Những người bạn của Công viên Đức Tổng Giám mục - những người còn sống - đang khạc ra máu. Những ai đã qua đời hẳn là đang quay trở lại mộ phần của họ. Bao nhiêu năm có kế hoạch cẩn thận nhằm bảo tồn mảnh đất nhỏ bé thân thiện này cho dân cư hạt Lambeth đã bị quét sạch bởi chỉ một đạo luật khẩn cấp của Nghị viện. Một lá cờ được treo lơ lửng trong bóng tối bên trên những tháp canh có bố trí lỗ châu mai của tòa cung điện. Ngài Tổng Giám mục vẫn đang ở trong cung điện. Nhưng vì những chiếc xe ủi đất đã bắt đầu hoạt động từ lúc năm giờ, chỉ sau sáu tiếng đồng hồ nghỉ ngơi ngắn ngủi, có vẻ khó có khả năng là ngài còn đang ngủ. Cũng không có vẻ như những vị tiền nhiệm của ngài, những người đã hiến mảnh đất công viên này cho cư dân của hạt, đang nghỉ ngơi trong bất cứ hoàn cảnh nào giống như là sự an bình.
Những ngọn đèn hồ quang soi sáng cả công trường. Đường đi của xe bánh xích đã cày xới tung tóe và làm lớp đất mặt bị ngậm nước trên khắp vùng đất nơi trước đây trẻ em thường chơi đùa, tiếng vọng của những giọng nói trẻ thơ nay chìm nghỉm bởi những tiếng động ầm ầm của máy móc. Những thanh hàng rào bao quanh sân bóng đá và sân bóng rổ đã bị tháo rời ra rồi quăng đi. Tàn tích còn lại của những chiếc xích đu, những giàn xà vận động dành cho trẻ em được chất đống bên cạnh những tòa nhà bỏ hoang ở mặt tây của công viên chờ được dọn sạch. Khối nhà vệ sinh cổ xưa, đã có kế hoạch cải tạo thành khu giải khát, cũng đã bị ủi sập. Thời gian là vấn đề cốt yếu. Hàng trăm người đã được chỉ định phục vụ cho công việc này. Các ca làm việc kéo dài mười tám tiếng đồng hồ. Chẳng ai phàn nàn. Lương tiền hậu hĩ, mặc dù chẳng biết tiêu tiền ở đâu.
Họ đi đi lại lại dưới ánh đèn, chẳng ai nói với ai câu nào. Những hình nhân trong bộ quần áo bảo hộ toàn thân và nón bảo hộ màu cam, đeo mặt nạ chống độc màu trắng. Người nào người nấy tuân thủ những chỉ thị cho riêng mình - và giữ khoảng cách với người khác. Thuốc lá vẫn được hút thông qua chỗ phần vải mỏng của những chiếc mặt nạ chống độc, để lại những vệt tròn vì ố nicotine, và có một lò than được giữ cháy âm ỉ để thiêu hủy những đầu mẩu thuốc lá. Sự nhiễm trùng rất dễ lây lan.
Ngày hôm qua họ đã đào những hố móng. Hôm nay, những chiếc xe tải mang máy trộn đang ầm ầm kéo đến theo từng đội để lấp móng bằng bê-tông. Một chiếc cần cẩu khổng lồ đã có mặt trên công trường, sẵn sàng kéo lên và di chuyển những thanh đà thép vào vị trí. Một phái đoàn thuộc ủy ban khẩn cấp đã đi bộ từ Westminster đến vào buổi chiều hôm trước để quan sát, với hy vọng và cả lo sợ, sự hủy hoại cố ý mà họ đã phê chuẩn trong nỗi tuyệt vọng. Khẩu trang vải trắng che đi khuôn mặt của họ nhưng vẫn không giấu được nỗi băn khoăn trong ánh mắt. Những người này cũng chỉ quan sát trong im lặng.
Bỗng một giọng nói cất lên át cả tiếng trộn xi măng và tiếng rào rào của những chiếc máy đào. Một hình nhân giơ tay lên trong bóng tối, kêu gọi ngừng lại. Ông ta cao, mảnh khảnh và trông có sức khỏe, ngồi chênh vênh trên mép một miệng hố sâu chừng ba thước ở góc tây bắc. Chiếc máng dẫn bê-tông đang vạch một đường cong rộng thì đột ngột dừng lại. Chỉ một khoảnh khắc nữa là cái máng trút đống bùn lầy nhầy màu xám trong lòng máng vào lòng đất. Người đàn ông lom khom trên mép hố nhìn chằm chằm vào lòng hố tối đen. “Có cái gì đó ở dưới ấy”, ông ta gào lên; ngay lúc ấy người quản đốc công trường giận dữ sải những bước dài băng qua bùn đất tiến về phía người đàn ông.
