Nàng Và Con Mèo Của Nàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
(2)
(2)

❊ ❊ ❊

Vũng nước đọng từ trận mưa đêm phản chiếu hình ảnh bầu trời xanh thẳm.

Trên đường từ trường về. Khi vừa đi vừa nghĩ xem nên ăn gì tối nay thì một giọng nam cất tiếng gọi tôi từ sau lưng. Cậu bạn Masato cùng lớp mỹ thuật.

“Có chuyện gì?”

Tôi dừng bước lại, hỏi cậu ta.

“Đợt nghỉ hè này, mấy đứa bạn trong lớp đang định rủ nhau đi bể bơi... nếu được thì...”

Cậu ta lúc nào cũng có kiểu ăn ngại nói ngần như thế, tôi chẳng có hứng thú. “Không đi.” Tôi trả lời ngay lập tức rồi bước tiếp.

“A, biết ngay...” Masato nói vậy với vẻ buồn buồn, cậu ta vẫn bần thần bám theo, đi chéo chéo cách tôi một đoạn.

“Mà, thế cũng được, nhưng...”

Lại chả được.

“Cậu định bỏ cả khóa mỹ thuật luôn ư?”

Tôi gật đầu. “Định tìm việc.” Tuy vẫn chưa nói gì với bố mẹ, nhưng tôi tự quyết định rồi.

“Vậy à?” Masato nói với vẻ chẳng để tâm. “Nếu cậu muốn học ôn, thì không chỉ có mỹ thuật đâu mà còn cả thiết kế nữa.”

“Tôi có nói thế đâu.” Tôi bắt đầu thấy sốt ruột.

“Vậy thì, tại sao?”

“Tôi muốn vẽ, nhưng vẽ vì kỳ thi thì nhàm chán lắm.” Đấy là câu thật lòng.

“Đúng là thế thật. Tớ cũng nghĩ vậy.” Masato đồng tình ngay lập tức, tôi cũng mất luôn hứng thú. “Nhưng mà, tớ nghĩ cậu nhất định sẽ đỗ đấy.”

“Ồ, ồ.” Tôi cảm thấy có chút vui mừng trước những câu đó, nhưng phải cố nhịn, giữ vẻ mặt khó chịu đến muốn gãy cành hông luôn.

“Về chuyện đi bơi...”

Chuyện đó vẫn chưa kết thúc.

“Không cần để tâm đến tôi, tôi vẽ đủ rồi.” Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy vô cùng tức giận. “Giờ đâu phải là lúc để lượn lờ chơi bời cơ chứ?”

“Các thầy cô cũng nói rồi còn gì. Kinh nghiệm cuộc sống là rất quan trọng mà.” Masato nói tiếp, không có vẻ phiền lòng gì cả.

“Đi nghịch nước đâu có thể tính là kinh nghiệm cuộc sống.”

“Biết đâu đấy có thể là khởi đầu của một tình yêu lớn lao đủ để làm rung chuyển cả cuộc đời mình.”

“Nhạt.” Trong đám bạn cùng lớp, tôi đã được nghe đầy tai mấy chuyện yêu đương rồi chia tay lắm rồi. Người trong cuộc có thể nghĩ đó là điều gì đó đặc biệt, nhưng nhìn từ ngoài vào, tình yêu toàn là những thứ lố bịch.

“Không lay chuyển được cậu nhỉ.” Masato cười khổ. “Cậu sẽ tham dự triển lãm mùa thu này chứ?”

Cuộc thi cho đợt triển lãm mùa thu này bị giới hạn độ tuổi nên đây không khác gì cửa vũ môn của những nghệ sĩ trẻ định hướng theo dòng mỹ thuật truyền thống. Tính thời điểm nộp bài thì bây giờ cũng nên bắt đầu vẽ là vừa.

“Tôi cũng định thế.”

“Cố gắng lên nhé.”

“Cậu cũng vậy nhé.”

Khi nghe tôi nói vậy, Masato tròn mắt ngạc nhiên. Không định dự thi sao, tên này.

