạnh cánh cửa thấy Alison đứng khoanh tay ngay trước mặt ông. Cô vẫn chưa mặc quần áo để lộ phần lông dưới bụng bóng và xoăn tít. Glass thấy đau nhói trong lòng: “Nàng mới đẹp làm sao. Đáng yêu như thiên thần vậy.”
Alison cố nhở nhẹ, nói giọng đều đều hầu chứng tỏ cô đang rất nhẫn nại và biết phải trái:
- Em muốn nghe từ đầu. Nói rõ xem gã Cleaver nói gì với anh.
Glass nhại giọng Cleaver:
- Gã hỏi anh gặp cảnh sát chưa.
- Cleaver da đen à?
- Đen trũi.
- Khu này lắm người da đen. Anh nói be bé thôi.
- Hắn thoải mái nói giọng địa phương với anh. Cleaver thích thế thì phải.
Alison nhíu mày không muốn nghe. Biết người yêu đang lo cháy lòng nhưng Glass chẳng biết làm thế nào.
- Thế anh gặp chưa?
- Gặp ai?
- Cảnh sát ấy.
- Rồi. Có ông đại úy Ambrose gì đó hỏi anh vài câu. Ông ta có vẻ trầm tư. Hỏi chuyện anh em nhà Menendez.
- Cái gì?
- Không quan trọng, em đừng để ý. Chỉ là Ambrose có đọc bài anh viết từ lâu rồi.
Để Alison đứng đó, Glass vào phòng vẽ rộng nhất của căn hộ. Trời càng lúc càng lạnh, hoàng hôn dần tím sẫm. Bóng tối trong căn phòng có trần dốc như dần đông đặc thành khối to lù lù. Mồi khi đến đây, nhìn mái nghiêng và các góc cạnh trong phòng đi kèm khung cửa sổ lớn xeo xéo chỉ chực ngả ra sau, Glass hay nghĩ ông nên khom lưng chui vào cửa thay vì đi vào. Alison đi theo ông.
- Em không lạnh à?
Ông chỉ mong “cô nhân tình bé nhỏ” mặc quần áo vào. Giờ là lúc ông cần cân nhắc nên nói với cô chuyện gì, và quan trọng hơn, chuyện gì nên giữ lại không nói. Khổ nỗi Alison cứ khỏa thân như thế khiến ông không suy nghĩ gì được. Ông quê ở Dublin, nơi mà chỉ cần nhìn thấy đầu vú con gái, đám thanh niên choai choai đã không tự chủ nổi. Ông hỏi:
- Có gì trên blog của Cleaver thế?
Alison đến bàn chạm tay vào một phím trên máy tính xách tay và đọc rành rọt: “Liệu khi còn sống Dylan Riley đã biết có kẻ muốn bắn thủng mắt anh chưa? Thứ ba vừa qua, người ta tìm thấy Riley, một nhà nghiên cứu tư nhân nổi tiếng trong nhà kho ở Vandam, chết gục bên chiếc MacBook Pro...”
- Hắn chẳng gục vào cái gì hết. - Glass nói.
“... óc bắn tung tóe khắp màn hình. Rõ ràng, hung thủ cố tình tạo cảnh ấy như biểu tượng có ý nghĩa. Một lần nữa, đội ngũ cảnh sát hàng đầu của New York phải vò đầu bứt tai tìm cho ra hung thủ và động cơ giết người. Bạn gái của Riley, cô Terri Taylor khai với cảnh sát rằng...” vân vân và vân vân. “Theo nguồn tin đáng tin cậy, nghĩa là cảnh sát thông báo trực tiếp, những người thực hiện blog Cleaver biết được rằng cú điện thoại cuối cùng Riley dành gọi cho ngài John Glass, nhà báo tâm huyết lừng danh thế giới. Đáng buồn vì ông này rất có thể đang viết tiểu sử cho bố vợ, một nhân vật có thế lực trong lĩnh vực truyền thông, đồng thời là cựu nhân viên CIA, ông William Bill Mulholland, hay còn gọi là Bill Lớn. Chúng tôi mạo muội đặt câu hỏi: phải chăng cái chết của Riley có liên quan đến những nhân vật kể trên?”
