Tháng Bảy năm 2002
Mọi người không thể ở lại nhà nữa. Bảo hiểm nhân thọ của bố không hợp lệ vì mẹ đã giấu bố ngừng đóng bảo hiểm chỉ sáu tuần trước khi ông qua đời, cùng với đó là thẻ trượt tuyết, câu lạc bộ Giáng sinh, thẻ tập thể hình và tất cả các tạp chí. Bà đang tiết kiệm tiền để điều trị bệnh vô sinh. Không ai nói với Paul chuyện này, cậu tình cờ biết được khi nghe lén ở cửa ra vào khi bà đang nói chuyện điện thoại, bà tưởng là cậu đang ngủ. “Tôi không thể chi trả cho khoản thế chấp này”, bà nói với bạn, “từ những gì tôi kiếm được sao? Cô đang cười tôi đó hả? Nếu tôi bán chỗ này đi và thuê một nơi nhỏ hơn thì ít nhất tôi có thể sống nhờ vào giá trị tài sản cầm cố đến khi Paul học xong. Tôi thực sự đầu có nhiều lựa chọn?” Paul không hiểu hết lời mẹ nên đã định tra nghĩa trên Internet, nhưng cuối cùng lại thôi.
“Con chắc chắn không sao khi chuyển nhà chứ?” Bà hỏi cậu khi đóng gói đồ đạc trong phòng. Những cuốn sách đã không bao giờ được đặt lên kệ nữa.
“Con hứa là con sẽ không buồn.” Dù cậu có cảm thấy thế nào cậu vẫn phải nói như vậy vì cậu biết bà không còn lựa chọn nào khác, nhưng đây không phải là lời nói dối. Thực sự, cậu đã muốn đi khỏi nơi này ngay lập tức. Cửa sổ phòng ngủ cậu nhìn ra ngoài vườn và cậu liên tục gặp những cơn ác mộng, những sợi dây điện đẫm máu đập vào cửa kính như thể các xúc tu của một con bạch tuộc kinh khủng ngoài hành tinh.
Mẹ đã luôn coi thường Grays Reach, dù bố lớn lên ở đó và bà cũng không được sinh ra từ một ngôi nhà hoành tráng gì cho lắm. Khi cãi nhau, ông hay gọi bà là đồ hợm hĩnh hay đồ đồng bóng. Grays Reach thực tế là một khu đất đang chìm, các tòa nhà màu xám nằm rải rác như phần cặn trong phần thung lũng nồng của một mỏ đá cũ nơi cửa sông chỗ các đường hầm và cầu treo lỏng lẻo nối Essex tới Kent và nơi sông bắt đầu đổ ra biển. Những người quy hoạch thị trấn từ khoảng giữa của thế kỷ trước gần như đã tiên đoán được một cách kỳ diệu và đầy cảm thông cho yêu cầu từ các tay bán ma túy cò con ở thế kỷ XXI; hầu như cả khu là đường đi bộ, không có những con đường thông thường mà những cụm nhà đó mặt sau đều có khoảng sân nhỏ và lần lượt nối với nhau bằng các đường mòn và ngõ hẻm. Một nhánh nhỏ cao tốc A13 chia Grays Reach thành hai khu Grays và Tilbury, một đường hầm chạy dưới các tuyến đường sắt, trong đó là các chuyến tàu nối London với Southend đến các trường trung học và các khu mua sắm. Quán rượu duy nhất của khu đất, Warrant Officer, nằm giữa hai bức tường cửa hàng cháy nham nhở. Nhà mới của Paul nằm ở trung tâm khu đất, mảnh sân cuối cùng trong dãy sân so le nhau và tựa vào một mảng sân bê tông. Ngày họ chuyển đến đó, Natalie tự nói với mình, “Giờ thì kẻ mạnh đã ngã xuống” và bà nhìn ra ngoài cửa sổ đối diện với bức tường gạch. Bà cư xử như thể họ đang sống ở một thị trấn tồi tàn.
Paul trải qua mùa hè đầu tiên ở Grays Reach và cậu khá thích nơi này. Cách xa cả dặm khỏi con đường chính nên mẹ hoàn toàn thoải mái cho phép cậu dành cả ngày trên chiếc xe đạp của mình, để cậu tự do khám phá vùng đất. Có rất nhiều khu đất, đất hoang và những nơi hoang vu để khám phá. Không giống như hầu hết những khu đất cửa sông đã bị nhập vào các thị trấn xung quanh, Grays Reach vẫn được bao quanh bởi một vành đai xanh, như một đứa trẻ ở trường không thể rũ khỏi những tin đồn luôn bám lấy nó như lũ bọ chét và cũng chẳng ai muốn đến đủ gần để chạm vào nó. Mặc dù ngôi nhà mới chỉ cách nhà cũ có năm dặm nhưng đây là một khu vực khác hoàn toàn, tức là cậu sẽ không học ở St Neot nữa mà phải học ở trường trung học Grays Reach. Mẹ lo rằng cậu sẽ không quen ai ở đây. Nhưng thực ra Paul không quan tâm nhiều lắm, cậu thấy ổn cả. Cậu đã chán đóng vai một chú bé có cha mất sớm; chán với những cái nhìn chằm chằm; chán cách bạn bè luôn đối xử tử tế với cậu trước mặt thầy cô nhưng không thèm chơi với cậu trong giờ nghỉ vì cậu hay dừng lại đột ngột không báo trước, nhìn chăm chăm vào khoảng không, mặc kệ trái bóng bay qua đầu và đột ngột òa khóc.
