“Đi? Đi đâu cơ?” Trần Phi ngẩn người, không hiểu tại sao Tống Nhã lại đột ngột nói vậy. Tống Nhã xuống giường, nắm lấy tay Trần Phi, sốt sắng nói: “Tất nhiên là chạy trốn rồi, anh vừa giết người, không chạy chẳng lẽ đợi bị bắt sao. Bây giờ anh mau về thu dọn đồ đạc rồi đi đi, em sẽ xử lý hiện trường. Lát nữa em sẽ nói với họ là em không biết gì cả, tỉnh dậy đã thấy như vậy rồi. Em đoán không có chứng cứ họ cũng không bắt được anh đâu, nhưng anh vẫn cứ đi trước đi, nếu có tin tức gì em sẽ thông báo cho anh.”
Tống Nhã nhìn Trần Phi đầy thâm tình, hôn anh một cái thật mạnh. “Những việc anh làm vì em, em sẽ mãi mãi ghi nhớ, em sẽ đợi anh quay về, dù là cả đời này!” Nói xong liền đẩy Trần Phi một cái, ra hiệu cho anh mau đi.
Trần Phi đứng yên tại chỗ, cười hì hì nhìn Tống Nhã, anh biết tại sao Tống Nhã lại bảo mình đi. Hóa ra là vì mình giết người nên cô mới bảo anh chạy trốn, những lời vừa nãy của Tống Nhã Trần Phi đều nghe rõ mồn một. Tống Nhã không hề thay lòng, vẫn còn yêu anh, đây là điều khiến Trần Phi vui mừng nhất.
Nếu Tống Nhã rời xa mình, ngã vào vòng tay kẻ khác, cú sốc và nỗi đau đó Trần Phi không thể nào tưởng tượng nổi.
“Cười cái gì chứ, mau đi đi!” Thấy Trần Phi không đi mà đứng đó cười, Tống Nhã sốt ruột nói.
Trần Phi nắm tay cô, cười nói: “Tại sao anh phải đi? Đi rồi chẳng phải để em phải chịu cảnh phòng không gối chiếc sao? Yên tâm đi, chỉ là giết một người thôi, không có gì to tát cả, dù cảnh sát có đến anh cũng dám nhận, họ không làm gì được anh đâu. Không tin thì bây giờ anh báo cảnh sát đây.”
Nói xong, Trần Phi liền gọi điện báo cảnh sát thật. Tống Nhã hoàn toàn ngẩn người, không biết Trần Phi đang giở trò gì. Đợi Trần Phi gọi điện xong, Tống Nhã mới hoàn hồn lại, nói với Trần Phi: “Anh điên rồi à.”
“Em nhìn dáng vẻ anh có giống không? Anh chỉ muốn nói với em rằng, giết người đối với chồng em mà nói căn bản chẳng tính là chuyện gì to tát.” Trần Phi cười cười, véo cái mũi nhỏ của Tống Nhã. “Được rồi, đi rửa mặt mũi thu dọn một chút rồi đi trước đi, anh không muốn danh dự của em bị ảnh hưởng gì cả.”
“Không, em không đi!” Tống Nhã kiên quyết lắc đầu: “Ai biết anh có cố tình lừa em không, đợi cảnh sát đến rồi anh đi đầu thú. Em phải thấy anh thực sự không sao thì em mới đi, em không sợ cái danh dự chó chết gì hết, em chỉ cần anh được an toàn thôi.”
“Ngoan nào, anh chưa ngốc đến mức tự mình đưa mình vào tù đâu. Nếu em không tin thì có thể đứng ở chỗ tối quan sát, rồi đến cửa đồn cảnh sát đợi anh, không quá hai mươi phút chắc chắn anh sẽ ra ngoài. Nếu anh không ra, em hãy tìm Lưu Thành Phong hoặc Hạ Vũ, họ chắc chắn sẽ lôi anh ra. Tin anh đi, em ở đây anh có chút không tiện.”
“Vậy... vậy được rồi, nếu đến lúc đó anh không ra thì em sẽ đi tìm họ.” Tống Nhã lúc này mới miễn cưỡng đồng ý, nhưng trên mặt vẫn đầy vẻ lo lắng.
Tống Nhã thu dọn một chút rồi ra khỏi nhà, xuống đến lầu thì nghe thấy tiếng còi cảnh sát vang dội, một chiếc xe cảnh sát đỗ lại ở cửa, mấy cảnh sát vội vã chạy lên trên. Tống Nhã lo lắng đứng yên tại chỗ đợi. Không lâu sau đã thấy Trần Phi đi cùng mấy cảnh sát đó bước xuống, còn cố ý nhìn về phía Tống Nhã, cười cười rồi mới lên xe cảnh sát.
Theo chiếc xe cảnh sát rời đi, Tống Nhã vội vàng bắt taxi đuổi theo.
Trần Phi ngồi trên xe cảnh sát lại chẳng hề mảy may lo lắng, thực ra anh hoàn toàn không cần phải làm vậy, chỉ là để Tống Nhã được an tâm. Nếu không thì sợ rằng cô ấy sẽ luôn nơm nớp lo sợ không biết khi nào sự việc bại lộ, hơn nữa mình đúng là đã giết Ngô Cường Sinh thật.