“Chúng ta không có thì giờ cho việc này. Tiếp tục đi!” Ông ta quơ bàn tay có đeo găng dày về phía người đàn ông đang nắm cần điều khiển máng bê-tông. “Đẩy nó xuống.”
“Đừng, chờ đã.” Người đàn ông cao gầy nhún mình vượt qua mép hố rồi nhảy vào hố, biến mất khỏi tầm nhìn.
Viên quản đốc ngước mắt nhìn trời. “Chúa cứu vớt chúng con. Mang đèn lại đây!”
Một nhóm đàn ông chen chúc quanh miệng hố khi một chiếc giá ba chân lắc lư và một ngọn đèn nghiêng xuống. Người đàn ông cao gầy ấy cúi người xuống một thứ gì đó bé nhỏ u ám. Ông ta ngước lên nhìn những gương mặt đang ngó chằm chằm vào mình rồi che mắt trước ánh sáng chói lòa của ngọn đèn. “Một cái túi du lịch chết tiệt”, ông ta nói. “Một cái túi du lịch bằng da. Một thằng khốn nào đó nghĩ rằng chúng ta đào cái hố này chỉ để cho nó có chỗ đổ những thứ rác rưởi của nó.”
“Thôi nào! Ra khỏi đây ngay đi”, viên quản đốc quát lên. “Chúng ta không được phép chậm trễ.”
“Có gì trong đó vậy?” Người nào đó kêu lên.
Người đàn ông cao gầy ấy lấy tay áo quẹt mồ hôi trán rồi gỡ một chiếc găng tay ra để mở khóa kéo của chiếc túi. Cả đám đông cúi xuống sát hơn để cố nhìn xem cho rõ. Thế rồi người đàn ông ấy nhảy ngược về phía sau như thể ông ta chạm phải sợi dây đang dẫn điện, “Lạy Chúa tôi! Cái gì vậy?”
Họ có thể thấy thứ gì đó màu trắng, thứ gì đó bắt sáng. Người đàn ông cao gầy lại ngước lên. Ông ta thở hổn hển, những hơi thở ngắn, và toàn bộ màu sắc trôi sạch khỏi gương mặt vốn sẵn nhợt nhạt vì thiếu ngủ. “Ôi Chúa tôi!”
“Cái quỷ gì vậy?” Viên quản đốc đã mất kiên nhẫn.
Người đàn ông trong miệng hố thận trọng cúi xuống chiếc túi du lịch lần nữa. “Một đống xương”, ông ta nói với một giọng khàn đục vì xúc động, tuy nhiên tất cả bọn họ đều nghe rõ. “Xương người.”
“Làm thế nào anh biết đó là xương người?” Một người nào đó trong nhóm lên tiếng hỏi. Giọng người này oang oang như thể vì bị kích động.
“Bởi vì có một cái hộp sọ ngước nhìn tôi.” Người đàn ông cao gầy cũng quay cái hộp sọ của mình nhìn lên, và dường như da mặt của ông ta bị kéo ra thật căng. “Nhưng cái hộp sọ này nhỏ. Quá nhỏ để là của một người trưởng thành. Nó chỉ có thể là từ một đứa trẻ.”
II
MacNeil đã ở một nơi nào đó rất xa. Một nơi nào đó anh không nên có mặt. Một nơi nào đó ấm áp, tiện nghi và an toàn. Nhưng có một sự day dứt kỳ lạ ở sâu trong tâm trí anh, một cảm giác băn khoăn vì một điều gì đó bị lãng quên, một điều gì đó bị bỏ lỡ. Và rồi anh đã nhớ lại, với một sự bắt đầu đầy khó chịu, rằng anh đã không làm việc cả nhiều tháng rồi. Làm sao anh có thể quên được chứ? Nhưng trước đó anh đã làm việc rồi mà, anh biết thế! Anh đã có được sự hồi tưởng mơ hồ ấy. Ôi, Chúa tôi, anh sẽ giải thích việc đó thế nào đây? Làm sao anh có thể nói cho họ biết anh đã ở đâu, hay tại sao vậy? Ôi trời! Anh cảm thấy nôn nao.