Cũng đã đến ga rồi, hai đứa chúng tôi chia tay nhau.

Tôi là con mèo bị vứt bỏ.

Hồi còn bé xíu, tôi được cả mèo bố mèo mẹ lẫn vợ chồng nhà chủ cưng chiều hết mực. Tôi có tất cả năm anh em. Rất nhiều người đến thăm anh em tôi, mèo mẹ có vẻ thản nhiên nhưng khi được con người cưng nựng như thế, tôi cảm thấy rất thoải mái.

Nhưng mà, những ngày như thế chẳng kéo dài lâu. Những người anh em khác đều được ai đó nhận nuôi đi mất, tôi thì mãi chẳng có ai chịu nhận, lập tức bị ném đi. Tôi là con mèo nhỏ nhất, hay vòi sữa mẹ, tai lại nghễnh ngãng, chắc người ta nghĩ tôi là con mèo vô cảm. Tôi là con mèo yếu ớt nhất.

Những con mèo yếu ớt sẽ phải biến mất đầu tiên. Đấy cũng là lẽ tự nhiên thôi.

Tôi muốn làm một con mèo mạnh mẽ trước mặt Reina.

Vậy nên, tôi mới không chịu nghĩ lại trong căn hộ của Reina. Tôi ngủ trên cành cây long não. Cây long não chẳng có những loài côn trùng hay những con mèo đáng ghét bén mảng nên tôi thấy ở đó vô cùng thoải mái.

Đồ ăn cũng không chỉ toàn những thứ được cho, tôi muốn tự mình kiếm ăn nữa. Nếu thế, tôi phải trở nên mạnh mẽ hơn. Tôi muốn Reina thấy mình mạnh mẽ đến thế nào.

Reina hình như có cả những lãnh địa khác nữa. Cô ấy thường đi đâu đó, đến chiều tối mới trở về. Có những lúc cô ấy ở lại phòng đến quá trưa, cũng có lúc rời nhà từ sớm đến tối muộn mới về. Lại có những ngày chẳng về nhà. Những ngày như vậy, ngực tôi cứ thắt lại.

Có một lần, mấy ngày cô ấy không về nhà, tôi lo đến mức phải đi tìm và rồi gặp được Chobi.

Chobi giống như tôi, một con mèo với bộ lông trắng tuyền tuyệt đẹp. Tôi nhìn cái đã thích ngay. Tôi sợ mèo đực vì họ thường hay nổi cáu rồi đuổi đánh tôi, nhưng Chobi khác với những con mèo đực kia.

Nhìn thấy tôi, “Ha!” anh ấy chỉ chào vậy bằng một giọng rất thoải mái.

“Đây là lãnh địa của anh?”

“Ừ đấy.”

Trái tim của tôi đập thịch lên một cái. Trong khi lang thang vơ vẩn, tôi đã lỡ đi vào lãnh địa của con mèo khác.

“Vậy, anh sẽ đuổi đánh em sao?”

“Tôi không làm thế với mèo nhóc.”

“Tinh thần thượng võ ghê nha.” Thật là một con mèo kỳ lạ.

“Tôi là Chobi.” Anh mèo đó tự giới thiệu mình như vậy.

“...Em là Mimi.” Tôi chậm rãi lại gần hít ngửi mùi của Chobi. Hai đứa hít ngửi mùi của nhau. Thân thể Chobi có mùi con người.

“Anh là mèo nuôi?”

“Ừ. Tôi là mèo của cô ấy.”

“Cô ấy?”

“Tôi không biết tên cô ấy. Cũng chẳng rõ sở thích của cô ấy ra sao. Nhưng mà, cô ấy là người yêu tôi.”

“Quái dị.”

“Quái dị nhỉ?”

“Đến tên còn không biết mà lại là người yêu, lạ quá đi chứ.” Tôi cảm thấy đôi chút ganh tị, nên mới nói ra câu đó.

