Trần Phi không ngờ Hồ Xảo Nhi cũng muốn ở lại nhà Thường Hân Hân, nhưng cũng chẳng có gì là không thỏa đáng, dù sao anh vốn cũng chẳng định làm gì với Thường Hân Hân, có thêm Hồ Xảo Nhi đến lại càng náo nhiệt hơn. Trần Phi nhìn Quản gia Vương hỏi xem làm vậy có ổn không, Quản gia Vương cười cười gật đầu.
"Có siêu cao thủ như cậu ở đây, an toàn của Đại tiểu thư đương nhiên không cần phải lo lắng."
Trần Phi cười cười nói: "Nhưng tôi còn có việc khác phải làm, e là chưa chắc lúc nào cũng có thời gian, chi bằng để Hiểu Manh đi cùng luôn, như vậy sẽ ổn thỏa hơn, nếu không thì tôi cũng không yên tâm."
"Được."
Trần Phi đã nói vậy thì Quản gia Vương đương nhiên sẽ không từ chối. Thực ra ngay cả khi Trần Phi không nói, Quản gia Vương cũng không thể nào thực sự không làm gì cả, dù sao chuyện này thì không sợ một vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Hồ Xảo Nhi nghe xong liền vội vàng lên thu dọn đồ đạc, Quản gia Vương cũng đi sắp xếp bố trí, để lại Vương Hiểu Manh ngồi trò chuyện với Trần Phi một lúc. Sau đó Trần Phi lại trò chuyện với Hồ Xảo Nhi một chút, hỏi thăm xem khoảng thời gian này Hồ Xảo Nhi sống thế nào. Đến lúc rồi, Trần Phi dẫn Hồ Xảo Nhi và Vương Hiểu Manh chuẩn bị đến nhà Thường Hân Hân, nhưng đúng lúc sắp đi thì Quản gia Vương lại đột nhiên gọi Trần Phi lại.
"Chủ tịch muốn gặp cậu."
"Chủ tịch muốn gặp tôi?" Trần Phi hơi ngạc nhiên, không ngờ Chủ tịch lại biết mình đến, nhưng nghĩ kỹ lại thì anh cũng đoán được ý định của Chủ tịch khi gặp mình là gì. Gật đầu, Trần Phi hỏi: "Khi nào?"
"Ngay bây giờ."
Trần Phi quay đầu nói với Hồ Xảo Nhi và Vương Hiểu Manh: "Vậy hai người cứ qua đó trước đi, tôi đến ngay sau."
"Được, vậy anh phải nhanh lên đấy." Hồ Xảo Nhi gật đầu, rồi đi trước cùng Vương Hiểu Manh.
Quản gia Vương dẫn Trần Phi đến bãi đất trống phía sau biệt thự, trên bãi đất có đỗ một chiếc trực thăng. Sau khi tiến lại gần, Trần Phi nhìn thấy Chủ tịch đang vẫy tay với mình trên máy bay. Trần Phi liếc nhìn Quản gia Vương, Quản gia Vương mỉm cười khẽ gật đầu, sau đó Trần Phi bước về phía máy bay. Lên máy bay, Trần Phi ngồi xuống bên cạnh Chủ tịch.
"Đến rồi à." Chủ tịch mỉm cười hiền từ.
Trần Phi gật đầu: "Vâng."
"Ý định khi tôi gọi cậu đến, chắc là cậu cũng đoán ra được vài phần rồi nhỉ."
"Nhà họ Bạch?" Trần Phi dò hỏi.
Chủ tịch gật đầu: "Tôi biết ngay là cậu chắc chắn đoán được. Bạch gia đóng góp không ít cho công cuộc xây dựng đất nước này, tại nhiều vị trí quan trọng trên toàn quốc đều có thế lực của Bạch gia. Chuyện ân oán giữa cậu và Bạch gia tôi cũng đã nghe nói đôi chút, theo lý mà nói cậu là thành viên của Đặc tổ, chuyện này tôi không tiện can thiệp cũng không tiện nói nhiều, nhưng Bạch gia dù sao cũng là một trong những gia tộc quan trọng của quốc gia, nên tôi hy vọng cậu có thể suy xét kỹ lưỡng trước khi hành động."