Alison quay sang Glass đứng cạnh giường cài nút áo sơmi. Mắt nheo nheo và không rời Glass, Alison vòng qua bên kia giường, mở tủ lấy áo choàng bằng lụa khoác lên người:
- Lúc gặp anh, Cleaver nói gì thế?
Glass vừa xỏ chân vào ống quần, vừa dè dặt nhún vai:
- Không nhiều. Mục đích chính của gã là dò la thông tin để viết báo.
Alison nhăn mặt chế giễu:
- Thế gã có biết chuyện “chúng mình” không?
- Chắc là có. Hắn gọi cho em vì tưởng đó là số điện thoại của anh. Hắn lấy số ấy từ Riley. Có vẻ Cleaver giống nhiều người khác rất thèm kho thông tin lưu trữ của Riley.
- Thế có nghĩa Riley biết?
- Rõ ràng thế.
Alison cười khẽ:
- Trong mớ bòng bong này cũng có thứ “rõ ràng” ư?
Glass thở dài. Ông mệt rã rời. Giá ông đừng bao giờ nghe đến tên Dylan Riley. Glass rủa thầm mấy người bạn giới thiệu ông về hắn. Ông vừa định châm thuốc, Alison ngăn lại:
- Anh cảm phiền đừng thế được không? Phòng này hôi lắm rồi.
Cô không bao giò hút thuốc trong phòng.
Glass buồn bực trả điếu thuốc vào bao.
- Mình đi ăn đi.
- Còn sớm mà.
- Nhưng anh đói.
- Đừng gắt em.
- Anh đâu có.
- Có mà.
Hồi này, giữa họ thường xuyên hục hặc thế, vài câu đôi co chẳng vì cớ gì, sau đó là bực bội và im lặng hậm hực. Glass cố trấn tĩnh:
- Em muốn ăn ở đâu?
- Còn đi đâu được nữa? Lần nào chẳng đến một chỗ? (Alison ôm trán). Anh đến đặt bàn trước đi. Em mặc đồ rồi đến ngay.
Glass quay lại:
- Alison này.
Cô nhìn ông chờ đợi:
- Gì thế?
- Anh xin lỗi.
Alison nhìn lảng đi. Khoảng không gian ngăn cách họ giờ pha chút sượng sùng, ân hận.
- Trong vụ Riley, theo anh bố vợ anh có liên quan không?
Glass thèm thuốc quay quắt:
- Chẳng biết nữa. Anh mong là không?
- Anh đã bàn với... Louise chưa?
- Không hẳn. Những chuyện thế này Louise không quan tâm đâu.
- Chuyện thế nào?
- Louise không quan tâm đến những gì không liên quan đến mình. Lĩnh vực gây chú ý đến Louise cũng hạn hẹp, chẳng hạn kho giấy tờ của cô ấy, chọn bàn hạng nhất ở nhà hàng Masa, lượng tuyết rơi trong mùa đông năm nay, (Glass nói không kịp thở) quỹ ủy thác Mulholland, tương lai của đứa con riêng và làm thế nào trừng phạt anh cho đích đáng.
Alison mím môi:
- Thôi anh đi đặt bàn đi.
Họ dùng bữa trong quán ăn nhở chuyên phục vụ đồ ăn Pháp, nơi họ thường ghé mỗi lần gặp nhau. Những cuộc hẹn hò ấy không nhiều và đang thưa dần. Glass không hiểu tại sao Alison cứ cố đấm ăn xôi để có ông. Chính ông cũng chán ngấy bản thân mình. Glass đoán tại Alison quá cô đơn, cũng như ông vậy. Hai kẻ lạc loài đến từ một xứ sở nhở bé bị kẹt giữa quốc gia khổng lồ này. Hình ảnh ưa thích về nước Mỹ của Glass là con bò mộng đứng hiên ngang, quay cái đầu to tướng về hướng châu u già cỗi, còn ông như một con vi trùng đậu chênh vênh, tạm bợ trên cái mõm bè bè của nó. Có lẽ ông nên về cố hương Alien; thậm chí ông và Alison nên rủ nhau cùng về.