“Tên cũng chỉ là cái tên thôi. Dẫu có mang tên là ‘chó’ thì mèo vẫn cứ là mèo còn gì?”

Lần đầu tiên tôi nghe nói đến những chuyện như thế, cảm giác thật kỳ lạ. Tôi muốn hỏi chuyện thêm nhưng đúng lúc đó, tôi đã tìm thấy Reina. Từ cái túi ni lông màu trắng to tướng, tôi đã nhìn thấy thứ tròn tròn đặc biệt kia - hộp đồ ăn cho mèo. Trông có vẻ ngon lành quá.

“Ta có thể gặp nhau nữa chứ?”

“Có lẽ.”

“Em không thích có lẽ. Nhất định gặp lại nhé.”

Tôi vừa muốn ăn đồ cho mèo, cũng muốn gặp lại Chobi.

“Vậy, gặp lại sau.”

“Anh hứa nhé. Nhất định phải hứa.” Hứa hẹn xong, tôi chào Chobi.

Khi tôi lao lại gần Reina và kêu meo lên, Reina cười xòa với tôi. “Mimi, nhóc đánh hơi đi tìm chị sao?”

Tôi vui quá, dụi dụi gáy vào người Reina.

Chobi chắc cũng làm vậy với “cô ấy”, suy nghĩ chợt đến khi đó lại làm tôi thấy buồn.

Kể từ đó, gần như ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau, thi thoảng còn cùng thưởng thức bữa ăn Reina mời.

Chobi rất dở vụ bắt mồi. Anh ấy kém đến mức thường thì chẳng ai thèm yêu luôn. Nhưng mà, bố mẹ tôi cũng dở khoản này, dường như bắt mồi không giỏi cũng khiến người ta thấy dễ thương hơn. Tôi muốn được ai đó dạy cho cách bắt mồi nhưng đành chịu. Tôi mong sẽ có ngày mình có thể bắt mồi bằng sức của mình, đem phần thưởng đó đến cho Reina. Một lúc nào đó, tôi sẽ trả ơn những hộp thức ăn cho mèo của Reina.

Mỗi lần vẽ tranh khi bị hấp hơi trong cái nóng của mùa hè, tôi lại muốn mở vòi xả nước ướt sũng từ đầu đến chân. Cái máy lạnh gắn chỗ khung cửa sổ chạy ầm ầm, rất khó chịu lại chẳng mát hơn được tí nào.

Mấy người đó, giờ này chắc đang vùng vẫy ngoài bể bơi... Tôi lắc đầu thật mạnh, đuổi ý nghĩ thèm muốn được đi cùng họ khỏi đầu. Tôi đã nguyện cống hiến cả đời mình cho tranh rồi.

Một lúc lâu sau đó, tôi nghe tiếng bước chân quen thuộc bên ngoài cửa sổ. Là Mimi. Hôm nay, nó mang cả khách đến nữa.

Vị khách này là một con mèo trắng tuyền giống Mimi, nó có đeo vòng cổ. Nếu đã là mèo nuôi thì nên ăn đồ chủ nuôi cho chứ...

Tôi cũng chẳng nghĩ tới, nhưng không rõ Mimi thường nhận được thức ăn từ đâu. Trong phút phởn phơ, tôi mở cả hộp cá hồi cho chúng.

Chỉ cần nghe tiếng mở hộp, Mimi đã quắn cả lên. Trông nó như thế thật dễ thương. Khi tôi cho hộp cá hồi lên đĩa, Mimi vục đầu vào ngay. Con mèo khách cũng thận trọng thò đầu vào hộp cá hồi, phản ứng như thể bất ngờ lắm.

Nhìn lũ mèo, những cảm xúc nhộn nhạo nãy giờ dần lắng lại. Tôi cũng kiếm cho mình chút đồ ăn vặt. Hộp Haagen-Dazs[1] để quá lâu trong ngăn đá tủ lạnh, mở ra còn tiếng lách tách của đá đông.

