Hạ Vũ và Lưu Thành Phong đều có thể cảm nhận được Trần Phi thực sự đang tức giận, hậu quả của việc tức giận thì không cần nói cũng biết. Cái gọi là "Thiên tử nhất nộ, huyết lưu thiên lý" (Thiên tử một lần nổi giận, máu chảy ngàn dặm). Trần Phi chính là thiên tử, không nổi giận thì thôi, một khi đã nổi giận thì mười phần là có người phải mất mạng! Hạ Vũ có lẽ chưa hiểu quá sâu về Trần Phi, nhưng Lưu Thành Phong vẫn còn nhớ rõ lúc trước khi Trần Phi giết cha của Tất Bác Đào, máu me dữ dằn như thế nào, đó tuyệt đối là sát thần tái thế.
"Tôi sẽ về nhà thương lượng xem có cách nào điều động người của tòa án để sắp xếp người của chúng ta vào đó hay không. Cậu cũng dò hỏi bạn bè bên phía Kinh Thành xem rốt cuộc là ai đang giở trò với chúng ta. Hạ Vũ, cậu cũng đừng rảnh rỗi, hãy tìm Tất Bác Đào ra. Tìm được Tất Bác Đào là biết ngay kẻ nào đang đứng sau lưng chống lưng. Cái gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, hiện tại chúng ta ngay cả đối thủ là ai cũng không biết, muốn ra tay cũng không biết nên nhắm vào ai." Lưu Thành Phong suy nghĩ một chút rồi sắp xếp công việc, về phương diện này sự sắp xếp của Lưu Thành Phong rất chu toàn, có thể nói đâm chém không phù hợp với cậu ta, chiến trường này mới là nơi cậu ta thích nhất và phù hợp nhất.
"Được, vậy cứ quyết định như thế."
Trần Phi gật đầu, chuyện này tạm thời cứ sắp xếp như vậy.
Khi tiệc tàn, Trần Phi nhìn thời gian, ước chừng giờ này Thường Hân Hân chắc vẫn chưa nghỉ ngơi nên gọi điện thoại qua. Nói đến chuyện tìm bạn bè ở Kinh Thành để nghe ngóng tin tức, người đầu tiên Trần Phi nghĩ đến là Thường Hân Hân. Ma nữ Kinh Thành này trong phương diện tin tức hẳn là rất nhạy bén. Mặc dù tìm Thường Vũ Tâm hay Mục Tuấn đều được, nhưng có thể trò chuyện với mỹ nữ thì ai muốn nói chuyện với mấy lão đàn ông cơ chứ.
Điện thoại đổ chuông vài tiếng rồi kết nối.
Thường Hân Hân có chút mỉa mai nói: "Chà, lâu như vậy cuối cùng cũng chịu gọi điện thoại rồi nhỉ. Tôi còn tưởng cậu về rồi thì quên sạch chúng tôi luôn chứ, hay là cậu bốc hơi khỏi nhân gian rồi?"
Trần Phi cười nói: "Tôi làm sao rảnh rỗi như cô được, sau khi về đây một đống chuyện khiến tôi bù đầu bù cổ."
"Có phải gặp rắc rối gì không?" Thường Hân Hân hỏi.
"Coi như là vậy, có một việc muốn nhờ cô giúp tôi nghe ngóng một chút."
"Tôi biết ngay mà, nếu không thì cậu đời nào gọi điện cho tôi." Thường Hân Hân lầm bầm đầy bất mãn, hỏi: "Nói đi, muốn tôi giúp cậu nghe ngóng chuyện gì."
"Trước đây tôi từng dạy dỗ một kẻ, tên là Tất Bác Đào. Hắn ta đột nhiên trở lại rất mạnh mẽ để đối đầu với tôi, phía sau dường như có người chống lưng, gần đây luôn nhắm vào tôi. Tôi có một nhà máy dược ở đây, bây giờ bọn họ lấy việc này ra để ra tay, tôi bị kiện, tòa án bên kia toàn là người của bọn họ." Trần Phi kể sơ qua sự việc cho Thường Hân Hân nghe. Thường Hân Hân nghe xong bĩu môi có chút tức giận.
"Kẻ không có mắt nhìn quả nhiên ngày càng nhiều, vậy cậu định để tôi làm gì?"
Trần Phi khẽ nhếch mép cười lạnh, nói: "Những cái khác tạm thời chưa cần, tôi chỉ muốn nhờ cô giúp tôi nghe ngóng xem tên đứng sau màn đó rốt cuộc là ai, có năng lực lớn như vậy hẳn là người ở Kinh Thành."
Thường Hân Hân đồng tình đáp: "Xem ra người ta rõ ràng là nhắm vào cậu mà đến, không thể nào không điều tra bối cảnh của cậu. Đã biết rõ rồi mà còn dám nói như vậy, đây là không coi cậu ra gì, cũng là không coi chúng ta ra gì. Chuyện này cậu cứ giao cho tôi, tôi nhất định giúp cậu điều tra ra rốt cuộc là ai. Tôi cũng rất tò mò rốt cuộc là kẻ nào có lá gan lớn như vậy dám khinh thường chúng ta, hừ."
