Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45
Chương 45

❊ ❊ ❊

Mia nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại sau lưng và đi vào căn phòng nhỏ nơi Curry đang ngồi trên ghế quan sát Munch và Kim Kolsø trong phòng thẩm vấn đối diện Paulus, Monsen. Chàng trai tóc xoăn đen có vẻ căng thẳng, mắt đảo lia lịa từ bên này qua bên kia.

“Chuyện gì vậy?" cô hỏi, ngồi xuống một cái ghế cạnh Curry.

“Cô muốn phiên bản ngắn hay dài?” anh nói.

“Ngắn thôi,” Mia nói, mắt không rời mấy người phía bên kia cửa sổ.

“Chúng tôi đang định rời đi thì anh ta lao qua vườn, cô gái kia đuổi theo sau. Anh ta có vẻ bực bội gì đó, cô ta thì giống như vừa mới khóc, mắt đỏ hoe và rất tức giận…”

“Bắt đầu nghe như phiên bản dài rồi,” Mia mỉm cười.

“Ha ha," Curry nói.

Anh có vẻ ổn hơn nhiều so với lần vừa rồi gặp cô. Dường như vụ cãi vả với Sunniva đã được giải quyết và anh bắt đầu lại suy nghĩ đúng kiểu cảnh sát.

“Và rồi?”

“Paulus thú nhận trồng cây thuốc phiện trong nhà kính và có quan hệ với Camilla Green.”

“Thật à?“

“Phải.”

“Vậy sao anh ta không kể cho ta từ sớm? Anh ta giải thích việc đó như thế nào?"

“Khi chuyện bắt đầu cô ấy còn chưa tới mười sáu tuổi,” Curry nói. “Anh chàng tử tế, hở?"

Anh rướn người lại gần tấm kính hơn như để dò xét chàng thanh niên.

“Tán chuyện với đám ít tuổi hơn, thuyết phục họ đi cùng về chỗ ẩn náu của anh ta, rồi làm họ phê thuốc và lạm dụng họ”

“Chỗ ẩn náu?”

“Anh ta có một chỗ kiểu như tổ ấm tình yêu ở cuối trại.”

“Chúng ta đã kiểm tra nó chưa?”

“Bên khám nghiệm hiện trường đang ở đó rồi.” Curry gật đầu, lại ngả người về phía lưng ghế.

“Tôi không biết phải nói gì," chàng thanh niên trong phòng thẩm vấn nói.

Mia vặn nhỏ tiếng để nghe Curry cập nhật nốt.

“Vậy cô gái thì sao? Benedikte?”

“Đang ở phòng thẩm vấn B.”

“Có ai nói chuyện với cô ta chưa?”

Curry lắc đầu.

“Vậy vai trò của cô ta trong chuyện này là gì? Sao ta lại giải cô ta về?”

Mia tìm thấy một viên kẹo ngậm trong túi áo khoác và nhìn Paulus, lúc này đang ngồi im như tượng.

“Họ đang đổ lỗi cho nhau,” Curry nói.

“Về vụ giết người?” Mia ngạc nhiên.

Curry gật đầu. “Một vụ tình án. Một kiểu tình yêu tay ba. Hai người họ cãi nhau ngay trước mặt chúng tôi. Chúng tôi đã phải còng cả hai lại. Từ lúc đó không ai nói gì thêm.”

“Vậy kế hoạch là gì?”

“Kế hoạch?" Curry hỏi.

“Phải. Giờ ta đang nghĩ gì? Munch bảo sao?”

“Cho đến giờ thì không nhiều,” Curry nhún vai nói. “Anh ta trước, rồi đến cô ta. Rồi có lẽ lại quay về anh ta.”

“Ông ấy không thẩm vấn hai người cùng lúc à?”

“Không. Munch nghĩ nên cho cô gái ở riêng một lát. Sự chờ đợi luôn làm họ sợ hãi.”

“Cái đó thì đúng,” Mia nói, đứng dậy khỏi ghế, đi ra hành lang và gõ cửa phòng thẩm vấn.

Kim Kolsø mở cửa cho cô.

“Đổi phiên nhé?” Mia hỏi.

Kim Kolsra gật đầu, cho cô vào.

“Thời gian là 16.05,” Munch nói vào máy thu âm. “Điều tra viên Kim Kolsø đã rời khỏi phòng. Mia Krüger đã đến."

Mia vắt áo khoác lên lưng ghế và ngồi xuống.

“Chào Paulus. Mia Krüger.” Mia nói, đưa tay ngang qua bàn.

Chàng trai nhìn theo Kim, vừa mới rời khỏi phòng, sau đó lo lắng nhìn Mia rồi mới ngập ngừng bắt tay cô.

“Paulus Monsen.”

