Vượn Cáo

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13. Kẻ Thích Chuyện Giật Gân

❊ ❊ ❊

Mưa tạnh lúc tảng sáng, sắc xanh của bầu trời lồng lộng nhạt đến nỗi gần như chuyển sang trắng. Glass ngồi ngoài thềm gỗ ghép bằng thân cây thông lên nước đen bóng uống cà phê, hút thuốc lá và ngắm ánh thái dương len lén đuổi dần bóng đêm ngụ dưới tán cây. Sau một đêm trằn trọc không yên giấc, Glass thức từ lúc trời tờ mờ sáng. Lúc đầu, ông vào phòng khách cố đọc sách báo nhưng thấy khó chịu vì căn nhà yên ắng, mọi người còn ngủ say nên ông ra hiên cho thoải mái. Không gian mặn mòi mùi biển lạnh ngắt và cô tịch. Lâu lâu, vài con chim dậy sớm sà xuống bãi cỏ tìm mồi rồi lại bay vụt đi.

Glass thắc mắc không biết đại úy Ambrose bắt đầu ngày làm việc lúc mấy giờ. Ông cần trao đổi với Ambrose, hỏi ông ta vài câu. Từ đầu đến giờ, ông đoán sai bét về Dylan Riley. Nghĩ đến đó, nỗi tức giận âm ỉ trong ông chỉ chực bốc cao, cháy rực.

Một lúc sau, Glass đang cùng Louise lặng lẽ dùng điểm tâm trong căn bếp tràn ngập nắng sớm thì David Sinclair từ thành phố đến. Bà mẹ đứng ngay dậy, đến bên hôn con, đoạn lùi xuống một bước ngắm kỹ khuôn mặt con, chạm nhẹ đầu ngón tay vào chỗ này chỗ kia như thể xem con có hề hấn gì không. Louise phiền lòng khi thấy con hầu như tối nào cũng la cà ở mấy hộp đêm Chelsea hay quán rượu chui. Bà thường phàn nàn:

- Con làm gì, em chẳng hay. Thằng bé kín như bưng, em muốn biết cũng đành chịu.

Glass im như thóc. Ông không muốn đi sâu vào lãnh địa ấy.

Lúc này, David ngửa cổ vờ hít hít xung quanh:

- Con đang làm quen với khí trời này. Hai người từng chạy xe suốt đêm chưa? Con nghe cả tiếng còi báo có tàu đi trong sương mù nữa kìa.

Cậu mặc áo khoác khuy đồng và túi áo có viền, quần trắng, áo sơmi trắng hở cổ và đeo cà vạt in hình Nữ thần Tự Do. Thêm nón lưỡi trai của câu lạc bộ du thuyền, người ta sẽ tưởng David sắp rong buồm ra khơi. David thay đổi tính cách như thay áo và chắc chắn cậu ta say mê môn nghệ thuật thứ bảy. Hôm nay, gã thanh niên tự biến mình thành Tony Curtis trong phim Some Like It Hot (Kẻ thích chuyện giật gân). Khi nghe mẹ hỏi sao dậy sớm được the, David kể sáu giờ sáng cậu đã lên đường, lái một mạch đến nơi trước lúc bình minh. David bảo:

- Người ta bảo New York không bao giờ ngủ, nhưng thực ra là có. Ngủ say là khác. Đường tịnh không một bóng người, thậm chí cả người chuyên bới rác lượm bịch nylon cũng không. (Gã thình lình quay ngoắt sang Glass). Từ lúc con rời mắt khỏi dượng đến giờ có thêm án mạng nào không thế?

Đúng lúc ấy, ông Bill mặc áo choàng tắm, đi dép nhung tím, râu ria chưa cạo bước vào. Trông ông bơ phờ, mệt mỏi. Làn da rám nắng trên má ông vẫn còn hơi xam xám. Râu bạc mọc tua tủa khiến chiếc cằm trông như dính đầy muối trắng. Đêm trước, chờ cha già đi ngủ, Louise lại mắng chồng như tát nước về lỗi khơi lại chuyện không vui về Charles Varriker và vụ tự tử năm nào. Bà nói sa sả “Cả đời cha gặp đủ chuyện sóng gió rồi, giờ ông không được hưởng chút yên bình hay sao?”. Glass nghĩ thầm: “Giờ không nói chuyện yên bình. Tình cảnh này ai yên bình nổi chứ?”