Thường Hân Hân không hề xem mình là người ngoài, chuyện này vốn là nhắm vào Trần Phi, giờ đây cô nàng lại ôm hết vào người, tính luôn cả mình vào đó. Nhưng cũng chính vì tính cách này mới khiến Trần Phi chân chính xem cô là bạn. Có lẽ đây chính là cái gọi là tư duy công tử bột chăng? Dù sao Thường Hân Hân cũng được gọi là ma nữ, khi tâm trạng không tốt thì đừng nói là người đắc tội với cô, ngay cả người không đắc tội cũng có thể bị cô giáo huấn một trận. Bây giờ rõ ràng nhắm vào Trần Phi thì cũng tương đương với nhắm vào cô, cô sao có thể không tức giận.
"Mọi người vẫn khỏe cả chứ, sức khỏe của Xảo Nhi thế nào rồi?" Nói xong chuyện chính, Trần Phi không thể cúp máy ngay được, đương nhiên phải hỏi thăm đôi câu. Hơn nữa Trần Phi cũng rất nhớ bọn họ, thời gian này đủ loại chuyện dồn lại, đặc biệt bận rộn nên Trần Phi cũng không có thời gian gọi điện, hơn nữa Trần Phi cũng không phải kiểu người đặc biệt thích tán gẫu. Nếu là Hạ Vũ thì chắc cái điện thoại này phải gọi mỗi ngày mất.
"Vẫn như cũ thôi, cả ngày chẳng có việc gì làm, chỉ là có chút nhớ cậu thôi. Dạo này Xảo Nhi sống vui vẻ lắm, sau khi sức khỏe khá hơn thì hay chạy ra ngoài, khổ cho Vương Hiểu Manh ngày nào cũng nơm nớp lo sợ đi theo vì sợ Xảo Nhi xảy ra chuyện." Thường Hân Hân cười khúc khích nói.
Trần Phi cười ha ha: "Thời gian này thực sự khá bận, đợi qua thời gian này bận xong tôi sẽ đi thăm mọi người."
"Vậy là quyết định rồi nhé, nếu cậu không đến thì chúng tôi trực tiếp đi tìm cậu đấy." Thường Hân Hân hừ hừ hai tiếng, tựa như đe dọa nhưng lại không phải.
"Mọi người đến thì càng tốt, tôi vừa hay không muốn chạy đôn chạy đáo." Trần Phi cười ha hả.
"Được rồi, không nói nhảm với cậu nữa, cậu nghỉ ngơi sớm đi. Chuyện vừa nói tôi sẽ quay lại giúp cậu nghe ngóng, nếu có tin tức gì tôi sẽ thông báo cho cậu ngay." Thường Hân Hân cười nói.
"Được, vậy chúc ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Cúp điện thoại, nụ cười trên mặt Thường Hân Hân dần tan biến, trở nên có chút được mất thất thường. Thật ra cô rất hy vọng có thể trò chuyện với Trần Phi lâu thêm chút nữa, nhưng lại lo lắng Trần Phi tâm trạng không tốt, không có gì để nói nên mới cúp điện thoại.
Trần Phi lái xe về biệt thự, La Ngọc Lâm và Hạ Băng đều đã ngủ rồi.
Thu dọn một chút rồi ngồi trên giường, Trần Phi thật sự có chút cảm thán. Người ta vẫn nói thời gian là con dao mổ lợn, làm đen gỗ mun mềm chuối tây. Mặc dù câu nói này nghe có vẻ hơi hài hước nhưng cũng không thể phủ nhận. Lúc đi thì vẫn là buổi sáng, lúc về đã trời tối đen, một ngày cứ thế trôi qua, thật sự nhanh quá. Nằm trên giường, Trần Phi chuẩn bị đi ngủ, ngày mai xem sự việc phát triển thế nào, có kết quả hay chưa. Nếu tạm thời vẫn chưa có kết quả thì mình phải vào game đưa bọn họ đi đến di chỉ cũ.
Đúng lúc này, Trần Phi chợt cảm thấy nhiệt độ không khí hơi tăng lên. Sự thay đổi đột ngột này tuy rất nhỏ nhưng Trần Phi vẫn cảm nhận được. Khẽ mở cửa sổ, Trần Phi nhìn ra ngoài. Trong bóng đêm có một luồng sáng chói mắt, như ngọn đuốc làm sáng rực cả vùng xung quanh.
"Sao cô lại đến đây?" Trần Phi tò mò hỏi.
Âu Dương Hỏa Vũ khúc khích cười: "Sao tôi nghe câu này giống như không muốn gặp tôi vậy nhỉ, lâu như vậy không gặp, chị đây nhớ cậu muốn chết rồi tên oan gia này, cậu đối xử với tôi lạnh lùng vậy sao."
Trần Phi bĩu môi: "Đừng giở trò này, tôi bây giờ đã miễn dịch rồi. Cô nửa đêm nửa hôm đến tìm tôi chắc không phải chỉ muốn trêu chọc tôi vài câu đấy chứ? Có chuyện gì thì nói đi, nói xong thì biến. Cô ở đây làm nhiệt độ tăng cao, khiến người ta ngủ thế nào được. Còn nữa, thu cái lửa trên người cô lại đi, cao điệu thế này không sợ người ta coi cô là người ngoài hành tinh à."