“Tôi đã nghe rất nhiều về anh. Mọi người nói anh là một anh chàng tử tế. Rất giỏi việc, tất cả mọi người ở trại đều ca tụng anh…”

“Thật à?” chàng thanh niên nói. Anh ta có vẻ hơi bối rối.

“Anh rất tháo vát.” Mia mỉm cười. “Giỏi việc. Hẳn là vui lắm khi nghe thấy thế. Rằng mọi người rất đề cao anh.”

“À, phải, cảm ơn," Paulus nói, bồn chồn nhin Munch, người rõ ràng không được thân thiện cho lắm.

“Và nói để anh biết thôi nhé, thuốc phiện, mấy cái cây ấy, chúng tôi không quan tâm - đấy không phải việc của chúng tôi, OK? Một ít thuốc phiện, vài cái cây thì đã sao? Chuyện đó có thể xảy ra với bất kỳ ai.”

Mia biết Munch đang nhìn cô chằm chằm, nhưng cô phớt lờ.

“Được chứ?” Cô mỉm cười với chàng thanh niên, anh ta vẫn có vẻ bối rối.

Anh ta lại liếc sang Munch, nhưng rõ ràng anh ta thấy thoải mái hơn khi nhìn cô.

“Chỉ vài cái cây thôi,” anh ta nói nhỏ.

“Như tôi đã nói đấy, quên nó đi. Nghiêm túc đấy, nó chẳng là gì cả.”

Mia có thể thấy anh ta không còn đề phòng như trước nữa. Chàng thanh niên hơi ngả người về phía lưng ghế, cào tay lên mái tóc xoăn.

“Nó chỉ được dùng cho cá nhân thôi. Tôi không định bán nó hay gì hết, nếu cô đang nghĩ đến chuyện đó.”

“Chính xác. Đừng nghĩ thêm về nó nữa.”

Munch đang định mở miệng thì Mia đã đá nhẹ ông dưới bàn.

"Nhưng vấn đề nghiêm trọng hơn là...” Mia nói, giả vờ nghĩ ngợi.

Cô có thể thấy chàng thanh niên trên ghế bắt đầu căng thẳng trở lại.

“Cái gì?” anh ta hỏi.

“À, là Benedikte. Cô ta...” Mia cuối cùng cũng nói, để câu nói lửng lơ giữa không trung.

“Benedikte nói gì?” chàng thanh niên hỏi.

Mia khẽ nhún vai và nhướng mày.

“Con khốn!” Paulus đột nhiên bùng nổ. “Cô ta bảo là tôi đã giết Camilla hả?” Mắt anh ta giờ long lên. “Cô ta nói dối,” Paulus tuyệt vọng nói, đứng dậy khỏi ghế. “Hai vị phải tin tôi.”

“Ngồi xuống,” Munch ra lệnh.

Chàng trai vẫn đứng. Anh ta nhìn cả hai bằng ánh mắt van cầu.

“Ngồi xuống,” Munch ra lệnh lần nữa.

Paulus ngồi xuống và vùi đầu vào hai bàn tay. “Các vị phải tin tôi, Benedikte mất trí rồi, mẹ kiếp, tôi sẽ...”

“Cũng giết cô ta hả,” Munch bình tĩnh nói.

“Cái gì?” Anh ta nhìn lên, mắt trợn to.

“Anh sẽ giết Benedikte, như đã giết Camilla hả?”

“Cái gì? Không, lạy Chúa. Tôi không giết Camilla, tôi vẫn bảo các vị thế rồi!"

“Tôi tưởng anh đã tự thú,” Munch tiếp tục. “Tôi tưởng bởi vậy anh mới ở đây?”

“Tự thú? Không, tôi chỉ tự thú là đã trồng thuốc phiện.” Anh ta lại nhìn Mia, hy vọng cô sẽ giải cứu, nhưng Mia không nói gì, kệ cho Munch tiếp tục.

“Vậy là anh bắt đầu quan hệ với Camilla Green khi cô ấy chưa đến độ tuổi cho phép. Anh chuốc thuốc cho cô ấy trong chỗ ẩn náu của mình và quan hệ tình dục với cô ấy. Chuyện có phải thế không?”

“Không,” Paulus nói, mắt lại dán chặt vào bàn.

“Vậy là anh không quan hệ với Camilla?” Mia nói giọng thân thiết. “Hai người không phải một đôi?”

“Có, nhưng…”

“Nhưng sao?”

“Không phải như ông ấy đã nói.” Anh ta hất hàm về phía Munch. “Ông ấy khiến nó có vẻ thật xấu xa.”

Mia cắt ngang. “Vậy chuyện là thế nào? Giữa Camilla và anh?“

“Nó đã... rất đẹp.” Paulus đánh liều nói.

“Anh thích cô ấy?”