Ngày đầu đến trường, cậu mặc một bộ vest suông hơi có nếp nhăn ở phần khuỷu tay. Dáng người nhỏ thó trong bộ áo rộng thùng thình khiến cậu cảm tưởng mình đang khoác lên người một bộ áo giáp khổng lồ. Nhưng khi đến cổng trường trung học Grays Reach, có máy dò kim loại và được trông coi bởi bộ phận dân phòng, cậu bắt đầu tự hỏi một bộ áo giáp liệu có thực sự cần thiết không? Cậu chưa bao giờ thấy nhiều người đến thế tập trung ở cùng một nơi. Trong giây phút bối rối cậu đã nghĩ rằng giáo viên ở đây cũng mặc đồng phục và rồi khi thấy một trong những “giáo viên” đó thổi bóng bằng kẹo cao su và quăng một cái cặp sách qua vai, cậu mới nhận ra những sinh vật cao sáu feet đó, những người đó, cũng là học sinh như cậu.
Mối quan tâm lớn nhất của những học sinh lớp bảy như Paul, chủ yếu là làm quen với thời khóa biểu và việc chuyển phòng học liên tục, nhưng Paul có một nỗi sợ khác lớn hơn trong tâm trí. Trong suốt tuần đầu tiên, có một sự thật kinh khủng tại Grays Reach rằng bất kỳ nơi đâu cũng có nguy cơ xảy ra các vụ đổ máu.
Trường cũ của cậu không cho phép bất cứ thứ gì có khả năng sát thương nhiều hơn những cây kéo nhựa cắt giấy, còn ngôi trường này là một nơi tiềm ẩn những nguy cơ thương tổn khổng lồ. Trường học biết bọn trẻ mang theo dao và mọi thứ sẽ không qua khỏi máy dò, nhưng việc tịch thu những lưỡi dao đó không có nghĩa là cậu sẽ được an toàn. Trong lớp thiết kế và lớp công nghệ, có những lưỡi dao khắc và máy tiện; lớp công nghệ thực phẩm có những lưỡi dao thép lớn và phòng thí nghiệm đầy những bình thủy tinh và ống nghiệm, bất kỳ thứ gì cũng có thể vỡ vụn thành ngàn mảnh sắc nguy hiểm. Chiếc la bàn trong bộ dụng cụ học tập của môn hình đủ sắc để làm đứt tay và nếu chụp lấy một cái thước đo độ hoặc thước vuông và bẻ làm đôi, sẽ có ngay một lưỡi sắc lởm chởm như lưỡi kính.
Paul biết cậu chỉ có học lực trung bình - cậu phải cố hết sức mới đạt được điểm B - nhưng ở Grays Reach cậu trở thành một trong những học sinh thông minh nhất. Tuy nhiên, không có nhiều bạn bè giống cậu. Không ai trong số họ có chung niềm đam mê đọc truyện viễn tưởng, rõ ràng cậu không thể có được mọi thứ. Cậu có bạn đồng hành về nhà và bạn cùng ăn trưa và cuối cùng cậu cũng sẽ tìm thấy một tâm hồn đồng cảm (như trong sách nói, cuối cùng ta sẽ luôn tìm thấy một tâm hồn đồng điệu với mình sau một thời gian dài và một cuộc hành trình gian khổ).
Một lần, cậu đến một buổi họp câu lạc bộ cờ vua vào bữa trưa với hy vọng sẽ tìm thấy một số người cùng “chí hướng” - cậu không biết chơi, nhưng thích ý tưởng về trò chơi cùng sự cổ xưa và bí ẩn của nó - nhưng chỉ có mình cậu và thầy Bradley dạy môn lịch sử ở đó. Mặt thầy Bradley lộ vẻ thất vọng, nhưng thầy vẫn dạy Paul những nước đi cơ bản. Sau ba tuần, thầy Bradley không chịu nổi nữa, còn cậu đã bắt đầu nắm được luật chơi, cậu cảm thấy tốt hơn mình nên giải thoát cho thầy khỏi sự trói buộc này.
Cậu trải qua năm đầu tiên một cách trọn vẹn và sau đó, khi bắt đầu kỳ học hè, cậu học di truyền học trong sinh học. Tất cả đều lè lưỡi ra, cố gắng cuốn nó thành hình cái tẩu. Cô Grewal, luôn luôn mặc chiếc áo khoác màu trắng giống như bác sỹ, không làm được. Paul có thể làm điều đó. Cậu bạn kế bên thậm chí còn uốn được đến hai lần, tạo ra một dạng hoa văn lượn sóng như chữ W mà không ai khác trong lớp làm được. Cô Grewal giải thích rằng khả năng này được di truyền từ cha mẹ: nếu cả cha và mẹ cậu đều không thể làm điều đó thì cậu sẽ không bao giờ có thể, dù nỗ lực đến đâu, còn nếu cả hai đều có thể, mọi thứ sẽ trở nên hết sức dễ dàng. Nếu một người làm được con người kia không, thì xác suất làm được của cậu sẽ là 50 - 50. Bài tập về nhà là tìm ra có bao nhiêu thành viên trong gia đình có thể uốn lưỡi và vẽ lại một sơ đồ cây, rồi tìm ra quy luật.