Trần Phi nhìn Chủ tịch, dường như muốn nhìn ra điều gì đó từ biểu cảm của ông, nhưng Chủ tịch thì vẫn luôn mỉm cười. Cuối cùng Trần Phi gật đầu, nói: "Tôi biết rồi."
"Vậy tôi không làm phiền các cậu vui chơi nữa, Xảo Nhi vẫn luôn mong cậu đến đấy." Chủ tịch nói vậy nghĩa là cuộc trò chuyện lần này đã kết thúc.
Trần Phi gật đầu bước xuống máy bay, phía Quản gia Vương đã chuẩn bị sẵn xe để đưa anh rời khỏi biệt thự đến nhà Thường Hân Hân. Ngồi trên xe, Trần Phi nhẹ nhàng châm thuốc, mắt tuy nhìn ra ngoài nhưng thực ra trong đầu đang hồi tưởng lại những lời Chủ tịch vừa nói với mình.
Nhìn qua thì có vẻ như Chủ tịch chỉ là không muốn mình khoét sâu thêm mâu thuẫn với Bạch gia, nhưng từ lời của Chủ tịch, Trần Phi lại nghe ra một ý nghĩa khác. Đầu tiên, việc Chủ tịch nói Bạch gia là một trong những gia tộc quan trọng của quốc gia đã đủ khiến Trần Phi nghi ngờ rồi, đó là Chủ tịch cơ mà, người đứng đầu quốc gia, ông ấy sao có thể cho phép sự tồn tại của thứ mang tính chất gia tộc như vậy? Ngay cả khi cho phép thì cũng sẽ không nói ra một cách đường hoàng như thế. Còn nữa, những câu đại loại như "tại nhiều vị trí quan trọng đều có thế lực của Bạch gia", những lời này nếu là người dân thường nói thì còn có lý, nhưng Chủ tịch nói như vậy thì dường như có chút kỳ quặc.
"Thôi bỏ đi, dù sao mình đến lần này cũng không phải thực sự muốn làm gì Bạch gia, mà là đến tìm Đạo Thiên Quân, chuyện của Bạch gia để lúc khác tính vậy." Trần Phi nghĩ hồi lâu mà vẫn chưa nghĩ ra đầu đuôi thế nào, thôi thì không nghĩ nữa, mấy cái mánh khóe trong chốn quan trường này Trần Phi không hiểu, đợi quay về hỏi người chuyên môn rồi tính sau.
Đến biệt thự của Thường Hân Hân mới phát hiện mọi người đều đã đến đông đủ, Thường Vũ Tâm, Mục Tuấn, Thường Hân Hân, Hồ Xảo Nhi, Vương Hiểu Manh đang vây quanh trò chuyện, nội dung câu chuyện đương nhiên đều liên quan đến Trần Phi. Thấy Trần Phi bước vào, Thường Vũ Tâm cười lớn, đấm một cái vào người Trần Phi: "Mấy hôm trước tôi còn nói với Mục Tuấn là muốn đi tìm cậu chơi đây, không ngờ cậu lại tự chạy đến rồi. Sao thế? Có phải nhớ em gái tôi rồi không, haha."
"Cho dù là vậy thì cũng chẳng có gì không ổn đúng không? Hân Hân xinh đẹp như thế, có mấy người đàn ông nào gặp xong mà không nhớ nhung chứ, đương nhiên là đều nhớ mãi không quên." Trần Phi cười đáp lại một quyền, rồi ngồi xuống.
Mục Tuấn cười với Trần Phi: "Nói thì đúng là vậy, nhưng Hân Hân cũng nhớ cậu mãi không quên đấy, hai người các cậu như vậy cũng coi là tâm linh tương thông rồi nhỉ?"