“Tôi yêu cô ấy,” chàng trai nói, và Mia có thể thấy anh ta đang cố kìm nước mắt.

“Và cô ấy cũng yêu anh?”

Chàng trai dường như cần thời gian để suy nghĩ trước khi trả lời. Như thể anh ta không biết câu trả lời.

“Tôi nghĩ vậy,” anh ta nói, sau một lúc.

“Nhưng...?”

“Nhưng cô ấy... Camilla rất đặc biệt. Cô ấy muốn sống theo cách riêng. Cô ấy là một tâm hồn tự do, hai người hiểu ý tôi chứ?”

Paulus lại nhìn lên nhưng tránh ánh mắt Munch; giờ anh ta chỉ nhìn Mia, với ánh mất gần như van nài.

“Xin hãy tin tôi: tôi không giết cô ấy. Tôi sẽ không bao giờ làm gì có hại cho Camilla. Tôi yêu cô ấy. Tôi có thể làm bất cứ điều gì cho cô ấy.”

“Nhưng cô ấy không muốn anh và bởi vậy nên, anh cứ thế tự tiện làm theo ý mình,” Munch thô lỗ nói.

Mia nhìn Munch và lắc đầu chán nản. Mia Krüger rất kính trọng sếp của mình nhưng đôi khi, ông có phần suy nghĩ quá đơn giản.

“Không," Paulus nói, lại thu mình vào.

Mia quắc mắt nhìn Munch, nhưng ông chỉ nhún vai.

“Anh đã nhắc một chuyện với các đồng nghiệp của tôi,” cô thận trọng nói, “và tôi vẫn băn khoăn mãi.”

“Cái gì?” Paulus hỏi, không nhìn cô.

“Theo như tôi được biết, anh đã buộc tội Benedikte giết Camilla, đúng không?”

Một thoáng im lặng bao trùm rồi chàng trai trả lời. “Tôi chỉ nói thế trong lúc nóng giận thôi. Tôi đã rất tức giận.”

”Với Benedikte?"

“Phải.”

“Tại sao?”

“Cô ta đến chỗ trú ẩn của tôi," chàng trai nói, lại ngước mắt lên. “Bắt đầu huyên thuyên rằng chúng tôi phải thuộc về nhau, rằng tuyệt vời biết bao khi Camilla đã ra đi, vậy nên bây giờ cuối cùng cô ta và tôi cũng có thể được ở bên nhau, và rằng chính bởi vậy nên cô ta đã gửi tin nhắn đó.”

“Tin nhắn nào?" Munch hỏi.

“Ơ?” Paulus nói. Anh ta có vẻ đang trôi dạt ở đâu đó.

“Tin nhắn nào?” Munch hỏi lần nữa.

“Tin nhắn từ điện thoại của Camilla.”

“Benedikte có điện thoại của Camilla?"

Mia liếc nhanh sang Munch, ông đáp lại ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên của cô.

“Cô ta tìm thấy nó trong phòng Camilla sau khi cô ấy biến mất,” Paulus tiếp tục. Anh ta giờ lộ rõ vẻ kiệt sức.

“Tôi muốn làm rõ vấn đề này,” Munch nói. “Chúng ta đang nói đến tin nhắn nào?”

Paulus lau trán. “Cô ta gửi tin nhắn cho Helene nói rằng mọi chuyện vẫn ổn.”

“Từ điện thoại của Camilla?”

Paulus lẳng lặng gật đầu.

“Và chính lúc đó tôi đã mất bình tĩnh. Tôi không định buộc tội Benedikte là đã giết cô ấy. Tôi xin lỗi vì đã nói vậy. Có lẽ cô ta bị điên, nhưng cô ta sẽ không bao giờ làm chuyện gì như thế.“

“Cô ta có nói tại sao lại gửi tin nhắn không?” Mia truy hỏi.

“Để không ai đi tìm cô ấy.”

“Bởi vì nếu Camilla vĩnh viễn biến mất, hai người cuối cùng cũng có thể ở bên nhau.”

“Đại loại vậy,” chàng trai lẩm bẩm, dường như bây giờ đang thấy khó nói được nên lời.

“Giải lao một lát nhé,” Munch nói, nhìn Mia, và cô gật đầu. “Anh có đói không, Paulus? Anh có muốn ăn hay uống gì không?”

Chàng trai tóc xoăn khẽ nhún vai và trả lời mà không nhìn họ.

“Có lẽ một cái burger. Và một lon Coca. Dạo gần đây tôi không ăn uống nhiều…”

Họ có thể thấy rõ anh ta gần như không thể bám trụ được, không đủ sức ngăn dòng nước mắt.

“Thời gian là 16.32. Thẩm vấn Paulus Monsen kết thúc,” Munch nói, tắt máy thu âm.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.