Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1002 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 433
Giúp Trần Phi ngâm chân

❊ ❊ ❊

Nhìn Trần Phi ngẩn ngơ ngây người, La Ngọc Lâm không nhịn được mím môi cười, hờn dỗi nói: "Sao? Chẳng lẽ em không thể giúp anh ngâm chân sao? Hay là anh không muốn?"

Trần Phi vội vàng lắc đầu nói: "Tất nhiên không phải rồi, chỉ là hơi ngạc nhiên một chút thôi. Em là đại tiểu thư nhà họ La cơ mà, bình thường toàn là người khác hầu hạ em, có bao giờ em hầu hạ người khác đâu. Em làm thế này khiến anh hơi không quen."

La Ngọc Lâm ai oán nói: "Trước đây em còn thấy mình coi như là một đại tiểu thư, giờ thì em không dám nghĩ thế nữa. Anh nhìn xem những người anh quen, ai mà chẳng giàu hơn, quyền thế hơn nhà em? So với họ thì em còn là đại tiểu thư gì chứ? Có khi ngay cả người làm của người ta còn có thân phận hơn em. Tuy lúc đầu anh là quản gia nhà em, nhưng đến giờ còn ai nghĩ như vậy nữa? Em... em đã sớm coi anh như người nhà rồi. Đặc biệt là thời gian này anh vất vả quá, tuy em không biết anh đang bận việc gì, nhưng em biết anh rất mệt, thậm chí có thể còn nguy hiểm, mà em lại chẳng làm được gì cả. Có lẽ, việc em có thể làm là để anh thư giãn khi ở nhà mà thôi."

Trần Phi không ngờ La Ngọc Lâm bình thường không nói không rằng mà lại suy nghĩ nhiều như vậy, có lẽ là do gần đây tiếp xúc với quá nhiều người, hơn nữa ai nấy đều có thân phận địa vị cao nên khiến cô ấy cảm thấy áp lực chăng? Trần Phi vừa định giải thích vài câu thì La Ngọc Lâm đã cười lắc đầu: "Anh không cần nói gì, cũng không cần giải thích, em biết anh là người thế nào. Hơn nữa... em tin sớm muộn gì chúng ta cũng là một nhà, vậy nên có vài việc bây giờ em làm hay sau này làm thì có khác gì nhau đâu? Anh không cần làm gì cả, chỉ cần thả lỏng tận hưởng là được."

La Ngọc Lâm nói xong mỉm cười dịu dàng, rồi cầm lấy chân Trần Phi đặt vào trong chậu nước. Nhiệt độ nước vừa vặn, sau khi đặt chân vào, La Ngọc Lâm nhẹ nhàng xoa bóp chân cho Trần Phi.

Từ góc độ của Trần Phi nhìn sang, La Ngọc Lâm nửa quỳ bên chân mình, biểu cảm không hề có chút chán ghét hay miễn cưỡng nào, rất nghiêm túc giúp anh.

Điều này khiến Trần Phi vô cùng không quen.

Tuy La Ngọc Lâm tự nói mình chẳng phải đại tiểu thư gì, nhưng trong lòng Trần Phi, địa vị của cô vẫn như cũ không thay đổi. Trong lúc không quen, cũng không thể phủ nhận Trần Phi rất hưởng thụ, dù là đôi bàn tay ngọc ngà của La Ngọc Lâm đang xoa bóp trên chân mình, hay là sự hưởng thụ về tinh thần do việc La Ngọc Lâm giúp mình ngâm chân mang lại, Trần Phi đều cảm thấy rất vui vẻ.

Hai người cứ thế, một người ngồi, một người quỳ, tuy không ai nói gì nhưng không khí đó khiến cả hai trong lòng đều thấy ngọt ngào.

Không biết đã trôi qua bao lâu, La Ngọc Lâm dùng khăn lau khô chân cho Trần Phi, cười đứng dậy nói: "Xong rồi, cảm giác thế nào?"

"Thoải mái, rất thoải mái!" Trần Phi vội vàng nói.

"Anh cứ dỗ dành em đi, đợi qua thời gian này không có việc gì em sẽ đi học mát-xa chân." La Ngọc Lâm cười dịu dàng rất vui vẻ. "Đến lúc đó anh nói thoải mái cũng chưa muộn."

"Không cần đâu, thật đấy. Anh cũng đâu có vất vả gì, em làm thế này anh lại thấy hơi áy náy." Trần Phi lắc đầu nói.

La Ngọc Lâm cười nói: "Áy náy cái gì chứ, em tự nguyện làm mà. Dù sao ở nhà em cũng chẳng có việc gì, học thêm chút kỹ nghệ sau này dùng tới thôi. Thôi, giờ cũng không còn sớm nữa, anh nghỉ ngơi sớm đi." La Ngọc Lâm nói xong bưng chậu nước đi ra ngoài.

Trần Phi nằm trên giường, lòng trăm mối ngổn ngang, một mặt là cảm động, mặt khác lại có chút không quen. Tuy Trần Phi có không ít phụ nữ, nhưng người thực sự chăm sóc mình như vậy chỉ có hai người, một là Chị Bình, một chính là La Ngọc Lâm. Điều duy nhất Trần Phi có thể làm là đối xử thật tốt với họ, không phụ lòng tình cảm và sự hy sinh của họ dành cho mình.

