Trần Phi vừa từ khách sạn bước ra, đang định đi dạo mua chút đồ cho các cô gái, vừa bước ra đã thấy một người đi tới phía đối diện. Đó là một người đàn ông tuổi không quá lớn, cho người ta một loại cảm giác vô cùng âm trầm, liếc mắt nhìn là biết tuyệt đối không phải người thường. Quan trọng nhất là ánh mắt người đàn ông này cứ nhìn chằm chằm vào Trần Phi, rõ ràng là tìm tới hắn.
Điều này khiến Trần Phi có chút tò mò, ở đây hẳn không có mấy người tìm mình mới đúng chứ. Với tâm hiếu kỳ, Trần Phi thi triển Thăm Dò Thuật lên người kia, kết quả lại nằm ngoài dự liệu của hắn. Người này tên Tỉnh Thượng Hùng, là một Thượng nhẫn, trực thuộc Anh Hoa Tổ!
Hiển nhiên địa vị của người này hẳn phải vượt trên cả tổ một và tổ hai, coi là cao thủ thực sự của Anh Hoa Tổ.
Điều này khiến Trần Phi không nhịn được nhíu mày, người của Anh Hoa Tổ vậy mà có thể tìm tới đây. Điều này nói lên điều gì? Nói lên tin tức đã bị lộ. Trần Phi lập tức phản ứng lại, chắc chắn là người phụ nữ dưới lòng đất kia! Lúc đó Trần Phi nhất thời mềm lòng tha cho cô ta một mạng, ngoài cô ta ra thì không ai nghi ngờ tới mình, lại càng không thể lần theo manh mối mà tìm tới đây.
Trần Phi không kìm được sự tức giận, nếu người của Anh Hoa Tổ đã tìm tới đây, vậy thì ngày tháng yên ổn của mình e là đã kết thúc rồi, điều này sao có thể không khiến hắn phiền muộn!
Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, phiền muộn cũng vô dụng, chỉ có thể nghĩ cách giải quyết.
"Tỉnh Thượng Hùng phải không? Ngươi tới tìm ta có mục đích gì?" Trần Phi thản nhiên mở miệng. Tỉnh Thượng Hùng nhíu mày, hơi ngạc nhiên nói: "Sao ngươi biết tên ta?"
"Thế giới này đối với ta mà nói căn bản không có bí mật gì cả, ta biết ngươi tên Tỉnh Thượng Hùng, còn biết ngươi là Thượng nhẫn của Anh Hoa Tổ." Trần Phi thản nhiên cười lạnh. "Ta biết thân phận của ngươi, ngươi cũng biết thân phận của ta, những thứ hoa mỹ đó miễn đi thôi. Ngươi tới tìm ta là định đánh hay là... đánh?"
Tỉnh Thượng Hùng cười ha hả: "Không hổ là người có thể tiêu diệt tổ chức của chúng ta, quả nhiên có chút bản lĩnh. Nếu ngươi đã nói vậy, e là nếu ta nói không đánh thì ngươi cũng sẽ không đồng ý đâu nhỉ."
"Nếu các ngươi không tới gây phiền phức cho ta thì ta có lẽ sẽ đồng ý đấy." Trần Phi thản nhiên nói. "Nhưng hiển nhiên chuyện này cũng không mấy khả thi."
"Không sai, trừ khi ngươi chịu nói cho ta biết tung tích của chí bảo đó, nếu không thì chúng ta sẽ không bỏ qua đâu. Nhưng dù ngươi có nói cho ta, ta cũng chỉ có thể đảm bảo tạm thời không gây khó dễ cho ngươi, dù sao ngươi cũng là kẻ thù của Anh Hoa Tổ chúng ta." Tỉnh Thượng Hùng lạnh lùng nói.
Trần Phi phì cười. "Ngươi đúng là người thật thà. Đã vậy thì còn nói nhảm làm gì nữa, trực tiếp động thủ là xong chứ gì. Ở đây ồn ào không tiện lắm, ngươi tìm chỗ nào đi, ta theo ngươi là được."
"Ngươi không sợ có mai phục?" Tỉnh Thượng Hùng rất bất ngờ với thái độ tùy ý của Trần Phi.
Trần Phi bĩu môi nói: "Ta vừa nói ngươi quên rồi sao? Bất kỳ bí mật nào ở chỗ ta đều không tính là bí mật. Cho dù nhẫn thuật của các ngươi có lợi hại thế nào, che giấu kỹ đến đâu, chỉ cần là người sống thì ta đều có thể phát hiện. Đã phát hiện ra rồi thì còn tính là mai phục sao? Hơn nữa, làm sao ngươi biết ta không hy vọng ngươi có mai phục chứ?" Trần Phi nheo mắt cười ha hả. "Đến một giết một, đến hai giết một đôi, ta ngược lại rất hoan nghênh các ngươi mai phục đông một chút, đỡ cho ta phải đi tìm bọn chúng."
"Ngươi rất tự tin vào thực lực của mình, hy vọng sau khi chúng ta đánh xong ngươi vẫn còn có thể tự tin như vậy." Tỉnh Thượng Hùng giữa hàng mày lộ vẻ tán thưởng, gật đầu rồi xoay người nói: "Đi theo ta."
