Máu Thời Gian

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
50

❊ ❊ ❊

‘Francis Keoraz sẽ nói. Hoặc biến mất. Tôi để cuốn nhật ký lại đây, và chuẩn bị lên đường, bỏ lại phía sau cái xác không hồn của đứa trẻ. Và có thể sau khi tôi ra đi, cái chết sẽ viện đến sự e lệ vốn vô hình với người sống, và sẽ phủ lên nấm mộ này tấm áo choàng của nó, phủ lên căn phòng tấm vải liệm lạnh lẽo, trong khi mấy ngọn nến tự lụi tắt, như có bùa phép.’

Cuốn nhật ký kết thúc bằng những lời khó hiểu.

Marion giở các trang tiếp theo, không còn gì mới mẻ, chỉ có chương được viết thêm ở cuối kể về lần Azim vây bắt con quái vật, cô đã đọc đoạn này rồi. Cô tìm kiếm trên gờ sách để chắc chắn không trang nào bị thiếu. Tất cả đều nguyên vẹn. Cũ nhưng không hư hại gì.

Vậy là cuốn phim kỳ lạ Marion tự dựng lên cho mình suốt quá trình đọc cuốn nhật ký dừng lại như thế. Những hình ảnh về một thời kỳ đã qua kết thúc bằng một dấu chấm hỏi.

Sau đó thì sao? Cô gập cuốn sách bọc da lại và nhìn ngắm một lúc. Sau đó thì sao?

Không thể kết thúc như vậy được. Không kết luận, không lời kết, không gì cả.

Một tiếng nói nhỏ trong cô bào chữa: ‘Câu chuyện mày vừa đọc không như những câu chuyện khác, đó là một câu chuyện có thật. Mày chờ đợi gì từ sự thật? Nó không được sắp đặt hoàn hảo, có cấu trúc, sự thật luôn đầy rẫy những lỗ hổng, những khoảng trắng, và đầy những dấu hỏi mà các câu trả lời không bao giờ được đưa ra hết ở đoạn kết. Sự thật là vậy, không thể khác. Không hoàn hảo và không đầy đủ.’

Jeremy Matheson đã không thể cứu đứa bé, anh đã đối mặt với con ghûl trước khi đến nhà Keoraz, được vũ trang bằng niềm tin sâu thẳm trong mình, và một số lượng quá lớn các yếu tố buộc tội nên khó có thể là trùng hợp ngẫu nhiên.

Chuyện gì đã xảy ra sau đó? Keoraz có thú nhận không? Trước khẩu côn đầy đe dọa của Jeremy, rất có thể là có… Trước ánh mắt sững sờ của vợ ông ta. Francis Keoraz có bị buộc tội không? Hay ông ta đã tự tử trong một cơn tỉnh táo bất ngờ?

Đọc xong cuốn nhật ký, ta có thể nghĩ đến một giả thiết khác, khả dĩ dù rất kịch tính.

Jeremy chĩa súng vào tên giết trẻ con để buộc hắn phải thú tội. Cơn điên giận và nỗi ghê tởm đã siết cò súng.

Marion lớn tiếng chửi thề. Chỉ cần có kết nối mạng, cô sẽ nhanh chóng tìm ra trong đống lưu trữ báo chí phần kết của vụ này.

Vẫn còn một vấn đề nữa.

Giờ đây, khi đã đọc xong, Marion vẫn không hiểu nổi tại sao có kẻ muốn lấy lại cuốn nhật ký bằng mọi giá. Nó chứa đựng điều gì quý giá đến vậy? Không gì cả… không gì ngoài sự thật về câu chuyện giết hại trẻ con đã rất xưa cũ.

Sự thật… và những lời tâm sự của một người đàn ông bị tổn thương. Jeremy đã thổ lộ hết không hề giấu giếm.

Jeremy…

Marion làm phép tính nhanh. Nếu còn sống đến hôm nay chắc anh cũng đã hơn trăm tuổi một chút. Khó đấy. Nhưng có thể.

Joe và thầy Gilles là những người nhiều tuổi duy nhất trên Đỉnh. Cả hai đều không có vẻ già đến thế. Tuy nhiên, cô có thể đoán tuổi họ không? Không…

Cả xơ Luce nữa. Jezabel chăng?