Dùng bữa xong, họ tản bộ trên quảng trường Washington. Sau cơn mưa, mùi hương của đêm tinh khiết, trong lành vây lấy đôi tình nhân. Glass nhớ buổi trưa mùa đông năm cũ, họ gặp nhau và đi mấy vòng theo chu vi quảng trường hình chữ nhật trống trải. Hôm ấy, khí trời lạnh giá. Hàng cây quanh quảng trường trụi lá trông như những bóng ma khẳng khiu. Với họ thời gian bên nhau dài hơn bốn tháng. Glass kể:
- Năm 1920, tại cửa hàng sách ở quảng trường Washington kia, người đứng đầu tổ chức Prevention of Vice, nếu anh nhớ không nhầm thì tên ông ta là Sumner, đã mua cuốn Little Review có in hai bài đồng ca của Getty MacDowell trích từ vở Ulysses. Sau đó ông này đệ đơn kiện lên cảnh sát, từ đó dẫn đến phiên tòa xử cuốn sách mang nội dung khiêu dâm. Chắc em không biết chuyện ấy nhỉ?
Alison không hứng thú:
- Anh là kho tư liệu di động.
Bóng tối dần buông làm khí trời dịu lại. Glass thích New York về đêm với ánh đèn lấp lánh và âm thanh cuộc sống luôn tiếp diễn, không ngừng nghỉ.
- Nếu tìm hiểu thấy mối liên quan giữa ông Mulholland và vụ Riley là thật, anh sẽ làm gì?
- Anh sẽ chẳng tìm hiểu làm gì cho mệt. (Glass gằn giọng, ngỡ ngàng trước cơn tam bành vừa ập tới. Ông hít thật sâu, cố trấn tĩnh). Anh đã nói với em rồi. Khối người mong thấy Dylan Riley có kết cục như hôm nay. Tại sao em vô duyên vô cớ gán bố vợ anh vào đấy?
- Sao anh giãy nảy lên thế?
Glass thở dài:
- Đâu có. Anh chỉ mệt mỏi vì cứ bị hết người này đến người kia tra hỏi.
- Vừa nghe điện Riley xong, anh hốt hoảng tìm đến em. Anh quên rồi à? Anh sợ hắn biết chuyện chúng mình. Rõ ràng anh sợ hắn mách Mulholland chuyện anh cắm sừng con gái ông ta.
Alison khoác tay ông, nhưng cử chỉ ấy không tượng trưng cho tình yêu nồng thắm. Thốt nhiên, Glass tưởng tượng cô là sát thủ đang tìm cách ấn lưỡi dao găm sâu hơn nữa vào mạng sườn ông.
- Hồn vía anh lên mây khi nghĩ đến ông ta, nghĩ đến việc ông ta có thể làm và thứ ông ta có khả năng tước đoạt để trừng trị anh.
Glass dừng phắt lại, khiến Alison dừng theo. Mảnh trời trên đầu họ mang sắc màu ma quái. Ông thở dồn dập như người bị dồn tới bước đường cùng:
- Em mới nói tước đoạt gì?
Không trả lời ngay, Alison chỉ buồn bã cười nửa miệng, đoạn lắc đầu:
- Coi anh kìa. Hãy xem anh thành thứ gì rồi! Hãy xem người ta nhào nặn anh đến mức tồi tệ nào.
Rút tay về, Alison buồn bã nhưng cương quyết rời ông. Cô quay lưng đi về phía ngược lại. Glass đứng nhìn người yêu đi ngày một xa. Hai ba xe cảnh sát cùng hụ còi chạy ngang qua, tiếng còi như thúc giục ông mau chóng lên. Ông biết đáng lẽ nên đuổi theo cô, nhưng không hiểu sao chân ông không nhúc nhích. Giống như nhiều thứ khác từng có mặt trong đời ông, Alison như đang lùi xuống con dốc thẳng đứng và biến mất dưới đáy tối khôn cùng.