“Nghèo cho sạch, rách cho thơm. Tuy sống trong căn hộ tồi tàn, kem ta ăn cũng phải hiệu Haagen-Dazs~” Dạo gần đây, tôi hay trò chuyện với Mimi lắm. Mimi vừa nhồm nhoàm ăn món cá hồi, vừa thi thoảng ngó tôi một cái.

Tuy nó cũng chỉ là một dạng mở rộng của độc thoại nhưng có thêm con mèo làm bạn đối thoại trong bữa ăn cũng đủ vui rồi. ở trường nghề, tôi cũng chẳng thấy ai hợp cạ để nói chuyện, cứ cố gắng ép mình chơi với mấy kẻ không hợp tính thì cũng thật ngu ngốc nên lúc nào tôi cũng ăn một mình.

Tôi ngồi cạnh cửa sổ, nhìn quanh căn phòng của mình. Ba bức tranh đang vẽ dở. Trong cái tủ tường nhét đầy những bức tôi đã hoàn thành.

Một cái giường sô pha, giá sách nhỏ, tủ quần áo. Bếp ga du lịch và bồn rửa. Một cái tủ lạnh nho nhỏ. Dụng cụ vẽ, đống mì hộp mua về dự trữ. Thế giới nho nhỏ của tôi. Bên dưới cái thảm lấm lem đầy màu vẽ là lớp chiếu tatami và sàn nhà cọt kẹt, có thể nghe thấy cả tiếng trò chuyện từ căn phòng cách nhà mình một nhà vọng sang.

Một căn phòng nhỏ bé, bẩn thỉu nhưng tôi thích chốn này.

Đáy mắt Reina luôn rừng rực một ngọn lửa. Tôi thích vẻ mạnh mẽ, tràn đầy tự tin nơi Reina. Điểm mà một kẻ yếu đuối như tôi không thể có được.

Reina không hề nao núng, cứ thuận tay đưa bút. Phết đầy lên bảng vẽ. Mùi phát ra từ đám họa cụ cứ ám quanh. Từng màu sắc lại gắn với một mùi khác nhau, vô cùng thú vị.

Tôi cố meo lên một tiếng thật lớn. Giọng bé quá nên mãi cô ấy chẳng chịu chú ý tới tôi.

“Gì thế, bụng lại đói rồi hả?” Cuối cùng, cô ấy cũng để ý thấy. Đầu óc vẫn cứ chăm chú vào bức tranh, cô ấy mở hộp cá cho tôi ăn.

Tuy mặn mà đấy nhưng không thể coi là sang chảnh nổi. Trong khi còn đang mải ăn, tôi chợt cảm nhận thấy ánh mắt nào đó nên ngẩng đầu lên.

Diều hâu! Bản năng phản ứng lại với cái bóng của loài động vật săn mồi đó khiến tôi ngã nhào từ trên bậu cửa sổ xuống.

Reina nhìn tôi như thế, rồi ôm bụng cười. “Chị vẽ giống đến thế sao?”.

Đó đương nhiên không phải diều hâu thực, chỉ là một phần trong bức tranh của Reina.

Nếu nhìn kĩ hơn, đúng chỉ là những vệt màu bồi nên, không thể là diều hâu, vậy mà lúc đó quả thực tôi đã giật mình. Tôi chưa từng nhìn thấy diều hâu trong đời, nhưng bản năng lại cảnh báo có nguy hiểm xuất hiện.

Reina đúng là giỏi thật.

Tôi cảm thấy tự hào vì được ở bên cạnh cô ấy.

Tôi vẽ đến tận rạng đông, ngủ một giấc dậy đã quá trưa.

Tôi ăn qua quýt tại một quán cơm thịt bò ngoài mặt đường quốc lộ rồi quay về căn hộ.

Trước khu nhà, tôi gặp chị gái nhà bên đi ngang qua. Chị ấy làm việc về đêm, mặt lúc nào cũng dày son phấn.

“Reina, nhà em có khách đấy.” Giọng địa phương nghe thật ngọt lòng.