Anh nghe tiếng điện thoại reo và biết rằng đó là họ. Anh không muốn nhấc máy. Anh có thể nói điều gì? Họ đã trả lương cho anh suốt thời gian này, thế mà thậm chí anh còn chẳng bận tâm đến chuyện phải trình diện. Hẳn là phải có những người khác bao biện phần việc của anh. Để lấp đầy những phiên làm việc của anh. Chắc là họ giận dữ, kết tội. Thế rồi chuông điện thoại lại reo, và anh vẫn không muốn trả lời. “Câm đi!” anh nạt chiếc điện thoại. Nó chẳng thèm quan tâm đến anh, mỗi tiếng reo như một mũi dao đâm vào tim anh. Nó sẽ tiếp tục đâm vào tim anh cho đến khi anh nhấc cái ống nghe lên. Mồ hôi tươm ra khắp trán. Có điều gì đó đang bám lấy anh. Và anh càng cố gắng để giải thoát mình thì nó càng bám chặt.
Anh lăn lộn, co kéo, phản đối và cuối cùng tỉnh giấc thở hổn hển, trừng trừng nhìn lên trần nhà bằng đôi mắt mở to sợ hãi, mái tóc cắt ngắn của anh ướt đầm trên chiếc gối kê đầu. Những con số điện tử 06:57 chiếu sáng trải dài phía trên. Đó là thứ duy nhất mà anh đã mang theo từ nhà. Một món quà của Sean. Một chiếc đồng hồ báo thức chiếu những hình ảnh hồng ngoại lên trần nhà. Không cần phải ngoái đầu lại để xem đồng hồ trong suốt những giờ mất ngủ. Luôn luôn có trên bầu trời chiếc đồng hồ lớn ấy để nhắc người ta rằng thời gian có thể trôi đi chậm đến mức nào.
Tất nhiên, anh biết rằng thực sự Sean không phải là người đã mua chiếc đồng hồ này. Martha biết rõ anh ưa thích những vật dụng tiện nghi lặt vặt của mình như thế nào. Nhưng chính Sean là người đã có niềm vui của việc tặng anh món quà đó. Niềm vui hồn nhiên mà dường như chỉ một đứa trẻ mới thấy có nguồn gốc từ hành động cho đi cũng thật như nỗi hân hoan của việc thụ nhận.
MacNeil gỡ mình ra khỏi tấm khăn trải giường đã ướt đẫm mồ hôi và vung cả đôi chân qua mép giường. Không khí lạnh bao trùm lấy anh. Dậy thôi nào! Chuông điện thoại vẫn tiếp tục reo. Và, giống như trong giấc mơ, anh biết nó sẽ không bỏ đi. Vươn tay đến chiếc tủ cạnh giường, anh nhấc ống nghe điện thoại. Đôi môi còn mím chặt, anh ậm ừ, “Nghe!”
“MacNeil này, tôi hy vọng là anh đang tỉnh táo.”
Nhấc đầu lưỡi ra khỏi vòm khẩu cái, MacNeil cảm nhận được hương vị Whisky vẫn còn nồng nặc trong hơi thở. Anh cậy nhử trong mắt. “Tôi không sẵn sàng trong mười hai tiếng đồng hồ nữa.”
“Này nhóc, hãy có mặt ngay bây giờ. Ca làm việc gấp đôi. Tôi đã hình dung rằng anh có thể chấp nhận được vì hôm nay là ngày cuối cùng của anh. Hai người khác của tôi đang có mặt tại chỗ.”
“Đồ chết tiệt!”
“Đúng là đồ chết tiệt. Có kẻ nào đó đổ rác vào sân sau của chúng ta và tôi chẳng còn ai khác để gửi đến!”
MacNeil nằm ngửa đầu lại và lờ đờ nhìn vào chiếc đồng hồ tuyệt vời trên bầu trời. Dù sao thì anh cũng chẳng biết làm gì khác để tiêu phí nốt mười hai tiếng đồng hồ kế tiếp. Anh chẳng bao giờ ngủ được khi trời đã sáng. “Có vấn đề gì vậy?”