David Sinclair vờ vịt lễ phép:

- Con chào ngoại!

Lừ mắt liếc cháu, ông Bill vừa lẩm bẩm câu gì nghe không rõ, vừa ngồi vào bàn. Glass thắc mắc không biết Louise làm cách nào thuyết phục được cha trao quyền lãnh đạo Quỹ ủy thác Mulholland cho David. Bất cứ ai nhìn vào cũng biết hai ông cháu hoàn toàn trái ngược nhau về mọi mặt. Glass nghĩ vẩn vơ, giả sử bản thân ông có con gái và cháu ngoại, ông có hiểu đúng về con cháu mình không? Glass không biết nhiều về sự tinh tế của tình thương và lòng trung nghĩa mà các thành viên gia đình dành cho nhau. Ông mất cha khi chưa kịp lên mười.

Ông Bill uống cà phê con gái vừa rót, tay vo viên mẩu bánh mì nhưng không ăn. Glass để ý thấy tay ông run run. Chỉ sau một đêm, ông cụ già xọm đi.

- Có ai đưa ta đến nhà thờ thánh Andrew không?

Khi ở Silver Bam, chủ nhật ông Bill thường đi lễ ở nhà thờ thánh Andrew. Louise bảo con trai:

- Cưng của mẹ, con đưa ông đi nhé?

David làm bộ sốt sắng:

- Tất nhiên. Con cũng vào luôn. Chẳng qua con thích mấy tấm khăn phủ bàn thờ đẹp tuyệt.

Đoạn cậu nháy mắt với Glass. Ông Bill không nói không rằng.

Lát sau, cả bốn người leo lên chiếc Mercedes màu nho mui trần của David Sinclair. Ông cụ ngồi ghế trên, còn Glass và Louise ngồi nép vào nhau ở ghế sau. Xe ra khỏi cổng, xuống chân đồi, Glass sực nhớ chưa gọi cho Ambrose. Phải chăng ông sợ nghe những gì viên cảnh sát sắp nói? Liệu có gì ghê gớm hơn điều ông dự đoán và lo sợ hay không? Dù không muốn tin nhưng ông vừa đoán ra ai giết Dylan Riley, hoặc sai người sát hại hắn.

Đến nhà thờ, ai cũng biết ông Bill muốn cả nhà theo ông vào dự lễ. Tuy nhiên, Glass nói ông muốn đi dạo dọc bờ biển và nhất quyết đòi Louise đi cùng. Ông cụ rên lên bực tức, quay ngoắt đi và nhanh chóng bước sang nhà thờ bên kia đường. David nhìn mẹ ra ý chờ. Louise giục:

- Đi theo ông đi. Có con đi cùng, ông sẽ hài lòng cho coi.

Ngoài cảng lác đác vài người. Tiết trời chưa hẳn gọi là xuân. Họ sánh vai lên cầu tàu Long Wharf. Mặt nước lay động, sóng sánh trong buổi sáng im ắng. Bên kia vịnh là dãy đồi thấp phủ đầy cây xanh trên đảo Shelter, nơi mùa đông còn lưu luyến chưa chịu rời đi. Không khí mang theo muối biển làm mũi họ cay cay.

- Kể anh nghe về Charles Varriker đi.

Mang đôi bốt da đen cao đến đầu gối, Louise mặc áo choàng không tay bằng vải tuýt trùm ngoài áo len dày dặn của nhà thiết kế Aran. Bà khoanh tay trước ngực, cố chống chọi với cái lạnh buổi sớm. Bà xanh xao, cặp mắt hơi có vẻ thẫn thờ. Glass đoán đêm qua, cả vợ ông cũng thức trắng. Phân vân không biết vợ đang nghĩ gì giờ đã thành thói quen của Glass.

- Kể cái gì? Có bao nhiêu em đã kể hết rồi còn đâu.