“A, vâng. Em cảm ơn chị.” Tôi cúi đầu thật thấp.

Nhà tôi chẳng mấy khi có khách. Ai vậy nhỉ?

Chẳng hiểu sao tôi lại mường tượng đến gương mặt Masato. Không thể có chuyện đó được.

Người đứng đợi trước khu nhà là phụ nữ. Người này ăn mặc có hơi khác so với mọi khi, nên lúc đầu tôi thoáng chút không nhận ra.

“Em về rồi đấy hả?” Một cô giáo làm trong phòng giáo vụ tại trường nghề.

“Ơ kìa? Cô Miyu, có việc gì thế cô?” Nghe tôi hỏi vậy, cô Miyu cười với vẻ ngại ngùng.

“À, chỉ là nhà cô ở gần đây. Thực ra thì, đến thăm nhà học viên cũng không phải điều tốt lắm...” Như có chút ngại ngần, cô ấy mới nói thêm câu đó. Dẫu sao, tôi cũng đại khái hiểu được lý do người này tìm đến.

“Thôi, cô không cần để ý tiểu tiết làm gì.” Tôi mở khóa cửa phòng mình.

“Mời cô vào. Tuy nơi này vừa nhỏ lại vừa bẩn.” Tôi không hề nói quá. Nếu biết sớm, tôi đã dọn dẹp sạch sẽ hơn rồi.

Khi nhìn căn phòng, cô Miyu hớp vào một hơi. Không phải vì ngạc nhiên với tình trạng căn phòng, mà là vì bức tranh tôi đang vẽ dở.

“Giỏi quá... tác phẩm lớn đây.”

Tôi cực kỳ vui mừng trước phản ứng đó. Trong lòng tôi đang ra dấu chiến thắng.

“Em cũng chẳng biết bao giờ mới hoàn thành nữa.”

Mimi đang nằm cuộn mình trên cái giường sô pha, nó mở mắt ra nhìn cô Miyu.

“Cô Miyu có phản ứng giống y nó luôn.” Tôi gãi gãi cằm Mimi.

“Ái chà, em có nuôi mèo hả?”

“Nuôi nó à, hay cho nó chỗ ở tạm nhỉ? Cứ coi là mèo qua đường thôi cũng được.”

“Nó có vẻ quen với em lắm. Tin tưởng em rồi đấy.”

“Vậy sao?” Tôi rửa tay, rửa cốc rồi pha ít trà lúa mạch.

“Cảm ơn em. Cô cũng có nuôi mèo đấy.”

“Vậy sao?”

“Một con mèo trắng tuyền khá giống bé mèo này. Tuy mèo nhà cô là mèo đực.”

Tôi chợt nhớ đến con mèo Mimi đưa đến nhà đợt trước. Nếu trùng hợp đến thế thì cũng đáng kinh ngạc thật.

“Em này, gần đây em không đến trường thì phải?” Cô Miyu đột ngột đi vào chủ đề chính.

“Em không đi thôi.”

Nhìn vẻ mặt tôi, cô Miyu thở hắt ra một hơi. “Cô bảo này. Không phải với tư cách giáo viên phòng giáo vụ, cô muốn em lắng nghe trên danh nghĩa ý kiến của một cá nhân. Tuy cô có vẻ không phải người thích hợp nói tới chuyện này... Trước giờ, cô đã được chứng kiến rất nhiều sinh viên rồi, nên cô thực sự muốn nói với em...”

Cách nói lòng vòng của cô ấy làm tôi nóng ruột. “Cô cứ nói thẳng ra đi.”

“Vẽ giỏi đến mấy, không có nghĩa tương lai sẽ thuận buồm đâu em.”

Những lời đó thật khiến tôi nhói lòng.

“Em biết rồi!” Tôi chẳng cân nhắc, miệng lưỡi đã trở nên chanh chua. Những ngón tay run run.

“Vậy nên, Reina, em hãy thử đặt mục tiêu vào đại học mỹ thuật thêm một lần nữa xem sao.” Cô Miyu nhìn thẳng vào mắt tôi.