“Một đống xương. Một đám công nhân trên công trường tại Công viên của Đức Tổng Giám mục tìm thấy chúng ở dưới đáy một hố móng.”
“Nghe như họ cần một anh chàng chuyên gia khảo cổ chứ không phải là một tên cớm!”
“Đống xương ấy nằm trong một túi du lịch bằng da, mà hôm qua thì chưa có.”
“Ái chà!”
“Tốt nhất là xuống thẳng đó đi. Ngài Bộ trưởng quát tháo rầm trời vì họ phải ngừng công việc. Gói ghém vụ này cho lẹ nghe! Tôi cũng chẳng cần đến cái vụ chết tiệt này đâu.”
MacNeil cau mày vì tiếng “cách” của điện thoại vang vào tai. Laing đã gác máy.
Trong phòng tắm ngang đầu cầu thang, MacNeil lục lọi sâu vào những suy nghĩ trống rỗng của mình trong lúc đánh răng. Bàn chải răng của những người khác nằm chen chúc nhau trong một chiếc ly sứ có hoa văn đựng bàn chải và kem đánh răng. Anh luôn giữ những vật dụng cá nhân trong phòng riêng và không bao giờ đụng vào thứ gì ở phòng tắm công cộng. Đến mức anh còn xịt rửa những chiếc vòi nước trước khi sờ vào chúng. Anh cần cạo râu. Và một vài giờ ngủ nướng có thể giúp cải thiện những vết quầng thâm bên dưới cặp mắt. Tuy nhiên chẳng có điều gì sẽ xóa bỏ được những hư hại trong vài tháng qua. Chiếc mặt nạ chống độc ép quá sát đã khắc dấu trên một gương mặt chưa đến tuổi bốn mươi. Đó không phải là một hình ảnh mà anh quan tâm để phải nhắc đi nhắc lại.
Anh miết chặt lưỡi dao cạo lướt qua bộ râu rậm rạp đen sì mọc quanh cằm và nghe có người đang kích động ở phòng kế bên. Anh chàng môi giới bán xe. Ngày đầu khi MacNeil nhận một căn phòng ở đây, người chủ nhà, hiện còn sống dưới tầng trệt, đã giới thiệu với anh một bản danh sách theo thứ tự những người bạn trọ. Một viên bác sĩ đã ly dị, bị cấm hành nghề, thường có thể cung cấp thuốc men cho hầu hết những người bệnh. Một con người có ích cần có chung quanh khu dân cư, nhất là trong những ngày này. Anh chàng môi giới bán xe. Đồng tính, người chủ nhà nghĩ vậy nhưng không sẵn sàng chấp nhận như vậy. Có hai viên chức của liên hiệp công nhân đường sắt, thực ra hiện nay người ta không gọi như thế nữa nhưng anh không thể nhớ được rằng bây giờ họ gọi là gì. Một người từ Manchester còn người kia từ Leeds, và họ từng có thời gian làm việc ở văn phòng của ủy ban điều hành liên đoàn ở London. Liên đoàn này đã có một sự sắp xếp lâu dài ở đường Baalbec. Trong ngôi nhà này chỉ có một người phụ nữ. Cô ta hơi bốc mùi và trông cứ như người chết, người chủ nhà quả quyết rằng cô ta chơi hàng trắng. Nhưng cô này thanh toán tiền nhà rất đúng hạn, vậy thì ông là ai mà bày đặt lên giọng phán đoán cô ấy.
Đó là một bộ sưu tập kỳ lạ của loài người bị đặt nhầm chỗ, sống bên lề xã hội ở một loại khu vực tranh tối tranh sáng nơi mà người ta không sống chẳng chết mà chỉ tồn tại. Khi anh đến đây lần đầu tiên - có phải thực sự cũng mới chỉ năm tháng thôi? - MacNeil đã có cảm tưởng như kẻ ngoài cuộc. Một kẻ nào đó nhìn vào. Một quan sát viên. Anh chẳng thuộc nơi này, và cũng sẽ chẳng ở lại. Nhưng tất cả đám người ở đây đã phải nghĩ về điều đó một lần nữa. Và nay, cũng như họ, anh đã không thể thấy lối ra. Anh không còn là kẻ ở ngoài nhìn vào mà là kẻ ở trong nhìn ra.