"Anh sống chán rồi phải không." Trần Phi còn chưa kịp mở miệng, Thường Hân Hân đã nổi cáu.
Mục Tuấn lập tức nhún vai cười trộm.
"Được rồi, hôm nay hiếm khi mọi người lại tụ tập đông đủ, không say không về." Trần Phi cười nói.
"Tất nhiên rồi, mong mỏi lâu như vậy chính là chờ ngày này đấy, hôm nay ai không uống đến mức chui xuống gầm bàn thì không xong đâu. Tất nhiên, phụ nữ thì miễn trừ." Thường Vũ Tâm cười lớn nói.
"Được rồi, nhìn cái kiểu này thì chuyện vào bếp lại phải đến lượt tôi rồi, các người cứ ngồi đó đi, tôi vào bếp đây." Trần Phi rất có tự giác, cười một tiếng rồi đi vào bếp.
Tài nấu nướng của Trần Phi thì đương nhiên là khỏi phải bàn, cái mà Thường Vũ Tâm gọi là mong mỏi bấy lâu nay ngoài mong được tụ tập với Trần Phi ra, thì phần nhiều vẫn là tay nghề nấu nướng đó.
Bận rộn một hồi, mọi người cùng nhau ăn cơm, chén qua chén lại, rượu vào lời ra, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Uống được kha khá, Trần Phi ra ngoài biệt thự hóng gió, nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời, lắng nghe tiếng cười nói náo nhiệt trong phòng, cảm giác này thực sự không tệ.
"Lần này cậu đến là liên quan đến Bạch gia đúng không." Mục Tuấn bước đến ngồi xuống cạnh Trần Phi, mỉm cười hỏi.
Trần Phi hơi ngạc nhiên, sao cảm giác như ai cũng biết mình đến vì lý do gì vậy. Anh gật đầu, nói: "Phải mà cũng không phải, quả thực là có liên quan đến Bạch gia. Nhưng mục đích chính lần này không phải là Bạch gia!"
"Chuyện này tôi có nghe phong phanh, nghe nói Bạch gia đã tìm được một người rất lợi hại. Cậu đến vì người này đúng không?" Mục Tuấn hỏi.
Trần Phi cười: "Không ngờ tin tức của anh cũng linh thông thật đấy, đúng vậy, tôi chính là vì người này mà đến."
"Có nắm chắc không? Cần chúng tôi làm gì không."
"Nếu không nắm chắc thì tôi đã chẳng đến rồi, phải không? Các người không cần làm gì cả, tự tôi có thể xử lý được." Trần Phi lắc đầu mỉm cười nói.
Mục Tuấn cười bảo: "Cũng đúng, cấp bậc như chúng ta hình như muốn giúp cũng chẳng giúp được gì, tóm lại cậu cứ cẩn thận, nếu có chỗ nào cần đến chúng tôi thì cứ việc lên tiếng."
"Ừ, tôi biết rồi." Trần Phi mỉm cười.
"Được rồi, vào thôi, kẻo tên Thường Vũ Tâm kia lại sắp gào thét rồi đấy."
Trần Phi cười khà khà, theo Mục Tuấn đi vào trong.
Tiếp đó đương nhiên lại là một chầu đua rượu.
Đến cuối cùng Thường Vũ Tâm và Mục Tuấn đều đã gục hết, nói về tửu lượng thì e là thực sự chẳng có mấy ai là đối thủ của Trần Phi. Vương Hiểu Manh vì lo vấn đề an toàn nên không dám uống nhiều, sau khi giúp đưa hai người bọn họ vào phòng, Trần Phi cũng chuẩn bị đi ngủ.
Nhìn căn phòng Thường Hân Hân thu dọn cho mình ngăn nắp sạch sẽ, đồ đạc chắc là đều mới mua cả. Nói thật, Trần Phi cũng thấy cảm động lắm, dù sao có một người phụ nữ đối xử với mình như thế đúng là phúc phận của đàn ông, nhưng mà... sao bộ đồ ngủ mua lại hoạt hình thế này, lại còn màu hồng nữa chứ?