Sau khi nằm xuống, Trần Phi tiến vào trò chơi!

Bước ra khỏi sân, đi dạo trong thôn, người qua kẻ lại không ít người chào hỏi Trần Phi. Nhìn sự thay đổi của thôn hiện tại, Trần Phi cũng cảm thấy rất an ủi. Kiểm tra lại số người trong thôn, lại tăng thêm không ít, đã sắp đến ngưỡng có thể nâng cấp thôn rồi, thêm một thời gian nữa là có thể nâng cấp thôn.

Từ thôn lên trấn còn một đoạn đường dài phải đi, nhưng Trần Phi không hề lo lắng. Với xu thế phát triển hiện tại, thành tựu tương lai chắc chắn là vô hạn. Ngay cả bây giờ so với Hoàng Thôn cũng đã mạnh hơn nhiều, quặng sắt chính là trợ lực chủ yếu, có ưu thế quặng sắt này thì việc thôn phát triển chỉ là vấn đề sớm muộn. Hơn nữa, bây giờ cao thủ trên cấp 50 cũng đã không ít. Võ Đằng Lan, Lý Phong Duệ, Đóa Đóa, Hàn Lôi Siêu hiện tại đều đã qua cấp 50, Hàn Lôi Siêu chuyển chức vẫn chưa về, đoán chừng lúc này chắc cũng sắp rồi, về sau còn Lý Thụy Thông và những người khác cũng đang thăng cấp, ước chừng không mất bao lâu trong thôn sẽ xuất hiện rất nhiều cao thủ đã chuyển chức trên cấp 50.

Cộng thêm việc mình còn có Tử Phong, một trong Tứ Hoàng tọa trấn, có thể nói dù có đối phó với Thiên Quang Thành cũng chưa chắc không có phần thắng. Chỉ có điều Tử Phong tuy hiện tại là sư phụ mình nhưng vẫn chưa gia nhập thôn, mình phải suy nghĩ cách để ông ấy gia nhập mới được, có ông ấy làm ngọn cờ lớn này có thể thu hút không ít người gia nhập thôn.

Đây tuyệt đối là một trong những cách tăng dân số cho thôn!

Đi dạo quanh thôn một lát, Trần Phi đã thấy Trương Hổ dẫn người từ phía xa đi tới, nhìn thấy Trần Phi liền vội vàng lại gần.

"Thôn trưởng." Trương Hổ gọi một tiếng, dường như có chút kích động.

Kể từ khi Trần Phi bổ nhiệm hắn làm đội trưởng quản lý đô thị này, địa vị của Trương Hổ tăng lên rõ rệt, Trương Hổ cũng càng thêm cảm kích Trần Phi đã cho mình cơ hội này.

Trần Phi gật đầu cười nói: "Thế nào, vẫn thuận lợi chứ?"

Trương Hổ vội vàng nói: "Thuận lợi, rất thuận lợi. Cảm ơn thôn trưởng đã cho tôi cơ hội này, tôi xin đảm bảo sẽ làm thật tốt, tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng của ngài."

"Làm thêm một thời gian nữa thôi, sau đó ngươi đừng làm nữa." Trần Phi cười nói.

Trương Hổ ngẩn người, lập tức trở nên căng thẳng. "Thôn trưởng, tôi... là tôi làm không tốt sao?"

Trần Phi lắc đầu cười vỗ vai Trương Hổ. "Ngươi là người do ta chọn ra, ta tin vào mắt nhìn của mình. Mà ngươi, cũng thực sự làm ta nở mày nở mặt. Ta nghe nói gần đây có không ít dân lưu vong tới, ngươi có thể duy trì tốt an ninh trong thôn đã chứng tỏ ngươi không hề lười biếng. Tuy nhiên, là một đội trưởng, nếu ngươi không có thực lực nhất định, thì khi gặp vấn đề ngươi giải quyết thế nào? Cho nên đợi qua một thời gian, ngươi hãy tạm buông công việc này xuống, để Hàn Lôi Siêu bọn họ dẫn ngươi thăng cấp, đợi sau khi ngươi chuyển chức rồi thì hãy quay lại tiếp tục làm."

"Thật sao? Cảm ơn thôn trưởng, cảm ơn thôn trưởng." Trương Hổ vốn còn tưởng mình làm không tốt nên bị cách chức, không ngờ lại là tin tốt. Dẫn mình thăng cấp, chuyển chức... đây là chuyện trước đây Trương Hổ ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới. Hắn càng cảm thấy mình đến thôn này thật là đúng đắn, đồng thời cũng càng cảm thấy nhất định phải làm thật tốt để xứng đáng với Trần Phi.

"Được rồi, đi bận việc đi." Trần Phi cười cười, Trương Hổ vội gật đầu rồi dẫn người tiếp tục đi tuần tra.