Anh đã chọn khu vực này bởi vì anh cảm nhận đó là một nơi mà anh có thể mang Sean đến. Nó không phải là một khu ổ chuột. Ở đây vẫn còn một chút ý thức về sự nhã nhặn mặc dù hơi mờ nhạt. Highbury Field nằm ở cuối con đường. Một nơi mà anh và Sean có thể cùng đá banh, dắt chó đi dạo - nếu hai bố con anh có một con chó. Một số những tên đường cũng vậy, chứa đựng ý nghĩa của những tổ ấm. Aberdeen, Kelvin, Seaforth, Fergus. Có một điều gì đó quen thuộc và gợi lên sự an ủi, trong những âm hưởng của một xứ Scotland mà anh đã rời bỏ từ lâu. Có một hồ bơi chỉ cần đi tới một chút từ Highbury Corner. Người chủ nhà đã nói với anh rằng hồ bơi ấy từng được mở cửa tùy theo thời tiết. Nhưng một thế hệ kém dày dạn hơn đã xây những bức tường bao quanh hồ bơi rồi lợp lên bên trên đó một lớp mái. Lại thêm một nơi nữa mà anh và Sean có thể trải qua - nên nói là gì nhỉ? - những thời khắc thân mật giữa cha và con. Và MacNeil đã tưởng tượng mình sẽ mua cho cả hai cha con những tập vé theo mùa để đến xem đội bóng Các Pháo Thủ tại sân vận động Emirates.
Nhưng mẹ của Sean đã từ chối, không đồng ý cho cậu bé đi xuyên qua thành phố để đến tận Islington. Điều đó quá nguy hiểm. Có lẽ phải chờ đến lúc tình trạng khẩn cấp này chấm dứt.
MacNeil mặc áo choàng rồi kéo cao cổ áo. Bộ trang phục của anh cần được ủi cho thẳng thớm, hơn nữa, chiếc sơ mi trắng của anh hơi bị sờn quanh mép cổ áo. Chiếc khuy áo trên cùng cũng đã bị đứt cho nên anh phải thắt thật chặt chiếc cà-vạt để giấu đi. Anh đeo găng tay vào rồi hấp tấp đi xuống cầu thang đến gian tiền sảnh hẹp ở tầng trệt. Đã có lúc, mới chỉ một tháng trước đây thôi, người chủ nhà thường đi vòng quanh tòa nhà thò đầu vào từng phòng để chào buổi sáng. Nhưng nay thì chẳng ai nói chuyện với ai. Tất cả đều quá sợ hãi.
III
Khi đóng cửa, MacNeil đã có thể nghe được tiếng chuông điện thoại phòng mình reo lên ở tầng thượng của tòa nhà. Anh không muốn nói chuyện lại với Laing cho nên anh vội vàng lôi chiếc điện thoại di động của mình ra rồi bấm tắt nguồn.
Không khí trong chiếc xe của anh lạnh như đá khi anh ngồi vào sau tay lái. Tuy không có sương giá nhưng hơi nước ngưng tụ cũng đã làm mờ tấm kính chắn gió. Anh khởi động máy quạt gió và lái xe xuống đường Calabria. Đài phát thanh đang phát đi một tuyển tập những bản nhạc thịnh hành từ năm ngoái. Chẳng ai đưa ra bất kỳ một tin tức mới nào trong suốt hai tháng qua. Nhạc liên tục chuyển từ khúc hát này đến khúc hát khác, và MacNeil cảm thấy hài lòng vì sự vắng mặt của những gã DJ thiếu chất xám, tào lao, thường chiếm trọn những tần số sóng phát thanh buổi sáng sớm. Anh đã bỏ lỡ bản tin lúc 7 giờ 30.