Không, không có gì nơi bà giống với vẻ thanh lịch và duyên dáng mà Jeremy thường nói tới, dù là qua năm tháng, Jezabel cũng không thể mất tất cả, còn xơ Luce thì có dáng vẻ đáng sợ, sắc nhọn như chính tính cách của bà.

Jeremy.

Marion không ngừng nghĩ đến anh. Một cái nam châm. Anh chính là thế. Anh cuốn hút cô đến mức ở đâu cô cũng nhìn thấy anh.

Nếu mày suy luận ngược lại thì sao?

Cô có dữ kiện gì để có thể xác định danh tính của bóng người bí ẩn đang quấy rối cô?

Hẳn là hắn biết rõ Đỉnh, và tu viện.

Mọi người ở đây đều có khả năng đó.

Hắn có chìa khóa của tu viện, và của nhà mình nữa. Giống hệt chùm chìa khóa của dòng tu.

Vậy là hắn nằm trong số các thầy tu và các xơ.

Có thể họ đã đánh chìa đúp.

Cô còn biết gì nữa?

Hắn rất thể thao, cái bóng đó…

Hắn đã thể hiện điều này trong cuộc rượt đuổi vừa rồi.

Thầy Damien. Ông ta hay chạy buổi sáng.

Ludwig. Cựu cầu thủ bóng bầu dục.

Đừng quên thằng bé. Grégoire. Nó luyện cơ bắp.

Ba khả năng.

Còn gì nữa không?

Câu đố… Đó là một người thích đùa. Ngay từ khi mình đến, hắn đã đưa ra trò thách đố trí tuệ. Theo như bức thư thứ hai, sẽ còn các bức thư khác nữa, có thể hiểu điều này, nếu lúc đó mình không tìm ra cuốn nhật ký, điều làm hắn phật ý.

Thầy Damien thích đùa giỡn, thích chơi giải ô chữ. Tuy nhiên ông ta không có tư chất đó. Liệu ông ta có giấu mình dưới một cái mặt nạ không? Có vẻ ít có khả năng đó…

Marion không thể gạt thầy Gilles ra khỏi tâm trí.

Quá yếu đuối nên khó có thể chạy trong thư viện. Không…

Một bộ đôi. Thầy Gilles ra lệnh, và thầy Damien phục tùng, sử dụng sức mạnh thể chất của mình để phục vụ bề trên. Kịch bản đó không phù hợp.

Ông thầy tu già nua quá rầu rĩ và trì độn để có thể hứng thú với các trò giải trí trí tuệ, với các câu đố lại càng ít hơn. Marion không tưởng tượng được cảnh ông ta thích thú ngồi trong phòng mình viết một câu đố dành cho ngày cô đến, chỉ để chào đón và thử khả năng đối đáp của cô. Đó hoàn toàn không phải kiểu của ông ta.

Hẳn phải có liên hệ trực tiếp đến một trong các nhân vật trong cuốn nhật ký của Matheson, nếu không hắn chẳng tìm cách lấy lại nó bằng mọi giá để làm gì.

Suy luận về bộ đôi là hợp lý. Sự hiển nhiên treo lơ lửng trước mũi cô. Marion không thể bác bỏ lâu hơn điều mà, rất hiển nhiên, chỉ có thể là câu trả lời duy nhất cho các câu hỏi của cô.

Đã nhiều ngày nay, cô vừa nghĩ đến nó, vừa từ chối thừa nhận. Cô quá yêu mến ông già.

Hãy nhìn thẳng vào sự việc. Ngay cả tên ông cũng rất hiển nhiên!

Chỉ đơn giản vậy thôi.

Joe là Jeremy.

Vậy là mọi việc xoay sang chiều hướng mới.

cái bàn thấp bằng gỗ dát. Những tờ giấy nhàu nát, chữ được đánh máy, với tiêu đề của cảnh sát Cairo, nằm chồng chất trên mấy cái ghế. Vài tấm ảnh trồi ra khỏi tờ giấy đã bị nắng nóng làm cho ấm dần lên. Ảnh đen trắng. Tấm đầu tiên bị gạch
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.