"Mới gặp đã giáo huấn người ta, cậu thật đúng là nhẫn tâm." Âu Dương Hỏa Vũ oán trách nhìn Trần Phi rồi thu lại ngọn lửa trên người.
"Cô có từng nghe một câu chưa? Có việc thì dâng tấu, không việc thì lui triều. Có việc thì nói nhanh lên, không việc là tôi đi ngủ đấy." Trần Phi thiếu kiên nhẫn nói.
Thật ra Trần Phi không phải là không coi trọng Âu Dương Hỏa Vũ, nhưng cái tính hủ nữ đó của cô làm Trần Phi có chút không thoải mái. Cũng có thể là chủ nghĩa đại nam tử đang tác quái, thường thì là đàn ông trêu chọc phụ nữ, bị phụ nữ trêu chọc thì tự nhiên có chút khó chịu.
"Được rồi được rồi, người ta nói là được chứ gì." Âu Dương Hỏa Vũ mỉm cười nói. "Lần này tôi đến là tìm cậu nhờ giúp đỡ, có một kẻ nguy hiểm cấp độ cao hình như đã đến thành phố này. Tên này trên người mang theo hàng trăm vụ án mạng, có thể nói là kẻ sát nhân điên cuồng xứng danh. Nguyên nhân hắn đột nhiên đến đây tạm thời vẫn chưa rõ, nhưng chắc chắn không phải vô cớ đến đây nghỉ mát, cho nên tổ chức yêu cầu tôi đến liên thủ với cậu bắt kẻ sát nhân điên cuồng này."
"Tôi biết ngay sẽ như vậy mà, cô đến thì chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành." Trần Phi bĩu môi nói. "Tôi bây giờ không có thời gian, nếu tên sát nhân điên cuồng gì đó không may mắn bị tôi đụng mặt thì tôi sẽ ra tay giúp cô bắt hắn. Còn không thì đợi tôi xử lý xong chuyện của mình rồi hãy nói."
"Chuyện nhà máy dược của cậu hả?" Âu Dương Hỏa Vũ cười hì hì nói.
"Đã biết rồi còn hỏi."
Đặc tính của Đặc Tổ, Trần Phi không hề nghi ngờ, nên việc Âu Dương Hỏa Vũ biết chuyện bên phía mình cũng không có gì ngạc nhiên.
"Cậu bây giờ đang đau đầu không biết kẻ nào đang nhắm vào mình phải không? Vậy cậu có muốn biết không?" Âu Dương Hỏa Vũ dụ dỗ Trần Phi như sói già.
Trần Phi ngẩn người ra: "Cô biết?"
"Cậu coi thường mạng lưới tình báo của Đặc Tổ quá rồi đấy? Nhỏ đến chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, lớn đến đại sự quốc gia, chỉ cần muốn biết thì không có chuyện gì mà Đặc Tổ không tra ra được. Tôi đây, vừa hay lại có quan hệ tốt với người bên khoa tình báo. Bình thường những chuyện riêng tư thế này sẽ không được cho phép điều tra, nhưng nếu tôi nói đỡ vài câu thì có lẽ có thể giúp cậu tra xem rốt cuộc là ai cũng không chừng." Âu Dương Hỏa Vũ đắc ý mỉm cười nói.
Trần Phi nghe vậy liền có chút mừng thầm. Bây giờ điều khiến hắn đau đầu nhất chính là không biết kẻ nào đang giở trò sau lưng mình, nếu Đặc Tổ có thể điều tra ra thì không gì tốt hơn. Nhưng Trần Phi cũng biết, e là chuyện này không trả giá chút gì thì Âu Dương Hỏa Vũ sẽ không chịu giúp đỡ, thái độ của Âu Dương Hỏa Vũ đã quá rõ ràng, rõ ràng là đang làm mình làm mẩy.
"Nói đi, thế nào mới chịu giúp tôi." Trần Phi thẳng thắn hỏi.
Âu Dương Hỏa Vũ cười hì hì nói: "Nếu giúp tôi bắt được tên sát nhân điên cuồng đó thì tôi sẽ giúp cậu điều tra."
"Tôi bây giờ bắt đầu nghi ngờ tên sát nhân điên cuồng này e là nhiệm vụ của cô thì phải, cô lại cứ nói là tổ chức bảo tôi cùng cô liên thủ." Trần Phi cười lạnh nói.
"Bị cậu đoán trúng rồi à? Cái này đúng là nhiệm vụ của tôi. Nhưng khi cần thiết, yêu cầu thành viên địa phương hỗ trợ cũng là quy tắc của Đặc Tổ, cho nên tôi cũng không coi là lừa cậu." Âu Dương Hỏa Vũ khúc khích cười.
Trần Phi suy nghĩ một chút rồi nói: "Hiện tại tôi thực sự không có thời gian giúp cô bắt tên sát nhân điên cuồng đó, nhưng tôi có thể dùng cách khác để giúp cô."