- Sao anh ấy tự sát?

- Một ngày có bao nhiêu người tự sát, trong đó số vụ biết nguyên nhân đếm trên đầu ngón tay. Anh hỏi em, em biết hỏi ai?

- Anh ấy có để lại thư tuyệt mệnh không?

- Đương nhiên là không. (Bà không đi nữa mà quay sang ông). Anh quan tâm đến chuyện ấy làm gì?

- Dylan Riley có “đánh hơi” thấy chuyện quan trọng. Lúc đầu, anh tưởng liên quan đến anh, nhưng giờ chắc liên quan đến Varriker. Cũng xin nói luôn, thực lòng anh không biết hắn tìm được gì.

Họ đi tiếp. Louise bảo:

- Giá anh viết báo lại thì hay quá. Hình như anh rảnh quá đấy.

- Thì người ta vẫn bảo nhàn cư vi bất thiện mà. Câu ấy làm tựa sách hay phải biết. Anh định lấy tựa “Bất Thiện” đặt cho cuốn tiểu sử của ngài Bill Mulholland.

- Đùa vô duyên vừa chứ.

- Anh thấy có duyên cực kỳ.

- Anh thích chọc tức em phải không? Thú tiêu khiển của anh tao nhã gớm nhỉ?

Một con thuyền trắng có gắn động cơ ngoài thu hết buồm lại, lạng lách giữa đám du thuyền của các triệu phú đang rẽ nước ngoài khơi. Đứng từ đây, Glass thấy vạch nước từ thuyền đám du thuyền trông giống đường rãnh trên vỏ sò điệp. Có ông già râu ria rậm rạp đội nón thủy thủ, mặc quần may bằng vải bạt làm buồm màu xanh da trời bạc phếch, gấu quần vo tới gối đi chân đất đứng trên mũi thuyền, gác một bàn chân trần lên đường ván cao nhất. Glass buồn cười vì ở đây ai cũng ăn mặc, tạo dáng như thể đang chờ nhóm quay phim chụp hình sắp ập tới.

Họ đến một nhà hàng nhổ trang trí bằng dây thừng thắt nút và tràng hoa kết bằng lưới đánh cá. Chọn bàn bên ngoài, họ thích thú xem “Ngư Ông” nọ đang cột dây thuyền vào cọc gỗ làm từ thân cây. Một cô gái đẫy đà, cười khoe hai chiếc răng bàn cuốc đến chờ nghe gọi món. Louise ngồi thu lu trên ghế, dúi hai tay dưới áo choàng, hai chân đi bốt duỗi thẳng, gác lên nhau ngay mắt cá chân.

- Em không muốn nói chuyện Charlie Varriker với anh nữa.

- Nếu vậy để anh hỏi cha. (Glass chờ nhưng Louise im lặng). Em ạ, vụ này có điểm bất thường. Anh tin chắc nó liên quan đến Varriker. Anh chưa biết liên quan thế nào, chỉ biết chắc chắn có liên quan.

Louise lườm ông:

- Anh tái chú tâm đến sự đời bất ổn từ bao giờ vậy? (Bà quắc mắt nhìn ông hồi lâu, đoạn mím môi quay mặt đi, mắt nheo nheo). Charlie là người tốt. Anh ấy chẳng có tội tình gì để phải chết thảm. Đấy, bất thường ở chỗ đó đấy.

- Dylan Riley cũng không đáng chết.

Louise nhìn ông nhạo báng:

- Thế ư? Giờ anh định trả thù cho hắn chứ gì?

- Anh muốn biết chính xác ai giết hắn. Chính em vừa bảo anh nên quay lại nghề báo mà. Anh đang làm theo lời em đây. (Chờ thêm giây lát, ông hỏi gặng). Hồi đó, Charlie Varriker làm sao vậy? Kể cho anh nghe với nào.

Người thủy thủ già ngồi trên gót, điệu đàng thắt dây neo thuyền. Môi ông mím chặt giữ điếu thuốc vừa châm dúi ngay khóe miệng. Đường khói từ điếu thuốc cháy đỏ bay đến tận mắt trái ông. Glass có thể thấy ông ta biết Louise đang ngắm mình. Đúng là thói quyến rũ phụ nữ ở nam giới không có tuổi.