Trần Phi nhún vai rồi đi theo Tỉnh Thượng Hùng.
Rời khách sạn không lâu, rất nhanh đã tới một nơi hẻo lánh. Xung quanh không có người, bốn phía toàn là cây cối, trông giống như một dải cây xanh. Tỉnh Thượng Hùng dừng lại rồi quay người nói với Trần Phi: "Ở đây được chứ?"
"Vô tư đi." Trần Phi nhún vai tùy ý nói.
"Ngươi cảm thấy xung quanh đây... có mai phục không?" Tỉnh Thượng Hùng tò mò hỏi một câu.
Trần Phi lắc đầu: "Trong vòng vài nghìn mét xung quanh đây không có người của Anh Hoa Tổ các ngươi."
"Quả nhiên lợi hại." Tỉnh Thượng Hùng giờ thật sự hơi khâm phục, muốn biết rốt cuộc Trần Phi dựa vào đâu mà khẳng định chắc nịch rằng xung quanh không có mai phục, hơn nữa còn nói ra cả con số. Nhìn dáng vẻ của Trần Phi tuyệt đối không giống như đang nói bậy. "Có thể nói cho ta biết ngươi phán đoán thế nào không? Ta rất tò mò về điều này."
"Cho dù ngươi có muốn làm 'cậu bé hiếu kỳ' thì ta cũng không có nghĩa vụ phải thỏa mãn sự tò mò của ngươi. Đã tới nơi rồi thì chúng ta đánh thôi, đừng lãng phí thời gian nữa." Trần Phi bĩu môi, Viêm Kiếm Chiến Long trực tiếp xuất hiện trên tay.
Thấy Trần Phi hư không nắm lấy một thanh kiếm, mà còn là thanh kiếm đang bốc lửa, Tỉnh Thượng Hùng lập tức lộ vẻ chấn kinh, hắn rốt cuộc bắt đầu nghiêm túc. Vốn dĩ lúc tới Tỉnh Thượng Hùng không mấy để Trần Phi vào mắt, nếu không cũng sẽ không chỉ đến một hai người. Nhưng bây giờ hắn thấy Trần Phi không hề đơn giản, e là không dễ dàng chiến thắng như vậy.
"Đến đây." Giọng Tỉnh Thượng Hùng trầm xuống, hai tay đột nhiên múa nhanh như thể đang kết ấn gì đó. Theo động tác múa nhanh và đan chéo, Tỉnh Thượng Hùng há to miệng. "Đại Hỏa Long Chi Thuật."
Tiếng vừa dứt, một quầng lửa phun ra từ miệng Tỉnh Thượng Hùng, ngay lập tức lao về phía Trần Phi với tốc độ cực nhanh. Ngọn lửa đó trên không trung dần dần biến thành một con hỏa long, khí thế kinh người. Nhìn thấy hỏa long gầm thét lao về phía mình, khóe miệng Trần Phi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.
"Chơi lửa trước mặt ta? Ngươi đúng là múa rìu qua mắt thợ, tự tìm đường chết."
Trần Phi khinh thường hừ lạnh một tiếng, Viêm Kiếm Chiến Long lập tức vung lên. "Liệt Hỏa Kiếm Pháp!"
Hỏa long và hỏa kiếm rốt cuộc ai mạnh hơn, lập tức sẽ thấy phân giải.
Liệt Hỏa Kiếm Pháp thi triển ra, kiếm khí hỏa diễm lao thẳng về phía giữa thân hỏa long. Kiếm khí nóng rực sắc bén vô cùng, ngay khoảnh khắc tiếp xúc với hỏa long đã trực tiếp chém đứt từ giữa, trong nháy mắt bổ hỏa long làm hai nửa. Ngay sau đó, kiếm khí không hề giảm đà, lao thẳng về phía Tỉnh Thượng Hùng.
Tỉnh Thượng Hùng hoàn toàn không ngờ tới đòn tấn công của Trần Phi lại sắc bén như vậy, dễ dàng phá giải Đại Hỏa Long Chi Thuật của mình. Nhìn thấy kiếm khí nóng rực ập tới, hắn đạp mạnh chân xuống đất, rồi nhanh chóng né tránh. Khoảnh khắc hắn né được, kiếm khí ập tới, rạch trên mặt đất một khe nứt sâu không thấy đáy.
Tỉnh Thượng Hùng liếc nhìn, trong lòng tức thì kinh hoàng, may mà mình né kịp, nếu không thì một kiếm này đủ để bổ đôi mình rồi. Một kiếm uy lực thật mạnh.
"Hỏa Vũ." Tỉnh Thượng Hùng không chần chừ lâu, sau khi né tránh liền lập tức phát động tấn công. Hỏa hệ nhẫn thuật được thi triển, vô số ngọn lửa xuất hiện trên không trung phía trên đỉnh đầu Trần Phi, như mưa rào trút nước, rơi xuống nhanh và dày đặc.
"Đã bảo chơi lửa ngươi không giỏi đâu, ta mới là chuyên gia, ngươi lại không nghe."
Trần Phi bĩu môi lắc đầu, trở tay lại là một chiêu Liệt Hỏa Kiếm Pháp quét ngang thẳng lên tận trời cao.