Sau khi học xong kỹ năng, Trần Phi rời khỏi chỗ Bạch lão bá. Nhìn ánh trăng sáng tỏ, Trần Phi không cảm thấy buồn ngủ chút nào. Nghĩ ngợi một lúc, Trần Phi quyết định thoát khỏi trò chơi để nghỉ ngơi thật tốt. Dẫu sao hiện tại đang ở đất khách, tối qua lại đại náo một trận, nhỡ đâu người của Anh Hoa Tổ có mưu đồ gì thì cũng nên chuẩn bị trước.
Đêm đó Trần Phi ngủ khá ngon giấc, có lẽ là do đã trút được cơn giận. Đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, ánh nắng đã chiếu rọi vào phòng, thời tiết xem ra rất đẹp. Trần Phi vươn vai đứng dậy khỏi giường, rửa mặt qua loa. Sau khi thu xếp xong xuôi, Âu Dương Hỏa Vũ cùng mấy người bọn họ bước vào.
Âu Dương Hỏa Vũ, hai thành viên Đặc tổ là Âu Dương Băng Ngưng, Lãnh Sâm, cùng bốn thành viên của tiểu đội khác.
“Giới thiệu với mọi người, đây chính là Trần Phi, người đã đánh bại Đạo Thiên Quân.” Lãnh Sâm cười nói. Bốn thành viên tiểu đội kia nhìn chằm chằm Trần Phi, mỗi người gật đầu xem như chào hỏi.
“Mọi người định xuất phát rồi à?” Trần Phi nhàn nhạt hỏi.
Lãnh Sâm gật đầu cười: “Họ đã kể cho tôi nghe về chí bảo kia rồi, nên chúng tôi dự định trước tiên phải lấy được nó. Nếu người của Anh Hoa Tổ tới gây rối thì cứ trực tiếp giải quyết bọn chúng. Lần hành động này, Âu Dương Băng Ngưng và Âu Dương Hỏa Vũ e là đều phải tham gia, cậu ở lại một mình chăm sóc bọn họ có vấn đề gì không?”
“Tôi chưa bao giờ là một mình cả.” Trần Phi nhẹ nhàng cười. Hai người kia lập tức liên tưởng đến lời nói tương tự của Trần Phi tối qua, kết quả là hắn đã triệu hồi ra sáu con quái vật.
Đúng thật, Trần Phi chưa bao giờ là một mình.
“Vậy thì giao cho cậu, nếu có chuyện gì chúng ta sẽ liên lạc.” Lãnh Sâm cười nói. Vừa nãy nói như vậy thực ra chỉ là khách sáo mà thôi. Trần Phi ngay cả một tiểu tổ của Anh Hoa Tổ cũng có thể diệt sạch, thực lực như vậy còn có gì đáng lo nữa?
“Ừ.”
Trần Phi không hỏi họ định đi đâu, chí bảo kia là thứ gì. Trần Phi không hề đả động đến, đối với những thứ này, Trần Phi căn bản không có chút hứng thú nào. Cho dù chí bảo đó có ngầu đến đâu thì có sánh bằng trò chơi trong đầu mình được không? Trò chơi ở trong đầu, thiên hạ chí bảo tất cả đều thuộc về mình.
Đối với điểm này của hắn, Lãnh Sâm cũng hết sức tán thưởng. Vốn dĩ ông còn tưởng Trần Phi sẽ tò mò hỏi han, kết quả là Trần Phi ngay cả lời này cũng không nhắc tới. Lãnh Sâm biết vũ khí của Âu Dương Hỏa Vũ là do Trần Phi tặng, so ra thì Trần Phi chắc cũng chẳng thiếu thứ gì tốt cả.
Sau khi Lãnh Sâm và những người khác rời đi, Trần Phi gọi hai thành viên Đặc tổ kia tới. Tuy hiện tại họ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn nhưng về cơ bản đã có thể cử động tự nhiên, không còn trở ngại lớn nào nữa.
“Về thương thế của hai người, tôi hy vọng các anh có thể chuẩn bị tâm lý. Những vết thương khác đều ổn cả, chỉ có chỗ đó… tôi tạm thời vẫn chưa có cách.”
Trần Phi nói rất hàm súc và thận trọng, sợ đâm thọc vào nỗi đau của họ.
Hai người tuy có chút thất vọng nhưng cũng không biểu hiện quá kích động, có lẽ họ đã sớm chấp nhận sự thật này rồi. “Anh có thể cứu chúng tôi ra là chúng tôi đã vô cùng biết ơn rồi. Nếu không có anh, chúng tôi đều đã chết. Có thể sống sót đã là may mắn lắm rồi, những thứ khác chúng tôi cũng không dám mong cầu.” Họ trầm giọng nói.
Tâm trạng Trần Phi cũng có chút chùng xuống, vỗ vai an ủi họ: “Tuy nhiên các anh cũng không cần phải quá tuyệt vọng. Mặc dù tạm thời tôi chưa thể chữa khỏi cho các anh, nhưng tôi đã có phương pháp để chữa trị, chỉ là cần thêm một khoảng thời gian nữa thôi. Vì vậy, các anh đừng quá tuyệt vọng, tôi hứa sẽ dốc toàn lực giúp các anh.”