Trong lòng tôi cũng phần nào mong đợi câu nói đó. Vậy mà, lời nói ra lại trái với lòng mình. “Tốt nghiệp đại học mỹ thuật ra thì cũng đâu có gì ghê gớm.”

Tự tôi cũng hiểu cách nói đó vừa không thật lòng mà lại vô phép.

“Đó là cách nói dành cho những người đã tốt nghiệp thôi.” Tôi bị vặn lại. Lời nói của cô Miyu rất nhẹ nhàng, nhưng vang vọng trong tim tôi.

“Cô cứng nhắc quá đấy.”

Lần này là lời thật lòng.

“Em muốn đi làm cũng được thôi nhưng vừa chạy theo công việc vừa tiếp tục vẽ sẽ khó khăn lắm.” Tôi cũng hiểu điều đó luôn.

“Không sao đâu cô.” Tôi nói câu đó trên thế của kẻ thua cuộc. Để vùi đi sự yếu đuối trong lòng, tôi vô thức to tiếng. Giật mình trước vẻ tức giận của tôi, Mimi mất luôn vẻ bình tĩnh.

“Để có thể tồn tại trong giới mỹ thuật, tài năng thôi không đủ đâu. Cứ bỏ qua những điều tốt xấu ở đó đi, nếu em không bước ra từ đại học mỹ thuật thì khó mà được ai chọn làm đối tác...” Trước khi tôi kịp mở miệng, cô Miyu đã nói tiếp. “May ra em được nhà phê bình nào để mắt đến, được đánh giá cao dù là dân ngoại đạo lại là vấn đề khác!”

Tôi cũng hiểu rõ những điều đó chứ. “Không sao. Với tranh của em, đi đâu cũng sẽ sống được. Bức tranh lúc nãy em định đem đi dự thi đấy.”

Cô Miyu phì cười.

“Cô cười gì cơ?” Tôi tưởng cô ấy coi tôi là đứa ngốc.

“A, xin lỗi nhé. Thẳng thắn như Reina thật tốt quá. Nếu cô cũng có được tự tin như em thì cuộc đời đã khác rồi.”

Những lời đó của cô không có mảy may ý dối trá hay đùa cợt gì.

“Sao cơ? Cô vướng mắc chuyện đàn ông à?” Tôi chỉ định chọc thôi nhưng ánh mắt cô Miyu lại thoáng biến sắc.

“Không phải thế đâu...”

Có vẻ như đã bị tôi nói trúng tim đen. Một con người thật dễ đọc vị.

“Cô Miyu thì khỏi lo rồi. Cô là một người rất tốt mà. Cô lo lắng cho em nên mới đến thăm còn gì? Người ta nhất định sẽ hiểu được sự dịu dàng của cô.”

“Vậy sao...?”

Tại sao giờ lại thành tôi đi động viên cô Miyu vậy nhỉ... Tình cảnh này đúng thật là...

Mimi ngáp lớn, rồi lại cuộn mình trên cái giường sô pha.

“Tóm lại, em sẽ cân nhắc những lời của cô Miyu.”

“Nhờ em nhé. Với lại...”

“Em sẽ đi học. Trong lúc cân nhắc.”

“Cảm ơn em.” Cô Miyu cười.

Trên người người phụ nữ đến nhà Reina có mùi của Chobi.

Vậy là, người này chính là người Chobi yêu sao?

Kể từ ngày đó, tôi cứ lơ ngơ như kẻ trên mây. Tôi xác định được lý do là vì Chobi, nhưng không chỉ có thế.

❀ ❀ ❀

[1] Haagen-Dazs: thương hiệu kem cao cấp của Mỹ.

Nàng và con mèo của nàng Tựa gốc: 彼女と彼女の猫 ebook©MotSAch —★— TVE-4u©hotaru-team Xuất bản: NXB Văn Học 08/2018
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Makoto Shinkai Và Naruki Nagakawa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.