Cần cù bù thông minh, hơn nữa còn khiến người thông minh tiến nhanh hơn tới thành công, Ninh Thái Thần tin chắc điểm này, cho nên toàn tâm toàn ý, tĩnh khí ngưng thần, vung cây bút lông trong tay, cảm ngộ lấy loại thể ngộ kia, dường như chữ dưới ngòi bút đã có linh tính, có thể giao lưu cùng mình, giống như con gà con trong vỏ trứng đã ấp xong sắp sửa chui ra ngoài vậy!
Ánh trăng ngoài cửa sổ vương vãi, xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào, cùng ánh đèn vàng vọt giao hòa lẫn nhau!
Lần này, Ninh Thái Thần viết đến nửa đêm, đại khái hơn mười hai giờ thì buông bút xuống, không giống với hai đêm trước thức đêm chiến đấu, cậu chuẩn bị đi nghỉ ngơi, tuy tinh thần vẫn còn rất hăng hái, nhưng thân thể mới là vốn liếng, nói cho cùng cậu chỉ là một người bình thường, hơn nữa thân thể này rất yếu, dù sau này có ngưng tụ được văn khí, thì về mặt thân thể, cũng không khác gì người bình thường, cứ ngày đêm không ngủ không nghỉ như vậy, dù tinh thần chịu nổi, nhưng thân thể sớm muộn cũng sẽ suy sụp!
Bước vào gian phòng phụ, nhà chỉ có bốn bức tường, chỉ có một cái giường, nhưng không giống hôm trước, trên giường có thêm một tấm chăn bông dày thêu hoa đỏ thắm, lấy tấm chăn cũ nát lúc trước lót ở dưới làm ga trải giường, cởi áo ngoài giày dép, chui vào trong chăn... rất nhanh, Ninh Thái Thần đã cảm thấy ấm áp, lại qua một lát nữa, liền chìm vào giấc ngủ sâu...
Phía bên kia, Lâm phủ, Lâm Hoài Viễn một mình ngủ trên giường trong thư phòng, lúc này đã là đêm khuya, nhưng Lâm Hoài Viễn lại không ngủ được, thậm chí có chút sợ hãi sự tới của đêm khuya, bởi vì mấy đêm nay, mỗi khi hắn chìm vào giấc ngủ sâu, hắn đều cảm thấy mình bị bóng đè, đặc biệt là đêm qua, hắn thậm chí lơ mơ nhìn thấy một đôi mắt màu xanh u lục và bóng người màu trắng!
Nếu không phải trong phủ không xảy ra chuyện quái dị gì, mà mỗi sáng thức dậy ngoài cảm giác thân thể có chút hư nhược ra thì không có gì bất thường, hắn thật sự đã tưởng trong phủ có quỷ rồi, nhưng nói không có quỷ, thì những trải nghiệm mỗi tối của mình lại giải thích thế nào, tuy bây giờ bản thân không có vấn đề gì, nhưng liên tục mấy đêm liền bị "bóng đè" điều này thật khó giải thích, đặc biệt là bóng trắng và đôi mắt xanh u lục mơ hồ nhìn thấy đêm qua, khiến hắn hoảng sợ, ban ngày thì còn đỡ, nhưng cứ đến lúc này, đêm khuya buông xuống, tâm hắn lại hoảng loạn, nghe tiếng gió đêm thổi qua cành cây bên ngoài, cảm giác mang lại cho hắn giống như vạn ngàn lệ quỷ gào thét vậy!!
"Lâm Vũ!"
Hắn vén màn che, Lâm Hoài Viễn gọi một tiếng về phía đối diện giường, nơi góc phòng có một cái tủ quần áo lớn!
"Lão gia, ngài cứ yên tâm, đêm nay nếu thực sự có thứ gì đó, chúng tôi nhất định sẽ giết chết nó!"
Trong tủ quần áo, Lâm Vũ đẩy tủ ra lộ một khe hở nhỏ nói với Lâm Hoài Viễn!
"Ừm, các ngươi lưu ý một chút, ta ngủ đây!"
Nghe lời Lâm Vũ, tâm trạng Lâm Hoài Viễn mới coi như thả lỏng một chút, Lâm Vũ là hạ nhân của Lâm gia, khỏe mạnh cường tráng, tuy không phải là võ giả, nhưng thân thể tráng kiện, bình thường ba người đàn ông bình thường cũng không đánh lại hắn, thực tế, không chỉ có Lâm Vũ trốn trong tủ, mà ngay cả bên ngoài cửa sổ thư phòng cũng trốn mấy người, đều là gia đinh của Lâm gia, đây là sự sắp xếp có chủ ý của Lâm Hoài Viễn!
Thật sự là mấy đêm nay làm hắn ngủ không yên, phải làm rõ, đêm xuống rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, có phải thật sự có quỷ đè giường mình hay không, cho nên mới sắp xếp mấy gia đinh!
Quấn chặt chăn, cảm thấy mí mắt có chút nặng, Lâm Hoài Viễn nhắm mắt lại từ từ ngủ thiếp đi!
"Dũng ca, huynh nói xem lão gia là bị làm sao, gọi chúng ta mai phục bên ngoài, chẳng lẽ có thứ gì đó!"