Cô gái mang cà phê đến. Louise mở lời:

- Charlie là nhân viên giỏi nhất của cha em.

- Chớ bảo anh rằng anh ấy làm cho cha từ hồi ở CIA đấy nhé.

Louise coi như không nghe thấy.

- Cha rất tự hào về anh ấy. Chỉ có Chúa mới biết cha giao cho anh ấy nhiệm vụ gì. Có nhiều chuyện cha không nói với ai ngoài Charlie. Hai người họ thường uống rượu với nhau. Charlie lắng nghe cha ôn lại những chiến công xưa, hồi ông còn làm trong ngành tình báo. Họ giống đôi bạn học thuở cắp sách đến trường, hay nói đúng hơn, giống thầy giáo với cậu học trò yêu.

Louise ngừng bặt.

- Rồi sao nữa?

Bà nhấp ngụm cà phê rồi nhăn mặt:

- Nóng lắm đấy. Anh cẩn thận kẻo bỏng miệng.

Người thủy thủ già đã đi khỏi. Một gia đình cả năm thành viên đều tròn trùng trục lạch bạch đi ngang qua. Ván gỗ trên cầu tàu kêu kẽo kẹt. Ba đứa con béo múp míp mặc ba áo thun in chữ Sag Harbor giống hệt nhau. Một trong ba đứa là bé gái có nét cực kỳ xinh xắn, chỉ tội mặt tròn phị như trái banh nặn bằng bột. Trở lại tư thế ngồi uể oải, Louise luồn tay vào hai ống tay áo len dày.

- Chẳng sao cả. Cha đưa Charlie vào giải quyết mọi khúc mắc trong tập đoàn. Đúng như cha kỳ vọng, Charlie hoàn thành tốt công việc. Người tài như anh ấy làm gì chẳng được. Làm xong việc, Charlie tự sát.

Phóng tầm mắt ngắm dãy đồi nâu xám phủ cây xanh bên kia vịnh, Louise lại nheo mắt. Sau cặp môi mím chặt thoáng có sự chuyển động, như thể bà đang nhai thứ gì đó nhỏ và rất cứng.

- Em thân với anh ấy đến mức nào?

- Ai cơ? Charlie ấy à? Em chỉ biết anh ấy là nhân viên của cha, sau đó thành đối tác và cuối cùng anh ấy tự tử. Thời đó, ta hay gặp người như thế. Cách nay mấy mươi năm là thời loạn lạc mà. Thời thế thay đổi từng ngày. Người hôm nay còn nói chuyện với ta, mai đã về với Chúa. Thiên hạ những năm đầy biến cố ấy không như bây giờ.

- Chắc hồi ấy em chán chường lắm.

Chỉ khi nói thành lời, Glass mới thấy đó là chân lý hiển nhiên.

Thốt nhiên, giọng Louise thật mệt mỏi:

- Chán gì đâu. Đời em là thế, không cách gì thay đổi. Trời cho sao thì đành nhận vậy.

- Ý em là không có lối thoát?

Louise mỉm cười. Hình như lâu lắm rồi, bà không cười với chồng:

- Đáng lẽ anh nên là lối thoát của em.

- Thế còn anh Sinclair thì sao?

Louise phẩy tay, cũng là cử chỉ mệt mỏi:

- Ôi dào, anh ta chỉ là... một người gặp giữa đường thôi.

- Ý em là trên đường đi tìm anh phải không?

- Thì... trên đường đời nói chung.

Nắng vừa ấm đôi chút đã khiến mùi nhựa đường sơn mặt bàn gỗ bốc mùi hăng hắc.

- Anh rất tiếc.

Glass nói mà không biết ông tiếc gì.

Trước sự ngạc nhiên của chồng, Louise nhoài người chạm mấy đầu ngón tay vào mu bàn tay ông:

- Đừng. Em không buồn, hay ít nhất cũng không quá tiếc nuối.