Trần Phi đi dạo một vòng trong thôn, xung quanh càng lúc càng tối mịt, không ít nhà đều đã ngủ cả rồi, Trần Phi liền quay về sân.

Phượng tẩu và Khánh tẩu đã chuẩn bị nước nóng, Trần Phi ngâm mình một lát rồi dưới sự phục vụ của hai nữ liền ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Trần Phi liền gọi điện cho Hạ Vũ, bảo cậu ta xử lý chuyện cổ phần trong tay Tất Bác Đào. Lúc này chắc chắn nhà họ Bạch cũng không dám nhúng tay vào nữa, nên việc xử lý chuyện này cũng không mấy phiền phức, Hạ Vũ dư sức xử lý. Sau khi dặn dò xong, Trần Phi suy nghĩ một chút, chuẩn bị cùng La Ngọc Lâm và mấy người đi học xem sao. Dù sao thì mình hiện tại vẫn là học sinh, cũng phải đến lộ mặt một chút, ít nhất thì với Trần Tiêu Trúc cũng coi như có lời giải thích.

Nghe nói Trần Phi muốn cùng mình đi học, hai nữ khá là vui vẻ. Sau khi ăn sáng, thu dọn xong xuôi, Trần Phi lái xe cùng đi đến trường.

Đến trường, đỗ xe xong xuôi rồi xuống xe, Trần Phi liền nhìn thấy Lý Phong đang ở cổng trường ngó đông ngó tây, dáng vẻ đê tiện nhìn quét qua quét lại trên người những nữ sinh đi ngang qua, không ít người nhìn thấy Lý Phong đều vội vàng né tránh.

Một trong tứ đại ác nhân của trường, Lý Phong xét trên một khía cạnh nào đó cũng coi như là nhân vật có tiếng rồi.

"Đại ca, sao anh lại tới đây?" Trần Phi và mọi người đi tới, Lý Phong thấy Trần Phi liền ngạc nhiên nói.

Trần Phi cười cười: "Anh tới quản lý chú một chút, không thì không biết có bao nhiêu đóa hoa của tổ quốc bị chú làm hại rồi. Không phải chú vẫn luôn thích tới hội quán của Hạ Vũ sao? Sao lại đổi khẩu vị rồi?"

Lý Phong cười cợt nói: "Em đây là muốn tìm một cô bạn gái mà, cứ ở mãi chỗ đó cũng không phải là cách. Ông già nhà em dạo này cứ thúc giục muốn bế cháu nội, nên em đây chẳng phải đang tranh thủ giúp ông chọn con dâu sao."

"Anh không quản chuyện của chú, nhưng nếu có người phù hợp thì tranh thủ ra tay đi, chậm là bị người ta cướp mất đấy." Trần Phi cười ha hả, kéo Lý Phong cùng vào trường.

Đi chưa được hai bước liền thấy một người chạy tới.

"Trần Phi, cuối cùng cậu cũng tới trường rồi." Vương Cường có chút kích động nói.

Trần Phi cười cười nói: "Ăn cơm thì thôi đi, sau này có cơ hội hãy hay, tôi chỉ ghé qua xem một chút, lát nữa có lẽ đi luôn."

"Vậy, vậy được rồi, nếu cậu có việc gì cần dùng đến tôi thì cứ tìm tôi nhé, tôi vẫn luôn muốn tìm cơ hội cảm ơn cậu mà mãi chưa có cơ hội." Vương Cường nói.

Trần Phi cười gật đầu rồi chuẩn bị đi vào tòa nhà giảng đường, đúng lúc này bỗng nghe thấy Hạ Băng hừ một tiếng. Trần Phi có chút nghi hoặc nhìn về phía Hạ Băng. "Sao vậy?"

"Có một kẻ đáng ghét tới rồi." Hạ Băng nhìn về phía trước không xa, vẻ mặt đầy khinh bỉ.

Theo ánh mắt của Hạ Băng nhìn qua, phía đó có một nam sinh ăn mặc rất phong lưu đang đi tới. Ngoại hình thì cũng khá ổn, khá có khí chất tiểu bạch kiểm, coi như là kiểu rất dễ được các cô gái nhỏ yêu thích.

"Chuyện gì vậy?" Trần Phi hỏi.

Hạ Băng liếc nhìn La Ngọc Lâm, dường như đang do dự có nên nói hay không, nhưng La Ngọc Lâm đã lên tiếng trước. "Cũng không có gì, anh ta muốn theo đuổi em, sau khi bị em từ chối vài lần thì cứ bám riết lấy em. Không sao đâu, chỉ là một con ruồi thôi, không cần để ý."

"Thì ra là vậy, điều này chứng tỏ Ngọc Lâm nhà chúng ta xinh đẹp mà." Trần Phi cười không mấy để tâm. La Ngọc Lâm có người theo đuổi cũng không có gì bất ngờ, dù sao La Ngọc Lâm xinh đẹp thế này, nếu không có người theo đuổi mới là lạ. Trần Phi cũng không lo lắng, anh vẫn rất tự tin. Chỉ cần những con ruồi đó không quá đáng, Trần Phi cũng lười để ý tới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:424
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.