“Cảm ơn.”
Hai người tuy trong lòng xúc động nhưng cũng không quá đắc ý quên mình, dù sao cũng bị thương tới mức đó, khả năng hồi phục thực sự quá thấp, điểm này trong lòng họ hiểu rất rõ. Tuy nhiên họ vẫn cảm ơn Trần Phi, vì Trần Phi là thật lòng muốn giúp họ.
Trần Phi cũng không nói thêm gì nữa, đã cho họ hy vọng, không khiến họ quá tuyệt vọng là được. Sau khi giúp hai người họ trị liệu thêm nửa ngày, họ liền quay về phòng nghỉ ngơi.
Trần Phi rảnh rỗi lại cảm thấy có chút buồn chán. Khó khăn lắm mới tới đây một lần, nếu chỉ ở lì trong khách sạn thì quá nhàm chán. Chỉ là bây giờ nếu rời đi lại lo người của Anh Hoa Tổ sẽ tìm tới đây. Nghĩ một hồi, Trần Phi gọi Thương Tỉnh Cúc tới. Thay vì lo lắng người của Anh Hoa Tổ tới gây phiền phức, chi bằng trước khi chúng tới, hãy giải quyết mối phiền toái này trước. Làm vậy cũng coi như giúp Lãnh Sâm và những người kia giảm bớt không ít áp lực.
Sau khi gọi Thương Tỉnh Cúc tới, Trần Phi đã tìm hiểu được không ít chuyện về Anh Hoa Tổ từ cô ta. Anh Hoa Tổ về cơ bản chỉ có hai tổ là Nhất tổ và Nhị tổ, nhưng đây không phải là toàn bộ sức mạnh của Anh Hoa Tổ. Chính xác mà nói, Nhất tổ và Nhị tổ chỉ là thành viên tuyến hai mà thôi, những cao thủ thực sự không nằm trong số đó.
Tuy nhiên những người này bình thường cũng rất ít lộ diện, hầu hết mọi việc đều do Nhất tổ và Nhị tổ làm, hơn nữa phần lớn thành viên đều không có địa điểm cố định. Thương Tỉnh Cúc cũng chỉ biết vị trí tổng bộ mà thôi. Cô ta là tổ trưởng Nhị tổ nhưng số lần đến tổng bộ cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tổng bộ gì đó Trần Phi hiện tại không có hứng thú, cứ giải quyết Nhị tổ trước đã. Nhất tổ, Nhị tổ đều bị diệt sạch, tin rằng nên có thể tạo ra đòn giáng không nhỏ cho Anh Hoa Tổ. Quan trọng nhất là cho dù chúng muốn tìm người trả thù cũng tạm thời không tìm được lên đầu mình, chắc sẽ đi tìm Lãnh Sâm và những người đó, như vậy mình sẽ có chút thời gian tự do. Đến đây một chuyến thì phải mang chút quà về chứ.
Trần Phi dặn dò Thương Tỉnh Cúc chăm sóc an toàn cho hai người kia, còn mình thì rời khách sạn đến chỗ hộp đêm. Hiện tại mới là buổi sáng, hộp đêm cơ bản sẽ không kinh doanh. Lúc Trần Phi đến nơi, cửa lớn đóng chặt, trông có vẻ hơi quạnh quẽ, không hề thấy chút cảnh tượng náo nhiệt nào của ban đêm.
Trần Phi tiện tay gõ vài cái lên cửa lớn, có thể cảm nhận được có người đang lại gần cửa, chắc là đang mở cửa. Không lâu sau, cửa mở ra, người bên trong mắt nhắm mắt mở nhìn Trần Phi, có chút khó chịu nói:
“Gõ cái gì mà gõ, mới mấy giờ rồi còn gõ cửa.”
“Không liên quan đến mấy giờ, vì đây là tiếng gọi của tử thần.” Trần Phi cười lạnh đầy dữ tợn, tay bỗng vươn ra như chớp, trong nháy mắt đã túm lấy cổ kẻ đó.
Kẻ đó thậm chí còn không có cơ hội rên một tiếng đã bị vặn gãy cổ ngay tại chỗ. Trần Phi tiện tay ném xác kẻ đó ra ngoài, rồi sải bước đi vào trong.
Xoay người đóng cửa lại, tiếng kèn tử thần đã bắt đầu vang lên.
Kẻ vừa nãy không hề oan uổng, hắn vốn cũng là thành viên của Anh Hoa Tổ. Mục đích Trần Phi tới lần này là dự định làm một cú vét sạch, diệt gọn nơi này, tự nhiên sẽ không để bất kỳ kẻ nào trong số chúng trốn thoát.
Tiếng kèn tử thần vang lên, lưỡi hái đã mở ra, chờ đợi chúng sẽ là nỗi đau khổ sánh ngang với địa ngục.
Thứ chín rồi… đầu óc mơ màng quá, còn lại một đêm nữa, thực sự không chống đỡ nổi rồi.