Trần Phi hoàn toàn có lý do để tin rằng Thường Hân Hân chắc chắn là cố ý!
Bất lực lắc đầu, loại đồ ngủ này thì Trần Phi tuyệt đối sẽ không mặc. Để bộ đồ ngủ sang một bên, Trần Phi cởi quần áo rồi nằm xuống giường.
Tin mình đến kinh thành chắc Bạch gia sẽ nhanh chóng biết thôi, không biết Đạo Thiên Quân có đến tìm mình không. Nếu ngày mai hắn không đến, mình sẽ đến thẳng Bạch gia.
"Cộc cộc cộc."
Đang suy nghĩ thì bỗng nghe tiếng gõ cửa, Trần Phi cũng chẳng bận tâm là ai, lười biếng nói: "Vào đi, cửa không khóa đâu."
Cửa bị đẩy ra, Thường Hân Hân mặc đồ ngủ đi vào. Bộ đồ ngủ của Thường Hân Hân rất gợi cảm, ren đen, lại còn thấp thoáng trong suốt, có thể nhìn thấy hai điểm nhô lên, bên trong vậy mà lại là không mặc gì. Thường Hân Hân lúc nãy ăn cơm cũng uống không ít rượu, mặt vẫn còn hơi ửng đỏ, đi đứng dường như hơi loạng choạng, nhưng nói đi cũng phải nói lại, tửu lượng của Thường Hân Hân thực sự khá tốt.
"Sao vẫn chưa ngủ?" Trần Phi hơi nhoài người dậy, tựa lưng vào đầu giường mỉm cười hỏi.
"Ngủ không được, có lẽ là do uống rượu xong hơi phấn khích chăng. Còn anh thì sao? Nhìn anh hình như chẳng làm sao cả, anh hình như còn uống nhiều hơn bọn họ đấy." Thường Hân Hân cười bước tới bên giường Trần Phi ngồi xuống, mắt liếc nhìn cơ thể lộ ra bên ngoài của Trần Phi. "Không nhìn ra anh lại có thân hình đẹp thế này, nếu làm người mẫu thì e là chẳng ai sánh bằng anh được."
"Thôi đi, tôi không làm cái việc bán thịt đó đâu." Trần Phi bĩu môi, rất khinh thường.
Đàn ông phong lưu theo đuổi phụ nữ thì được, nhưng dựa vào thân thể mình để kiếm lợi thì việc này anh có chút không chấp nhận nổi. Trong thâm tâm, chủ nghĩa nam tử đại trượng phu của anh rất mạnh.
"Để em sờ thử xem nào!" Thường Hân Hân cười hì hì, đưa tay sờ thẳng về phía ngực Trần Phi. Trần Phi nào ngờ Thường Hân Hân lại có hành động như vậy, nhất thời không chú ý nên đã bị Thường Hân Hân sờ trúng.
Bàn tay nhỏ mềm mại mát lạnh đó, khi da thịt chạm nhau khiến tâm thần Trần Phi không nhịn được mà run lên, dường như có một ngọn lửa bùng phát từ sâu trong lòng, Trần Phi nắm lấy tay Thường Hân Hân.
"Tay em sao lại lạnh thế?"
"Vậy thì anh giúp em sưởi ấm đi."
Thường Hân Hân cười nhìn Trần Phi leo lên giường, sau đó chui vào chăn nằm xuống bên cạnh Trần Phi. Cảm nhận được cơ thể mát lạnh mềm mại của Thường Hân Hân, Trần Phi tuy đang cố gắng hết sức để kiềm chế nhưng phản ứng kia căn bản không phải là thứ anh muốn dừng là dừng được. Thường Hân Hân dường như cũng phát hiện ra sự khác lạ, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng bóp một cái.
"Xem ra có người hình như không được thành thật cho lắm..."
Thường Hân Hân cười tủm tỉm nhìn Trần Phi, vẻ mặt đầy vẻ quyến rũ.