Như mọi khi, tuyến đường đi vào thành phố được định đoạt bởi những trạm kiểm soát của quân đội. Một số khu vực hoàn toàn bị cấm, kể cả đối với người như anh. Có những đường ranh đòi hỏi phải có giấy phép đặc biệt mới được qua. Anh cho xe chạy xuống phía nam đến tận Pentonville, rẽ theo hướng tây đi dọc đường Pentonville để vào đường Euston. Bấy giờ đã gần 7 giờ 45 và không gian tràn ngập một thứ ánh sáng xám đang cố gắng vượt lên bằng cách đẩy đám mây xám bạc ở dưới thấp có vẻ đang lướt qua đỉnh những tòa nhà chọc trời ở phía xa. Trong một đời sống khác, xe tắc-xi, xe buýt và hoạt động giao thông giữa nội thành và ngoại thành sẽ làm nghẽn những con đường giao thông huyết mạnh của thành phố, chẳng khác gì chất béo làm xơ vữa động mạch. MacNeil vẫn không thể nào quen được với những con đường vắng vẻ. Có một sự yên tĩnh khủng khiếp trong ánh sáng của buổi sáng sớm này. Anh vượt qua một chiếc xe chở lính, những người lính đeo mặt nạ phòng độc và kính bảo hộ đăm đăm nhìn ra từ phía sau những tấm vải bạt màu kaki che bên ngoài, trông giống những người lính lạnh lùng ở trong một bộ phim chiến tranh giữa các vì sao, ôm những khẩu súng trường mà tất cả đám họ cũng bị buộc phải thường xuyên sử dụng.
Bấy giờ vì đang là ban ngày, đang có sự giới hạn lưu thông đối với xe thương mại và xe của tư nhân, với giấy phép cần thiết để được di chuyển quanh những khu vực đã được xác định trước trong thành phố, được theo dõi bởi máy quay phim hay vệ tinh. Sự kiểm soát hết sức nghiêm ngặt quanh vùng trung tâm thành phố, nơi mà hầu hết những vụ cướp bóc từng xảy ra. Chính phủ đã sử dụng hạ tầng cơ sở của trạm thu phí chống ùn tắc cũ để giám sát và kiểm soát tất cả mọi xe cộ đi ra đi vào khu vực ấy. MacNeil lái xe chạy chậm chậm dọc theo khu vực giới hạn ở phía bắc, vượt qua trạm Euston vắng lặng trước khi quẹo sang phía nam để vào đường Tottenham Court, nơi một máy quay đã ghi nhận bảng số xe của anh và chuyển ngay thông tin ấy về hệ thống điện toán trung tâm. Nếu không có giấy phép, có nhiều khả năng là anh sẽ bị chặn lại trong vòng vài phút.
Những con đường mua sắm của thành phố trông giống như một bãi chiến trường. Những cửa hàng nếu trước đây các cửa kính chưa bị đập vỡ thì nay đang được đóng kín lại bằng ván dày. Xác những chiếc xe bị ăn trộm cháy rụi nằm rải rác bên lề đường, những mảnh vụn và rác rưởi của một xã hội đã có thời văn minh vương vãi khắp những con đường đổ nát. Tàn tích của một đêm bạo lực khác. Nhà hát Dominion, đối diện với nhà ga tàu điện ngầm trên đường Tottenham Court, chỉ còn trơ cái khung cháy đen. Mỗi khi trời mưa, không khí vẫn nồng nặc mùi của những thứ đã bị đốt cháy thành than khi vở kịch cuối cùng được diễn tại đây bị tấn công, vở The Death of a Salesman. Cũng vậy, nhà hàng McDonald đã bị hủy hoại toàn bộ từ bên trong. Thịt bò băm viên nướng vỉ bị nướng quá lâu. Cửa hàng cung cấp dụng cụ tình dục Harmony đã bị đập phá nhiều lần đến nỗi những người chủ không còn bận tâm đến việc che chắn cho nó nữa, và biểu tượng một người phụ nữ quyến rũ đầy nguy hiểm ăn mặc hết sức thiếu vải trong trang phục bằng da màu đen vẫn bĩu môi thách thức khi MacNeil lái xe đi qua.
Xa hơn về phía nam, vở kịch The MouseTrap cuối cùng đã chấm dứt chuỗi trình diễn phá kỷ lục của nó, và Nhà hát St. Martin, với tất cả những ngọn đèn neon bị đập vỡ và rứt ra khỏi các bức tường, trông thật buồn thảm và nhếch nhác.
MacNeil bị chặn lại ở một trạm kiểm soát quân đội đặt tại Rạp xiếc Cambridge. Mặc dù đã quen với biện pháp này, nhưng anh không bao giờ có thể cảm thấy thoải mái khi nửa tá những khẩu súng trường bán tự động chĩa vào đầu mình. Một người lính ủ rũ trừng mắt nhìn anh từ phía sau chiếc mặt nạ chống độc của y, giữ khoảng cách và với lấy giấy tờ của anh bằng đôi bàn tay đeo găng cao su. Người lính nhanh chóng trả lại những giấy tờ ấy, nóng lòng thoát khỏi chúng, như thể bằng cách nào đó những giấy tờ ấy cũng bị nhiễm khuẩn - điều rất có khả năng xảy ra.