Dứt lời, bà gạt ly ra góc bàn, đứng dậy kéo vạt áo choàng sát quanh người:

- Hừ hừ, em lạnh cóng rồi. Mình đi thôi... Chắc tan lễ rồi đấy.

Khi hai vợ chồng quay lại nhà thờ, hai ông cháu đã chờ sẵn trong xe. Ngồi thẳng đơ trên ghế, trông nửa trên người ông Bill giống bức tượng tù trưởng một bộ tộc da đỏ đã tuyệt dòng giống từ lâu. Nét mặt nhìn nghiêng giống diều hâu và mái tóc sẫm màu tung bay khiến ông càng giống chiến binh vừa qua cuộc hồn chiến.

Thấy họ, David Sinclair vẫy tay gọi:

- Hai ông cháu được khai trí nhờ bài thuyết pháp tuyệt vời về tiền tài, các phương tiện truyền thông giải trí, sự mê mụ khi đuổi theo danh vọng. Sao giáo hội đổi mới nhanh thế nhỉ? Cách nay chưa lâu người ta chỉ nói về lửa địa ngục và hi vọng được cứu rỗi. Con đang thắc mắc người ta đã làm gì thứ tôn giáo tốt đẹp của ngày xưa.

Ông cụ ngồi im phăng phắc, có vẻ không cần biết cháu ngoại nói gì. Khi chớp mắt, hai mi mắt ông nặng nề như hai nắp túi áo bằng vải bạt nhỏ xíu. Trên đường về, cả nhà im lặng, chỉ mình David hớn hở ư ử hát thầm. Đi sâu tới giữa đảo, mùi muối trong không trung đã thay bằng mùi cỏ tươi và nhựa thông. Ở hàng ghế sau, Glass cố đón ánh mắt vợ nhưng Louise mải nhìn hai bên đường. Mái tóc bà bay bay trong gió.

Ngoài phòng khách, Manuela bày sẵn đồ uống. Bình nước chanh, món đặc sản của chị, kèm trà thảo dược cho ông Bill và Louise, rượu gin pha nước khoáng có thêm đá và chanh - thức uống thường nhật của Glass. Nhưng Glass không muốn uống nên ra hiên hút thuốc. Hôm nay lũ chim im lặng hơn mọi khi, chỉ sục sạo trong bụi cây, con thì hót líu lo, con lại kêu chip chip. Lát sau, David Sinclair mang ly nước chanh ra theo. Glass mặc kệ, bụng thầm mong David ngượng và bỏ đi. Nhưng gã thanh niên bình thản ngồi xuống xích đu, vui vẻ đung đưa, chân không chạm đất.

- Hai người họ đang bàn về tương lai của con. Ông ngoại và mẹ ấy. Đáng lẽ con phải ngồi nghe, nhưng nói thực, con chịu không nổi. (David nhoẻn cười, cặp môi đỏ như tô son căng ra). Thay đổi to lớn quá... Con thành giáo chủ của một tổ chức thiêng liêng và thánh thiện là Quỹ ủy thác Mulholland ư? Khó tin lắm.

- Theo dượng, Quỹ Mulholland đã và đang làm nhiều việc thiện.

David vờ thở dài sườn sượt:

- Đúng vậy. Bởi thế nên mới chán òm.

Glass không kiểm soát nổi hơi thở dồn dập, dấu hiệu cho thấy cơn giận dữ đang kéo tới. Quăng mạnh mẩu thuốc sang bên, ông lẩm bẩm trở vào nhà, lên thẳng phòng ngủ, chộp điện thoại quay số.

- Cho gặp đại úy Ambrose. Ông ấy có đó không? Tôi muốn nói chuyện với Ambrose. Cứ bảo Glass gọi, ông ấy biết đấy. John Glass nhé.

(Cô bật cười). Ông có biết là ông nội em giữ thẻ bóng chày sưu tầm từ hồi bé không? Nội cất cẩn thận trong hộp giày, giấu dưới gầm giường. Hễ thấy ai thích hóng chuyện, cụ lại lấy ra khoe. Thật không thể tin nổi. Nói thật với ông, mới lên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.