Annam

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 6 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương X

❊ ❊ ❊

Đến cuối hè thì bắt đầu mùa mưa. Dominique vẽ trên giấy lụa những chiếc thuyền mành mà người ta chỉ cho thầy thấy. Catherine đẽ thôi không viết nữa từ lâu: đì đọc Pétrarque.

Nhà chòi trát bằng đất bùn trộn rơm, để khô dưới nắng mặt trời. Dưới cái mưa không tạnh bao giờ, mái nhà bắt đầu hư hỏng. Những lớp đất bùn trát tường khá dày bắt đầu tróc vảy. Rồi nó nhũn ra, rơi xuống từng mảng. Các mái nhà nông thôn Annam tan ra thành một khối nước đen sẩm đục lờ. Dominique và Catherine ngồi ở nhà xung quanh vài que củi cháy chờ đợi. Họ lặng lẽ. Nét mặt họ chăm chú; họ lắng nghe tiếng cành cây gãy và tiếng gió đập vào vách núi đá xa xa. Bầu trời bị đảo lộn. Ngọn nến duy nhất soi sáng căn nhà bị tắt. Từ hai hôm nay, mưa không ngớt. Lá cây xào xạc không ngừng.

Làng mạc vắng hoe: những người nông dân ai nấy đều về chòi của mình. Mưa đổ ào ào xuống những thửa ruộng bậc thang bên sườn núi. Những cây lúa mới lên xanh, rạp xuống tận mặt đất, bị vùi trong bùn non. Nước chảy thành dòng cuồn cuộn kéo theo đất cát. Người ta thận trọng chờ đợi; ở trong nhà chòi, Dominique và Catherine bắt đầu thấy tóc mình bị ướt. Mưa thấm sâu vào tường đất, làm tỏa ra một mùi mốc nặng nề. Mặt mũi họ bám đầy những hạt bụi đen ẩm ướt từ trần nhà rơi xuống. Mái tóc vàng của Catherine đầy những bụi đóng thành hòn thành cục đen thui. Áo quần họ thấm ướt lép nhép; Dominique ở trần. Da họ ẩm ướt và đỏ lên vì lạnh và vì ngứa; Catherine mặc chiếc áo vải bông dính vào người. Đôi vú rắn chắc của dì in hình lên chiếc áo vải thô.

Im lặng. Họ không nói. Họ nhìn nhau, mong trời hết mưa. Áo quần của họ làm cho họ không được thoải mái. Catherine run cả người; môi dì trắng nhợt ra. Thỉnh thoảng dì lại rùng mình. Dominique lo lắng; thầy ôm dì sát vào lòng. Thầy thấy hơi thở ấm áp dưới làn da mềm mại và lớp áo mỏng manh của dì. Thầy lấy tay xoa mạnh trên lưng, trên cổ của dì.

Rồi thầy vuốt ve. Dì không nói gì cả; dì chờ đợi. Ngày hôm ấy qua đi. Chỉ có bàn tay của vị tu sĩ lướt trên da thịt khắp mình Catherine là biết nói. Đôi mắt dì rắn rỏi: phần dưới thân thể dì còn che kín; Dominique nhìn thấy bộ ngực trắng nõn của dì, da sởn lên vì lạnh. Thầy sưởi ấm cho dì bằng chính sự dịu dàng mà thầy tìm thấy ở cái thân hình mình đang ôm ấp. Những nụ hoa nở ra trên những phong cảnh đối với họ còn hoàn toàn mới tinh tươm. Thầy đã khám phá ra hình thể của những phong cảnh mới này. Còn dì thì cảm nhận được cái chiều sâu của nó. Mỗi một lỗ chân lông của dì tiết ra một thứ nước mặn mặn lấm tấm màu đất. Bàn tay họ ẩm ướt quá thành nhăn nheo. Hơi thở của họ giúp họ trong cuộc khám phá này. Một vũ trụ mới đang hiện dần ra…

Mưa, mưa hoài không tạnh. Ngày lẫn lộn với đêm. Họ ăn uống rất ít, chỉ vài trái cây. Catherine chậm rãi ngả mình xuống chiếu. Dì vẫn mở to đôi mắt. Gió thổi. Dominique khẽ cởi hết áo dì ra; dì nằm đó, khỏa thân, trắng và trong sáng như ban ngày. Người tu sĩ nhìn hoài tấm thân trắng ngà không chán. Thầy cảm thấy hình như tấm thân đó còn có những màu sắc nào mới nữa. Thầy đưa tay sờ lên mỗi mảnh con của vùng đất lạ này. Catherine nằm ngửa, hai tay giang ra như hình thập tự. Dominique vuốt ve đôi chân thon đẹp và cái bụng sâu lẳn của dì. Người nữ tu sĩ mở rộng tâm hồn mình đón nhận lấy những cảm giác say sưa đang rung lên trên toàn cơ thể. Dì rất chú ý.

Mưa có nhẹ đi chút ít, cuối cùng, họ được ra ngoài. Xóm làng trông tối tăm ảm đạm. Không ai rời khỏi căn nhà của mình. Họ đưa mắt nhìn lên, quan sát những đám mây bay. Đêm không ổn định. Sao đã lặn; những khu rừng có vẻ như đang tựa vào lưng chừng sườn núi để vươn lên. Những cái chòi bằng đất rã ra, tan vào dòng suối chảy. Thiên nhiên xạc xào với những cử động mới hình thành, không bào giờ hoàn tất. Gió lướt nhẹ qua mọi sự vật và khơi lên những cảm giác của chúng. Vạn vật đều tự mình bộc lộ mình ra; và cái khí thiêng của vạn vật đang thức tỉnh dậy. Dominique đoán được con hổ ướt át ẩn nấp dưới những cây chuối rừng. Con voi ré lên cách đó không xa. Cuộc sống đang đến gần; trời vẫn còn đêm.

Thầy nhìn thấy dì trần truồng: dì chịu đựng cái nhìn sung sướng đó. Catherine mỉm cười. Thầy khẽ tách hai chân dì ra hai bên và âu yếm sờ tay lên bụng dì. Mái tóc dì đã hóa thành màu nâu sẫm vì bao lâu chờ đợi dưới mưa. Dì thở nhẹ nhàng. Thầy không nói một lời, cũng không ôm hôn dì. Thầy say sưa ngắm tấm thân ngà ngọc của dì không chán. Mọi vật xung quanh đều bị xóa nhòa. Bàn tay thầy qua lại khắp cái phong cảnh thiên nhiên đa dạng này. Đôi vú của dì đỏ ửng lên dưới những ngón tay âu yếm của thầy đụng vào. Một khóm lông tơ phủ bóng dìu dịu trên cặp đùi của Catherine mở rộng. Dominique cảm thấy mình sung sức và thèm muốn. Họ đã hòa nhập vào nhau, trong một đêm mưa, dưới mái nhà tranh.

Hoàng Hữu Đản —★— ANNAM Nguyên tác: Annam ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Trẻ 1994
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christophe Bataille

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.