Đến đồn cảnh sát liền thấy tên nhóc Hạ Vũ đang đứng ở cửa, nhìn mình cười xấu xa. Trần Phi bất lực lắc đầu. “Tin tức nhanh nhạy thật đấy.”
“Nói nhảm, đây là địa bàn của tôi, nếu xảy ra chuyện gì mà tôi lại không biết à?” Hạ Vũ đắc ý nói.
Trần Phi gật đầu: “Cũng đúng, vậy cậu định xử lý tôi thế nào đây.”
“Xử lý cái rắm ấy, ai dám xử lý anh, chẳng phải là chán sống rồi sao. Nhưng rốt cuộc xảy ra chuyện gì, anh đã giết ai?” Hạ Vũ hỏi.
“Ngô Cường Sinh, một đội trưởng đội cảnh sát giao thông thì phải.” Trần Phi thản nhiên nói.
“Hắn ta à, lão già này cũng được đấy chứ. Sao lại đắc tội với anh? Khoan đã, đội giao thông, mẹ kiếp, tôi biết rồi, chẳng lẽ là vì Tống Nhã?” Hạ Vũ sực tỉnh lại, ngạc nhiên nhìn Trần Phi.
Trần Phi gật đầu.
Hạ Vũ thán phục nói: “Nể, đúng là nể thật. Xem ra lão già này vận số không tốt rồi, dám đánh chủ ý lên người phụ nữ của anh, chết thật oan uổng. Được rồi, không còn chuyện gì khác tôi đi đây.”
“Cậu đi rồi tôi phải làm sao?” Trần Phi cười hỏi.
“Anh tất nhiên là làm gì thì đi làm nấy đi chứ, chẳng lẽ anh còn muốn ở lại đồn cảnh sát uống cà phê à. Thôi đi, nhân chứng vật chứng đều không có, muốn định án đâu có dễ thế, hơn nữa người khác không biết tôi còn không biết sao, anh có thẻ chứng nhận của Đặc Tổ trong tay, quyền miễn trừ giết người đấy. Tôi dù có nhốt anh lại cũng chẳng được tích sự gì, tôi tốn công làm gì chứ. Hơn nữa, tôi mà nhốt anh lại lát nữa anh chẳng xử lý tôi sao, tôi đâu có ngốc thế. Chuyện này cứ vậy đi, lát nữa tôi báo cáo lên là được. Tống Nhã vẫn đang đợi anh ở kia kìa, mau đi đi.” Hạ Vũ tỏ vẻ khá mất kiên nhẫn nói, Trần Phi này không phải đang trêu mình sao.
Trần Phi quay đầu nhìn lại, thấy Tống Nhã đang vẻ mặt lo lắng nhìn mình, mỉm cười nói: “Được rồi, vậy tôi đi đây.”
Nhìn tình hình này, vốn muốn chứng thực để Tống Nhã bớt lo lắng, nhưng giờ có Hạ Vũ ở đây thì hết cách rồi, đợi về sau cho cô ấy xem thẻ chứng nhận Đặc Tổ vậy. Thực ra Trần Phi không muốn nhắc quá nhiều đến chuyện của Đặc Tổ, tuy Đặc Tổ không nhấn mạnh đặc biệt nhưng thứ này hiển nhiên là càng ít người biết càng tốt. Trần Phi không phải không tin Tống Nhã, chỉ là anh cảm thấy phụ nữ chỉ cần sống vui vẻ, hưởng thụ những ngày tháng bên cạnh mình là được, những việc khác cứ để đàn ông lo là tốt nhất.
Trần Phi đi đến bên cạnh Tống Nhã, cô lập tức lo lắng hỏi: “Thế nào, không sao chứ?”
“Tất nhiên là không sao rồi, chẳng phải anh đã nói với em rồi sao.” Trần Phi cười cười, nói: “Đi thôi, tìm chỗ nào đó nói chuyện với em, tránh việc em cứ nơm nớp lo sợ.”
“Vâng.” Tống Nhã gật đầu, rồi cùng Trần Phi bắt xe rời đi.
Trở về nhà Tống Nhã, Tống Nhã rót hai cốc nước. Uống được hai hớp cô mới hơi bình tĩnh lại một chút, những việc vừa xảy ra đều khiến cô cảm thấy hơi khó tin.
Trần Phi lấy thẻ chứng nhận Đặc Tổ ra đưa cho Tống Nhã. “Em biết đây là cái gì không?”
Tống Nhã nhìn một lát rồi lắc đầu nói: “Thẻ này rất giống thẻ công tác của chúng ta, nhưng lại có điểm khác biệt, hơn nữa bộ phận này sao em chưa nghe thấy bao giờ, đây là gì vậy?”
“Đây là thẻ của Đặc Tổ, Đặc Tổ chính là...” Trần Phi kể sơ qua cho Tống Nhã nghe về chuyện của Đặc Tổ, địa vị quyền hạn, người đặc biệt, cũng như chuyện về quyền miễn trừ giết người.
Tống Nhã nghe xong vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ tới lại có một bộ phận đặc biệt như vậy.