Nếu bây giờ giảng hòa thì có nghĩa là Trần Phi đã thua, thua xong rồi tìm tổ chức ra mặt cũng giống như trẻ con đánh nhau thua rồi đi tìm phụ huynh, chẳng có gì khác biệt cả. Nhưng nếu lấy lại thể diện, đánh bại Đạo Thiên Quân xong rồi mới giảng hòa thì lại khác. Ít nhất cũng chứng minh được bản thân có thực lực này, chỉ là vì không muốn tổn thất nên mới dừng tay. Cũng giống như vừa nói, kết quả thì như nhau, nhưng cách làm khác nhau lại tạo ra hiệu quả khác nhau.
“Vậy anh hãy tự cẩn thận, em hy vọng anh có thể thắng.” Âu Dương Hỏa Vũ biết mình không khuyên được Trần Phi nên cũng không khuyên nữa.
“Anh sẽ làm được.” Trần Phi mỉm cười đáp.
Bầu không khí dường như đột ngột trầm xuống. Sau khi thảo luận xong chuyện của Đạo Thiên Quân, chuyện quyến rũ Trần Phi cũng dường như chẳng có khả năng gì nữa, Âu Dương Hỏa Vũ cũng không biết nên làm gì.
Nhìn đám mây trắng muốt ngoài cửa sổ, dáng người thon thả của cô tiếp viên đi lại trong lối đi thật đẹp mắt. Tuy hai người không nói chuyện gì, nhưng bầu không khí cũng không quá gượng gạo. Thời gian lặng lẽ trôi qua, chẳng biết từ lúc nào đã hạ cánh xuống sân bay Kinh Thành. Xuống máy bay, rời khỏi sân bay, Trần Phi liền tách ra khỏi Âu Dương Hỏa Vũ. Rõ ràng, chuyện nghỉ ngơi thư giãn ở khách sạn gần đó như Âu Dương Hỏa Vũ đề nghị là không thể nào.
Sau khi rời sân bay, Trần Phi suy nghĩ một chút rồi đến quán cơm của Thường Hân Hân. Lần trước nhờ Thường Hân Hân giúp mình điều tra kẻ đứng sau màn vẫn chưa tìm được tin tức gì, ở giữa Thường Hân Hân có gọi điện xin lỗi, nói là đang truy tìm, nhưng sau đó Trần Phi biết chuyện nên đã bảo Thường Hân Hân không cần điều tra nữa. Nếu Thường Hân Hân mà biết mình đến, chắc sẽ rất kích động nhỉ?
Bắt xe đến quán cơm của Thường Hân Hân, tới cửa Trần Phi đã cảm nhận được Thường Hân Hân hình như đang ở trong phòng bao tầng hai. Đẩy cửa đi vào, nhân viên phục vụ cười hỏi mấy vị khách, Trần Phi lắc đầu nói tìm người, sau đó vào tầng hai đi thẳng tới phòng bao của Thường Hân Hân. Từ đằng xa, Trần Phi đã nhìn thấy Thường Hân Hân chống nạnh, mặt đầy vẻ khinh miệt, hình như đang cãi nhau với ai đó.
Lén đi tới, Trần Phi đã nghe rõ mồn một.
“Ngươi nói đồ ăn ở đây của chúng tôi không sạch sẽ? Nực cười, ngươi cũng không đi hỏi thăm xem ta là ai, muốn ăn quỵt mà lại tìm đến chỗ này, gan các ngươi cũng to thật đấy. Từ lúc mở quán đến giờ, các ngươi là đám đầu tiên dám giở mấy thủ đoạn nhỏ mọn này trong tiệm của ta. Xem ra dạo này ta quá yên tĩnh khiến mọi người quên mất ta là ai rồi thì phải?” Thường Hân Hân cười lạnh, định gọi người dạy dỗ mấy gã này một trận.
“Chuyện nhỏ thế này cần gì phải tức giận như vậy, vì mấy con ruồi mà làm hỏng thân thể thì không đáng. Hay là nàng đi nghỉ ngơi một lát đi, chuyện này để ta xử lý giúp nàng.” Một giọng nói mỉm cười vang lên.
“Chuyện của bổn tiểu thư không cần người khác nhúng tay...” Thường Hân Hân theo bản năng nói một câu, sau đó quay đầu lại thì sững sờ, tiếp đó vui mừng khôn xiết nhào tới ôm lấy cánh tay hắn: “Trần Phi, sao anh lại tới đây?”
“Nhớ nàng nên ta tới thôi mà.” Trần Phi mỉm cười.
“Thôi đi, anh mà nhớ tôi sao? Chắc là lần này tới làm việc gì tiện đường ghé thăm tôi thôi, nhưng mà câu nói vừa rồi của anh vẫn khiến bổn tiểu thư rất vui.” Thường Hân Hân cười khúc khích nói, có thể thấy cô ấy thực sự rất vui.
Sự tức giận lúc nãy dường như vừa gặp Trần Phi đã lập tức tan biến sạch sẽ, tốc độ thay đổi tâm trạng này e là ngay cả bản thân cô ấy cũng không nhận ra.