Bên ngoài cửa sổ thư phòng, một gia đinh nhìn Lâm Dũng hỏi, Lâm Dũng và Lâm Vũ là hai anh em, cũng là họ hàng xa của Lâm gia, trong số đông đảo gia đinh, Lâm Vũ và Lâm Dũng coi là những người cầm đầu!
"Ta cũng không biết, lão gia cũng không nói với ta!" Lâm Dũng chép miệng, cuối cùng lại hận giọng nói: "Quản nó là thứ gì, tối nay nếu để ta bắt được, không giết chết nó không được, mẹ kiếp, hại anh em mình nửa đêm không được ngủ!"
Lâm Dũng trong lòng có chút tức giận, vốn dĩ bây giờ nửa đêm, trời lại lạnh, ai mà muốn canh giữ bên ngoài thổi gió lạnh, chẳng bằng lăn về ổ chó, nhưng Lâm Hoài Viễn đã hạ lệnh họ không dám không nghe, cũng không dám oán trách Lâm Hoài Viễn, chỉ có thể trút giận lên thứ quấy rầy Lâm Hoài Viễn kia!
Đêm nay trăng nửa đêm đặc biệt sáng, sáng lóa, vẩy xuống ánh quang huy trắng bạc, khoác cho đại địa sơn xuyên một lớp áo sa huỳnh quang, như một mâm ngọc sáng ngời, treo ngang trên bầu trời, nhưng đến nửa đêm về sáng, bầu trời lại trở nên có chút xám xịt, giống như có một lớp áo sa đen bao phủ lên mặt trăng, ánh sáng trở nên u ám, gió thổi rất mạnh, sắc lạnh như đao!
Lâm Dũng và hai gia đinh khác ngồi xổm bên ngoài cửa sổ thư phòng Lâm Hoài Viễn, đợi mãi đợi mãi đến đêm khuya, tuy thời tiết có chút lạnh, nhưng vẫn cảm thấy có chút buồn ngủ, ba người ngồi xổm ở góc tường, mí mắt cũng trở nên nặng trĩu, ý thức có chút lơ mơ!
"Bộp!"
Trong lúc lơ mơ, một tiếng vang khá lớn vang lên, gia đinh dáng người tương đối gầy nhỏ bên cạnh Lâm Dũng trực tiếp bị kinh tỉnh, giật nảy mình!
"Tỉnh lại, Dũng ca, có tình huống!?"
Bị tiếng vang làm tỉnh, phản ứng đầu tiên của gia đinh này chính là có tình huống, nghĩ đến Lâm Hoài Viễn trong thư phòng, vội vàng nhẹ nhàng vỗ vào người Lâm Dũng và gia đinh khác bên cạnh, còn mình thì đứng dậy, chọc một cái lỗ lớn trên giấy dán cửa sổ, nhìn vào bên trong!
"Chuyện gì? Có phải lão gia xảy ra chuyện rồi không!"
Lâm Dũng cũng giật mình cùng gia đinh còn lại bên cạnh leo lên, học theo bộ dạng gia đinh kia chọc một cái lỗ trên cửa sổ, nhìn vào trong thư phòng!
Thư phòng không lớn, nhưng ánh sáng hơi u ám, thêm vào đó ánh trăng bây giờ trở nên tối, chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy một vài tình huống bên trong, môi trường đều mờ mờ ảo ảo, nhưng lờ mờ vẫn có thể nhìn rõ tình hình bên trong!
Một bóng trắng, xuất hiện trong thư phòng, đó giống như một người phụ nữ, toàn thân áo trắng, tóc đen xõa xuống, quay lưng về phía ba người bên cửa sổ, đứng trước giường Lâm Hoài Viễn, ánh sáng rất mờ, chỉ có thể loáng thoáng nhìn rõ một chút, để lại cho ba người một bóng lưng, sau đó, trong tầm mắt của ba người, bóng trắng đó vén màn che của Lâm Hoài Viễn lên, bò lên giường Lâm Hoài Viễn, sau đó đè lên người Lâm Hoài Viễn qua lớp chăn!
Lúc này, ba người nhìn thấy, dưới khuôn mặt mơ hồ của người phụ nữ đó, một đôi mắt xanh u lục tỏa ra ánh sáng xanh! Đầu người phụ nữ từ từ cúi xuống, nhắm ngay Lâm Hoài Viễn dường như đang hút thứ gì đó!
Mọi thứ đều yên tĩnh, bóng trắng nằm sấp trên người Lâm Hoài Viễn, không có một tiếng động, Lâm Hoài Viễn dường như cũng không phát hiện ra, nhưng bên ngoài cửa sổ, Lâm Dũng ba người lại dựng đứng hết lông tơ, giống như bị người ta dội một gáo nước lạnh, toàn thân lạnh buốt, trên người nổi hết một tầng da gà!
"D... Dũng ca.... cái, cái mẹ nó thứ này là gì, không phải là quỷ chứ!"
Một gia đinh đã sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nhìn Lâm Dũng!
"Chúng ta làm sao bây giờ!" Một gia đinh khác cũng nhìn về phía Lâm Dũng!