“Thật phân biệt đối xử, thưa cô”, một cậu bạn tên Curtis Goddard lên tiếng, cậu ta luôn quan tâm đến các vấn đề nhân quyền, “không phải tất cả bọn em đều biết về bố.”
Paul nghĩ rằng cậu sẽ không bao giờ biết liệu bố mình có thể uốn lưỡi hay không, mặc dù đã cố gắng hồi tưởng lại gương mặt ông và có nhớ xem ông có bao giờ làm vậy chưa thì cậu vẫn không thể. Trong thực tế, hình ảnh bố cậu hiện lên trong tâm trí như một bức ảnh mờ. Hình ảnh duy nhất sống động trong cậu là khi cổ ông bị cứa đứt và máu đang trào ra. Nước mắt đến từ đâu không biết và trước khi cậu hiểu chuyện gì đang xảy ra, cậu đã chạy ra khỏi lớp học, nước mắt giàn giụa.
Cô Grewal tìm thấy cậu ở hành lang, cậu cố tìm một lời giải thích. Giáo viên không nhất thiết phải chạm vào học sinh, nhưng cô đã ôm nhẹ cậu. Khi cô buông tay, cậu bèn trở lại lớp học, một vài cậu bạn phía cuối lớp huýt sáo như tiếng sói tru, ngay lập tức bị kỷ luật và sau đó cả bọn nhìn Paul như thể đó là lỗi của cậu.
“Mít ướt quá đấy, Seaforth ạ!” Curtis nói. Tất cả bạn bè có vẻ xa cách cậu buổi trưa hôm đó, nhưng có lẽ cậu đã có thể bình thường trở lại nếu vài ngày sau đó không xảy ra vụ Abigail Burden. Giáo viên tiếng Pháp phát cho cả lớp sách giáo khoa mới tinh với các trang giấy sắc như dao cạo. Abigail bị giấy cắt vào ngón tay, một vết sâu và dài, miệng vết thương mở toác ra. Dòng máu đỏ tươi chảy ra quá lớn so với độ rộng của vết thương. Paul cảm giác như có đai sắt đang thắt chặt ngực mình. Sau đó cậu không còn nhớ gì khác ngoài việc mình đã nằm trên sàn với vô số tiếng ồn ào vang lên bên tai. Mọi người nói rằng cậu đã sợ hãi kêu tên bố mình. Kể từ đó, cậu lại cô độc.
Grays Reach trở nên nguy hiểm nếu không có bạn bè bảo vệ. Đi bộ ở các hành lang thì ổn, cậu có thể trà trộn vào bất kỳ nhóm con trai ngẫu nhiên nào đó bằng cách tiến lại đủ gần, nhưng đi bộ đến trường và từ trường về là một quãng đường đầy những kẻ bắt nạt ẩn mình. Dù cậu có đi từ sớm vào buổi sáng hoặc về muộn đến thế nào vào cuối buổi chiều, chúng vẫn luôn tìm được cậu. Nếu chúng không tìm thấy cậu trong đường hầm thì chúng sẽ tìm cậu trên những con đường nhỏ. Vào một ngày đẹp trời, cậu sẽ chỉ bị đặt những cái tên ngớ ngẩn, bị đe dọa và phải nghe chúng bịa ra đủ các kiểu quan hệ bậy bạ với mẹ cậu, mà qua lời chúng nói thì bà là một kẻ bệnh hoạn, đặc biệt thích những kiểu kỳ dị. Còn trong một ngày xấu trời, cậu sẽ bị nện một trận. Chẳng có gì để chúng cướp, cậu tự làm sandwich để không phải mang theo tiền ăn trưa, nhưng chừng đó không đủ ngăn chúng giật ba lô khỏi vai cậu và đổ mọi thứ xuống cổng. Sau đó, chúng bắt đầu tấn công cậu. Cậu ngạc nhiên khi nhận thấy mình không để tâm lắm nếu đó là máu của chính mình, khi cậu bị rách da, một cảm giác hoàn toàn trái ngược với sự hoảng loạn dâng lên trong cậu. Cậu phải dậy vào nửa đêm để giặt quần áo đi học. Trong khi đợi quần áo khô, cậu đọc truyện, chìm đắm xa hơn và sâu hơn vào thế giới tưởng tượng, nơi tình bạn quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác và lời thề danh dự là không thể phá vỡ.
Cậu ước ao có một người bạn, cậu đã luôn cầu nguyện để có một người bạn. Để rồi, năm cậu mười ba tuổi, Daniel đã đến.