“Nàng đợi chút, ta giúp nàng đuổi mấy con ruồi này đi rồi chúng ta từ từ nói chuyện.” Trần Phi mỉm cười để Thường Hân Hân lui sang một bên, sau đó nói với mấy gã trong phòng bao: “Thanh toán tiền đi, rồi cút ngay.”
“Mày là thằng nào, mà phách lối thế?” Nghe lời Trần Phi, lập tức có người quát lại.
Trần Phi không nhịn được cười, xem ra mấy gã này nếu không phải người từ nơi khác đến thì cũng là lũ lưu manh ngoài phố, ăn quỵt mà ăn lên đầu Thường Hân Hân, cái này khác nào khiêu chiến với Diêm Vương đâu chứ.
“Xem ra các ngươi đã từ bỏ quyền rời khỏi quán cơm này rồi.” Trần Phi lắc đầu, thật sự không muốn nói nhảm với bọn họ.
Có một số người cứ tự cho là đúng như vậy, lời hay không nghe, hạng người này thuộc loại không thấy quan tài không rơi lệ, chưa đâm đầu vào tường chưa chịu quay đầu. Mà phương pháp đơn giản trực tiếp nhất để đối phó với những người này chính là động thủ.
Trần Phi không nói hai lời, túm lấy người bên cạnh quăng thẳng ra ngoài, kẻ đó lập tức ngã nhào xuống đất, mặt đập xuống đất không trượt phát nào. Thấy Trần Phi dám động thủ, những kẻ khác lập tức không chịu nổi nữa, lũ lượt đứng dậy định ra tay. Đáng tiếc Trần Phi đâu cho chúng cơ hội đó? Quán cơm kỵ nhất là đánh nhau gây gổ ảnh hưởng đến khách hàng, tự nhiên là phải giải quyết nhanh gọn. Lập tức ra tay thật nhanh, mấy kẻ đó còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh ngất xỉu.
Sau đó, Trần Phi lục soát trên người chúng, lấy hết tiền ra, nhìn về phía Thường Hân Hân: “Chỗ này đủ không?”
“Gần đủ rồi, thôi bỏ đi, coi như hôm nay bọn chúng gặp may.” Thường Hân Hân gọi bảo vệ tới lôi thẳng đám người kia ra ngoài, còn việc sau khi ra ngoài có bị đánh nữa hay không thì không biết được.
Xử lý xong chuyện này, Thường Hân Hân nói với Trần Phi: “Lần này anh định ở lại bao lâu?”
“Vẫn chưa chắc chắn, cụ thể còn xem mọi việc có suôn sẻ hay không. Nhưng anh nghĩ ở lại ba bốn ngày chắc không thành vấn đề.” Trần Phi mỉm cười.
“Phải rồi, anh đến rốt cuộc là chuyện gì? Có phải chuyện lần trước anh nhờ em điều tra không?” Thường Hân Hân tò mò hỏi.
“Chuyện của đàn ông thì phụ nữ đừng hỏi nhiều.” Trần Phi mỉm cười nhạt.
“Xì.” Thường Hân Hân bĩu môi khinh bỉ, nhưng cũng không hỏi thêm nữa. “Chỗ ở sắp xếp xong chưa? Nếu chưa thì ở chỗ em đi, chỗ đó bình thường cũng không có người ở, không gian lại rộng.”
“Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, thế này không hay đâu? Lỡ đêm hôm khuya khoắt nàng có ý đồ xấu, cưỡng ép ta thì sao?” Trần Phi trêu đùa nói.
“Thế thì chỉ có thể trách anh thôi, ai bảo anh đẹp trai như vậy chứ.” Thường Hân Hân cười ha hả, chốt hạ: “Quyết định vậy đi, chỗ em cái gì cũng có, lát nữa em đi mua bàn chải đánh răng, đồ ngủ các thứ. Anh cứ ở chỗ em đi. Đúng rồi, hôm nay anh rảnh chứ? Em gọi bọn họ tới tụ tập nhé, thời gian này bọn họ cuồng chân lắm rồi, nếu biết anh đến chắc chắn sẽ rất vui.”
“Vậy đợi tối đi, anh tới nhà họ Hồ một chuyến đã. Đã tới đây rồi mà không tới gặp thì cũng không hay, đợi anh quay về rồi sẽ qua chỗ nàng, sau đó mọi người cùng tụ tập.” Trần Phi suy nghĩ một chút rồi nói.
“Được, quyết định vậy nhé. Em đi mua đồ đây, xong xuôi thì gọi điện cho em.” Thường Hân Hân gật đầu đáp.
Trần Phi rời quán cơm của Thường Hân Hân rồi đi đến biệt thự nhà họ Hồ. Biệt thự nhà họ Hồ tuy khá hẻo lánh, thường thì tài xế không ai muốn chở đến, cho dù có chở đi nữa e là cũng không tới gần được, cho nên Trần Phi bắt xe đến nửa đường thì xuống, đoạn đường còn lại là đi bộ vào.