MacNeil tiếp tục lái xe xuống đến đường Charing Cross, qua Quảng trường Trafalgar và vào Whitehall. Ở đây có nhiều hoạt động hơn, một cơ quan dân sự vẫn hoạt động theo một kiểu cách như thể chính phủ đang tìm cách đối phó với một xã hội tan rã. Đàn ông cũng như đàn bà đều đeo mặt nạ chống độc đi ra đi vào các hành lang quyền lực với cùng những cảm giác tuyệt vọng ảm đạm đã bám chặt hầu hết những người sống ở thủ đô.
Khi đến gần dòng sông, anh thấy khói đen đang bốc lên bầu trời buổi sáng nặng nề từ bốn ống khói của Nhà máy điện Battersea cũ. Một biểu tượng mạnh mẽ hơn về sự bất lực của con người khi đối mặt với thiên nhiên không tha thứ mà anh không thể tưởng tượng được. Đến bây giờ đã có bao nhiêu người chết? Năm trăm nghìn? Sáu trăm nghìn? Hay hơn nữa? Dù sao thì cũng không ai tin vào những con số. Chẳng có cách nào để xác minh. Nhưng ngay cả trong niềm lạc quan nhất của họ, những điều mà chính phủ đưa ra hầu như không thể hiểu được.
Bản tin lúc 8 giờ chuyên chở câu chuyện đã được lặp đi lặp lại suốt đêm. Nhưng đây là lần đầu tiên MacNeil nghe bản tin này, và những gì nghe được đã mạnh mẽ tác động đến anh. Ngay sau nửa đêm, các bác sĩ tại Bệnh viện St. Thomas đã thông báo về sự qua đời của Thủ tướng. Hai trong số những người con của ông cũng đã chết, và phu nhân Thủ tướng vẫn đang trong cơn nguy kịch. Tình trạng sức khỏe của Thủ tướng là nghiêm trọng chẳng có gì bí mật. Nhưng nếu nhân vật quyền lực cao nhất của đất nước mà cũng có thể dễ dàng bị thần chết tóm cổ như vậy, thì những người còn lại có cơ hội gì?
Với giọng điệu gây ấn tượng, người đọc tin cho biết đang có những dấu hiệu cho thấy một cuộc tranh giành quyền lực có thể xảy ra giữa Phó Thủ tướng và Bộ trưởng Tài chánh để kiểm soát đảng. Phó Thủ tướng, một kẻ xấu xa mà MacNeil chẳng bao giờ ưa, có ưu thế, vì ông ta sẽ tự nhiên tiếp nhiệm quyền Thủ tướng - ít nhất là tạm thời. Mặc dù vậy, MacNeil không hiểu nổi tại sao ai cũng muốn thế, xét trong hoàn cảnh đó. Dường như có những người không thể cưỡng lại sự quyến rũ của quyền lực. MacNeil lặng lẽ hy vọng rằng ngài Bộ trưởng Tài chánh sẽ thắng trong cuộc tranh giành quyền lực này. Đối với anh, dường như người đương nhiệm tại số 11 đường Downing rõ ràng là nhạy cảm hơn, một người đàn ông thông minh và có lương tâm.
Khi xe vượt cầu Westminster, lúc qua một trạm kiểm soát quân đội khác, anh liếc về phía tây để thấy mặt tiền mười một tầng của Bệnh viện St. Thomas vươn cao từ Bờ Nam sông Thames. Ở đâu đó đằng sau khối bê-tông và những tấm thủy tinh, người đã từng điều hành đất nước này đang nằm chết. Lạnh lẽo và bất lực, bị lây nhiễm bởi chính những người con của ông ấy. Xa xa ngoài kia, ba cụm kiến trúc nguyên thủy còn lại của bệnh viện, được gọi tên là thứ Sáu, thứ Bảy và Chủ nhật đang là chỗ phải chen chúc của những bệnh nhân, anh biết, còn ngặt nghèo hơn. Có lẽ nếu bốn cụm kiến trúc khác không bị phá hủy bởi cuộc oanh tạc Blitz của Đức quốc xã, hẳn là không cần thiết phải xây thêm khu bổ sung trong công viên ở phía bên kia đường giữa tình trạng khẩn cấp này.