Trần Phi mất tận nửa ngày trời mới quay về, nhìn thấy Tử Phong đang ngủ khò khò ở đầu thôn, quả thật có chút buồn bực. Đối với Trần Phi bây giờ, sói hay Hoàng Sa mãng xà cơ bản không còn chút uy hiếp nào, nhưng cũng chính vì vậy mà lũ sói cùng Hoàng Sa mãng xà kia đều khôn ra, vừa cảm nhận được khí tức của Trần Phi là đứa nào đứa nấy sợ như thấy quỷ, toàn bộ đều lẩn trốn sạch, làm hại Trần Phi phải loay hoay mãi mới lấp đầy được túi hành lý.
"Dậy đi, dậy đi."
Trần Phi gọi về phía Tử Phong.
Tử Phong lúc này mới mơ màng mở mắt nhìn Trần Phi. "Về rồi à?"
"Ừ, đi được rồi."
Tử Phong đứng dậy vươn vai lấy lại tinh thần, nói: "Ngươi không cần về chào hỏi một tiếng sao?"
"Không cần đâu, dù sao trong thôn cũng chẳng có chuyện gì lớn, hơn nữa họ cũng quen với việc ta làm thôn trưởng mà chẳng mấy khi ở thôn rồi." Trần Phi mỉm cười.
"Vậy đi thôi."
Tử Phong gật đầu, sau đó dẫn Trần Phi rời đi.
Lần này Trần Phi cũng không hỏi Tử Phong đi đâu, dù sao đi đâu cũng chẳng nguy hiểm gì, có cao thủ siêu cấp là Tử Phong ở đây thì không có gì phải lo lắng. Dọc đường đi về phía Hoàng thôn, rồi thông qua truyền tống trận tới Thiên Quang Thành. Từ Thiên Quang Thành ra ngoài là đi thẳng tới Nhất Tuyến Thiên, nhìn lộ trình này Trần Phi có chút nghi hoặc.
Vốn không muốn hỏi nhưng vẫn nhịn không nổi.
"Chúng ta đây là đi đâu? Sao cảm giác giống đường tới Phong Ma Cốc thế?"
"Không sai, chính là tới Phong Ma Cốc." Tử Phong nói. "Chúng ta đi Cốt Ma động, cấp độ quái vật ở đó khá ổn, hơn nữa cũng không có nhiều người tới đó thăng cấp, rất hợp với cấp độ hiện tại của ngươi, vả lại còn có thể nhân tiện giết Hoàng Tuyền Cốt Ma, biết đâu lại rớt ra món gì tốt mà ngươi dùng được. Muốn nâng cao thực lực, ngoài cấp độ và kỹ năng ra, trang bị cũng là yếu tố chính. Trang bị trên người ngươi bây giờ ngoài cây Viêm Kiếm Chiến Long kia còn tạm được, còn lại đều quá rác rưởi."
"Được thôi, dù sao ta nghe ngươi." Trần Phi nhún vai, ngược lại cũng không có ý kiến gì.
Đến Nhất Tuyến Thiên, Tử Phong trực tiếp phóng thích khí áp, cùng với Trần Phi thông suốt đi qua, sau đó truyền tống tới Phong Ma Cốc. Vào Phong Ma Cốc, hai người không dừng lại mà đi thẳng tới Cốt Ma động huyệt. Trần Phi và Tử Phong đều là kiểu người dứt khoát, làm việc không dây dưa, hiệu suất rất cao, dọc đường hầu như không dừng lại, chẳng mấy chốc đã tới lối vào Cốt Ma động huyệt.
Vừa vào Cốt Ma động huyệt, luồng âm khí âm u khó hiểu liền tràn ngập xung quanh, nhưng hiện tại Trần Phi vì đã có kỹ năng Khí áp tăng cường, khí áp phóng ra có thể chống lại luồng âm khí này, nên cũng không cảm thấy quá khó chịu.
Trần Phi vốn tưởng Tử Phong định đưa mình dọn từng tầng một, ai ngờ mục tiêu của Tử Phong rất rõ ràng, đi thẳng tới tầng thứ ba!
Lần trước Trần Phi tới đây có thể nói là chật vật không chịu nổi, bị thương không nhẹ, nhưng lần này thì không cần lo lắng đó nữa. Đi cùng Tử Phong, mấy con tiểu quái kia căn bản không dám tới gần, dọc đường thông suốt. Trần Phi từng thử tách khỏi phạm vi khí áp của Tử Phong để thăm dò, kết quả khí áp hiện tại của cậu lại chẳng thể trấn áp được đám quái này, xem ra dù là cùng kỹ năng nhưng hiệu quả lại chênh lệch quá xa.
Dọc đường tới tầng thứ ba, cuối cùng cũng bắt đầu giết quái.
"Ngươi cứ phóng thích Ẩn Thân Thuật đi theo ta là được, ta phải thu khí áp lại, nếu không thì đám quái kia căn bản không dám tới gần, giết từng con một thì chậm quá." Tử Phong nói với Trần Phi.