Tới cổng biệt thự nhà họ Hồ, Trần Phi vẫy vẫy tay về bốn phía coi như chào hỏi những kẻ đang bảo vệ biệt thự trong bóng tối. Ngay sau đó, liền thấy cửa biệt thự mở ra, Vương Hiểu Manh cười tủm tỉm từ bên trong đi ra.
“Trần Phi, sao anh lại tới đây? Trước khi đến cũng không gọi điện báo cho em một tiếng để em còn ra đón anh.”
Trần Phi cười vỗ vỗ vai Vương Hiểu Manh nói: “Có chút việc riêng tới xử lý, tiện thể ghé thăm mọi người.”
“Mau vào đi, tiểu thư nghe tin anh tới vui lắm, đang trang điểm đấy, nếu không thì đã định đích thân ra đón anh rồi. Anh xem, mặt mũi anh to thật đấy, cả Kinh Thành này người có thể khiến tiểu thư đích thân tới tận cửa đón, e là chỉ có mình anh thôi.” Vương Hiểu Manh cười trêu chọc nói.
Trần Phi cười ha ha đi cùng Vương Hiểu Manh vào trong, vừa đi vừa hỏi thăm tình hình gần đây. Vương Hiểu Manh vốn dĩ tim có chút vấn đề nên dù cũng thuộc đội bảo vệ Chủ tịch nhưng chỉ có thể trông nhà giữ cửa, những nhiệm vụ nguy hiểm căn bản không cho anh ta tham gia. Nhưng từ khi Trần Phi chữa khỏi cho anh ta, thời gian gần đây Vương Hiểu Manh có thể nói là thuận buồm xuôi gió, liên tục thực hiện mấy nhiệm vụ biểu hiện xuất sắc, địa vị ngày càng cao. Nếu như trước kia ở Kinh Thành này vẫn có vài người không coi Vương Hiểu Manh ra gì, thì bây giờ đều đã thay đổi cái nhìn, địa vị thăng tiến thẳng tắp.
“Quản gia Vương.” Tới cửa biệt thự, Trần Phi nhìn thấy Quản gia Vương đang cười tủm tỉm đứng đó, nhìn dáng vẻ mặt mày hớn hở của ông ta, chắc là đơn thuốc lần trước kê cho ông ta có hiệu quả rất tốt.
“Trần Phi đến rồi à, tiểu thư với lão gia thời gian này cứ nhắc mãi về cậu đấy.” Quản gia Vương cười hì hì nói.
“Thế thì thật là vinh hạnh cho tôi quá.” Trần Phi khách sáo một câu.
“Vào trong nói chuyện đi, không thì tiểu thư lại trách tôi mất.” Quản gia Vương cười ha ha rồi cùng nhau vào nhà.
Vừa vào trong liền nhìn thấy Hồ Xảo Nhi nhảy chân sáo, giống như con bướm đang múa lượn trong vườn hoa từ trên lầu đi xuống. “Trần Phi!” Hồ Xảo Nhi đi đến trước mặt Trần Phi, cười rạng rỡ.
Hồ Xảo Nhi lúc này hoàn toàn khác hẳn so với lần đầu Trần Phi gặp. Tràn đầy sức sống tuổi thanh xuân, tính cách cũng cởi mở hơn nhiều, cộng thêm việc Trần Phi giúp cô ấy nâng ngực, Thường Hân Hân dạy cô ấy trang điểm, Hồ Xảo Nhi bây giờ tuyệt đối là một mỹ nữ đầy sức quyến rũ.
“Xem ra cơ thể hồi phục không tệ, thời gian này chắc là sống rất vui vẻ.” Trần Phi cười nói.
Hồ Xảo Nhi hớn hở nói: “Đúng vậy, bây giờ em cảm thấy tràn đầy sức sống. Cuối cùng cũng có thể hoạt động như người bình thường, làm những việc mình muốn, cảm giác hạnh phúc quá. Tất cả đều là nhờ anh chữa khỏi cho em, em phải cảm ơn anh thật tốt. Phải rồi, lần này anh ở lại bao lâu? Em cho người dọn phòng giúp anh, vẫn là căn phòng lần trước nhé?”
“Chuyện này...” Trần Phi không ngờ Hồ Xảo Nhi cũng giữ mình ở lại nhà, do dự một chút rồi nói: “Anh đã hứa với Hân Hân là qua chỗ cô ấy ở rồi, em đừng dọn nữa.”
“Anh ở nhà Hân Hân?” Biểu cảm của Hồ Xảo Nhi có chút thay đổi, không biết là ngạc nhiên hay thất vọng.
Trần Phi gật đầu: “Ừm, anh chỉ ở lại vài ngày thôi, hơn nữa ở nhà cô ấy thuận tiện hơn. Dù sao lần này tới anh còn có việc phải làm, ở đây... khà khà, dù sao cũng không tiện lắm.”
Hệ thống bảo vệ của nhà họ Hồ nghiêm ngặt, ra vào quả thực không tiện lắm.
Hồ Xảo Nhi suy nghĩ một chút, mỉm cười kiều diễm: “Vậy cũng được, em sẽ không cho người dọn nữa. Nhưng anh không ở đây cũng không sao, em đi cùng anh tới nhà Hân Hân ở, vừa hay có người bầu bạn.”