Trần Phi gật đầu, trực tiếp phóng thích Ẩn Thân Thuật, sau đó Tử Phong đã thu khí áp của mình lại. Theo việc khí áp của Tử Phong thu lại, ảnh hưởng tới đám quái vật kia lập tức biến mất, sau đó Tử Phong đi về phía trước, đám quái vật đó lập tức bị thu hút tới, có mấy lần Tử Phong gần như lướt qua vai đám quái vật, Trần Phi nhìn rất rõ ràng, đám quái vật kia đã đánh trúng Tử Phong rồi, nhưng Tử Phong lại không hề chịu chút sát thương nào.
Không biết là do trang bị hay kỹ năng tạo nên hiệu quả này.
Một đám Khô Lâu Trường Thương Binh, Khô Lâu Cung Tiễn Thủ bị Tử Phong thu hút tới. Thấy số lượng vừa đủ, Thiên Quang Kiếm của Tử Phong ra tay, đám quái kia gần như không chống cự được gì, nhanh chóng bị tiêu diệt sạch sẽ. Trần Phi nhìn thấy điểm kinh nghiệm của mình tăng vọt, hình như còn cao hơn Địa Để Hỏa thế giới một chút.
Dọn dẹp xong, Trần Phi liền chạy qua thu chiến lợi phẩm, sau đó Tử Phong lại tiếp tục dẫn quái.
Trần Phi và Tử Phong cứ thế bắt đầu thăng cấp trong Cốt Ma động huyệt, dọn quái xong thì nghỉ ngơi ăn uống, có quái mới lại tiếp tục đánh. Tốc độ tăng điểm kinh nghiệm của Trần Phi nhanh như tên lửa, tất nhiên đây là xét đối với bản thân Trần Phi. Tử Phong lại không hài lòng với tốc độ này, nếu đổi lại là người bình thường thì lúc này đã thăng cấp nhiều hơn rồi.
Trần Phi hiện nay ngoài việc mỗi ngày cùng Tử Phong thăng cấp ra thì thỉnh thoảng thoát game đi cùng Thường Hân Hân, Thường Hân Hân quả thật khác với những người phụ nữ bình thường, bình thường rất ít khi làm phiền Trần Phi, mặc dù cô không biết Trần Phi ở trong phòng một mình rốt cuộc làm gì, nhưng cô biết Trần Phi là thành viên Đặc Tổ, sở hữu một số năng lực đặc biệt vượt xa người thường, có lẽ là đang tu luyện gì đó trong phòng, cho nên Thường Hân Hân cũng không làm phiền.
Thỉnh thoảng khi Trần Phi đi ra, tán gẫu vài câu là xong.
Có đôi khi có thể nghỉ một đêm cùng Thường Hân Hân, tất nhiên nói là nghỉ nhưng cuối cùng chắc chắn vẫn là mệt đến rã rời. Tóm lại thời gian cứ trôi đi từng chút như vậy, một tháng nghe thì dài nhưng thực tế cũng chẳng thấy dài đằng đẵng bao nhiêu, khi còn cách thời hạn một tháng hai ngày, Trần Phi cuối cùng đã kết thúc tu luyện.
Hiện tại cấp độ của Trần Phi đã đạt tới cấp 44, vẫn còn khoảng cách với cấp 50, chưa hoàn thành mục tiêu. Nhưng kết quả vẫn khá tốt, cấp 44 giúp thực lực tổng thể của Trần Phi tăng lên không ít, quan trọng nhất vẫn là trang bị. Đi theo Tử Phong quả nhiên là hỗn dễ dàng mà, lúc đi ra, trang bị của Trần Phi đã thay một lượt.
Từ quần áo đến trang sức hầu như đều thay mới toàn bộ.
Bây giờ trang sức trên người Trần Phi là bộ Khô Lâu, bộ trang bị cộng sức mạnh và tinh thần. Giày vẫn là Thiên Mã Ngoa, tuy đánh được một đôi khá tốt nhưng Trần Phi không thay, dù sao hiệu quả tăng gấp đôi tốc độ này vẫn rất hữu dụng. Thứ duy nhất đáng nhắc tới là áo.
Thiên Ma Chiến Giáp!
Phòng ngự: 50-100, ma pháp phòng ngự: 50-100. Tấn công tăng 100.
Thuộc tính này có thể nói là cực kỳ biến thái, lần trước ở Di chỉ cố địa đánh ra Linh Hồn Ma Y và Ngưu Ma Chiến Giáp, phòng ngự cao nhất cũng chỉ 85, Thiên Ma Chiến Giáp lại cao tới 100, hơn nữa lực tấn công đính kèm gần như đuổi kịp vũ khí thông thường rồi. Điều đáng nói là, trang bị này là đánh Hoàng Tuyền Cốt Ma rớt ra, ngoài cái này ra còn có một cuốn kỹ năng: Cốt Ma Chi Nhận.
Kỹ năng này có thể biến xương cốt trong cơ thể mình thành lợi nhận, có thể tùy ý thay đổi, lớn nhỏ đều được. Uy lực rất mạnh, hơn nữa dùng để đánh lén cũng vô cùng lý tưởng.
Tóm lại mặc dù không lên được cấp 50, nhưng hiện tại Trần Phi đã có lòng tin có thể đánh bại Đạo Thiên Quân.
Đây chính là ưu thế của Trần Phi, dù không thay trang bị, không có kỹ năng, chỉ cần thăng cấp là thuộc tính tổng thể cũng sẽ tăng lên, thực lực cũng theo đó mà mạnh lên.
Trước khi ra ngoài, Trần Phi còn đặc biệt đi bổ sung quân đoàn sinh hóa của mình, nhưng lần này không phải nhện, mà là mấy con quái vật khổng lồ ở Nhất Tuyến Thiên.
Còn hai ngày thời gian, Trần Phi có thể thư giãn một chút, khoảng thời gian này luôn căng thẳng, thêm vào đó cũng không ở bên Thường Hân Hân nhiều, Trần Phi thật sự có chút áy náy.
Mặc dù mình ở đây gần một tháng, nhưng thời gian ở bên Thường Hân Hân cộng lại e rằng không quá ba ngày, quả thực hơi áy náy.
Trần Phi bảo Thường Hân Hân gọi Hồ Xảo Nhi tới cùng ăn một bữa cơm, thư giãn một chút. Sau khi Hồ Xảo Nhi tới thì không có gì khác lạ, chỉ là ánh mắt nhìn Trần Phi và Thường Hân Hân luôn có cảm giác đang tủm tỉm cười. Dù sao hai người ở đây lâu như vậy, làm chuyện gì ai cũng đoán được.
Nếu cô ấy mà biết sự thật thì e rằng cũng chưa chắc đã tin.
Nam thanh nữ tú ở cùng nhau, dù không phải ngày nào cũng lăn giường thì e rằng cũng rất thường xuyên nhỉ?
Sau bữa tối, Hồ Xảo Nhi đang vui vẻ liền tự giác rời đi, để lại Trần Phi và Thường Hân Hân cùng dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị nghỉ ngơi. Sau khi dọn dẹp xong, Thường Hân Hân chuẩn bị đi tắm, Trần Phi lại cũng đi vào theo. Thường Hân Hân có chút xấu hổ nhìn Trần Phi. "Làm gì thế? Tắm mà anh cũng định tranh với em à?"
"Tại sao phải tranh chứ, tắm chung không tốt sao? Làm một trận uyên ương hí thủy." Trần Phi cười hì hì, tiện tay khóa cửa lại.
"Không được đâu, anh ra ngoài đi, em tắm xong rồi anh tắm." Mặc dù hai người đã có tiếp xúc da thịt, cơ thể đối phương đều chẳng còn bí mật gì nữa, nhưng tắm chung vẫn làm Thường Hân Hân thấy hơi xấu hổ.
Trần Phi sao có thể ra ngoài được, cơ hội hiếm có thế này tất nhiên cậu phải nắm bắt thật tốt rồi. Ba hồi bảy chặp liền lột sạch quần áo trên người, ngay sau đó chưa đợi Thường Hân Hân phản ứng gì thì đã lột luôn quần áo của cô.
Thường Hân Hân bây giờ dù muốn phản bác cũng không còn cơ hội nữa, chỉ đành bất đắc dĩ tắm chung với Trần Phi.
Trong lúc tắm uyên ương tất nhiên là một phen trêu chọc, Trần Phi sờ soạng khắp nơi khiến Thường Hân Hân căn bản không thể tập trung tắm nổi, lúc bước ra mệt đến mức còn vất vả hơn cả tắm cả ngày. Sau khi tắm xong cũng chẳng quấn khăn tắm gì, Trần Phi bế Thường Hân Hân đi thẳng tới chiếc giường lớn mềm mại kia, tấm ga trải giường tội nghiệp lại phải chịu dày vò rồi.
Lần này Trần Phi tương đối thư giãn, cũng không vội quay lại game, có thể nói là để Thường Hân Hân tận hưởng một trận thỏa thích. Mãi cho đến khi trời gần sáng hai người mới kết thúc, Thường Hân Hân mệt đến rã rời gần như chìm vào giấc ngủ rất nhanh, Trần Phi ngược lại thấy tinh lực vô cùng dồi dào, hút một điếu thuốc rồi mới từ từ chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ này kéo dài thẳng tới tận trưa, khi Trần Phi mơ màng mở mắt ra thì phát hiện tay mình đang đặt lên chỗ nhô lên kia của Thường Hân Hân, cơ thể trắng nõn mịn màng trông cực kỳ quyến rũ. Thường Hân Hân đang lười biếng nằm sấp nhìn mình, rõ ràng đã tỉnh từ lâu rồi.
"Tay anh có thể bỏ ra được rồi đấy, ngủ mà cũng xấu xa thế này, đúng là đồ sắc lang." Thường Hân Hân hờn dỗi nói.
Trần Phi cười hì hì, nhẹ nhàng bóp một cái rồi nói: "Không biết là ai hôm qua yêu cái tên sắc lang này đến chết đi sống lại nhỉ? Giờ lại thấy em là sắc lang à, qua cầu rút ván không tốt đâu đấy."