Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1027 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 468
Cứu người là việc cấp bách

❊ ❊ ❊

“Chuyện gì vậy?” Thương Tỉnh Cúc quay đầu nhìn người nọ, bàn tay nàng đã lẳng lặng nắm chặt, nếu đối phương phát hiện ra điểm gì bất thường, nàng có thể ra tay ngay lập tức.

“Là cô cố ý không muốn trả lời hay là thật sự quên rồi? Lần trước tôi hỏi cô có nguyện ý làm bạn gái của tôi không, cô nói sẽ suy nghĩ xem, nhưng đã qua lâu như vậy rồi chắc cô cũng suy nghĩ xong rồi chứ? Chẳng lẽ cô không thích tôi đến thế, ngay cả một cơ hội cũng không muốn cho tôi sao?” Người đàn ông kia có chút kích động nói.

Trần Phi thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là chuyện tỏ tình. Người đàn ông này trông cũng khá khẩm, không biết Thương Tỉnh Cúc có thích hắn ta không. Nhưng hôm nay coi như ngươi gặp may, bất kể Thương Tỉnh Cúc có thích hay không, nàng đều sẽ cho ngươi một câu trả lời hài lòng. Trần Phi truyền mệnh lệnh cho Thương Tỉnh Cúc, Thương Tỉnh Cúc chậm rãi mở lời.

“Tôi đồng ý với anh.”

“Cô... cô đồng ý rồi?” Người nọ nghe thấy câu trả lời này ngược lại ngẩn người, ngơ ngác nhìn Thương Tỉnh Cúc, dường như có chút không tin, sau đó mới kích động nói: “Cô thực sự đồng ý rồi? Thực sự đồng ý làm bạn gái của tôi rồi?”

“Ừ, đồng ý rồi. Nhưng hiện tại tôi muốn nghỉ ngơi một chút, đợi khi nào tôi nghỉ ngơi khỏe rồi chúng ta hãy bàn về vấn đề này được không?” Thương Tỉnh Cúc gật đầu nói.

“Được được được, chỉ cần cô đồng ý là được. Vậy... vậy cô mau đi nghỉ ngơi đi, có cần tôi tiễn cô không?” Người nọ vội vàng gật đầu, trông vẻ mặt phấn khích đến mức sắp nhảy cẫng lên.

Thương Tỉnh Cúc lắc đầu: “Không cần đâu, anh đợi điện thoại của tôi là được rồi.” Nói xong, Thương Tỉnh Cúc xoay người bỏ đi, người nọ vội vàng đáp lời, trông thực sự vô cùng kích động.

Trần Phi bắt đầu cân nhắc xem có nên giúp người đàn ông này thực hiện nguyện vọng hay không, nếu không đợi đến khi hắn thu hồi kỹ năng, Thương Tỉnh Cúc chối bay chối biến thì chẳng phải hắn ta sẽ mừng hụt một phen sao? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, lợi ích lớn nhất sau khi khống chế được Thương Tỉnh Cúc chính là bản thân có thể hiểu được ngôn ngữ của bọn họ, điều này có lẽ là nhờ Thương Tỉnh Cúc như một thiết bị truyền dẫn gián tiếp, có thể dịch trực tiếp giúp hắn. Nếu không thì thực sự không biết bọn họ đang nói gì.

Trần Phi theo Thương Tỉnh Cúc một lần nữa bước vào thang máy, sau đó xuất hiện trở lại trong phòng giám sát nọ.

Người đàn ông trong phòng giám sát đang tập trung tinh thần nhìn hình ảnh trên màn hình, thấy Thương Tỉnh Cúc vừa xuống không lâu đã nhanh chóng quay lên, lập tức có chút bất ngờ, sau đó vội vàng đứng dậy.

Thương Tỉnh Cúc phất phất tay: “Anh tiếp tục xem đi.” Nói xong, nàng đẩy cửa đi thẳng ra ngoài.

Người nọ ngây người ra, dường như không ngờ Thương Tỉnh Cúc lại nói với mình như vậy, dường như... dường như không hề có vẻ trách móc, hoàn toàn khác hẳn với trước kia.

Nghĩ mãi cũng không hiểu rốt cuộc là chuyện gì, hắn đành mặc kệ không nghĩ nữa, tiếp tục xem màn hình giám sát.

Trần Phi theo sát sau lưng Thương Tỉnh Cúc đi ra khỏi hộp đêm, tìm đến vị trí của Âu Dương Hỏa Vũ và Âu Dương Băng Ngưng rồi bước tới.

Lúc này, Âu Dương Hỏa Vũ và Âu Dương Băng Ngưng đang khá căng thẳng, không ngừng nhìn về phía cửa, lo lắng cho tình hình bên chỗ Trần Phi. Đột nhiên nhìn thấy một người đang đi về phía mình, hai người lập tức trở nên cảnh giác. Mặc dù họ không có kỹ năng dò xét như Trần Phi nhưng bằng cảm giác cũng có thể nhận ra người phụ nữ này có chút khác biệt, hơn nữa ánh mắt của nàng ta vô cùng kiên định, đang đi thẳng về phía họ.

“Người của Anh Hoa Tổ, tổ trưởng tổ hai, Trung nhẫn.” Âu Dương Băng Ngưng nhỏ giọng nói. Trong tư liệu trước đó Lưu Bác đưa có nhắc tới Thương Tỉnh Cúc, nên nàng lập tức nhớ ra.

“Không lẽ bên chỗ Trần Phi xảy ra chuyện gì rồi? Mặc kệ đi, tùy cơ ứng biến.” Âu Dương Hỏa Vũ lo lắng đáp lại một câu, đã điều động khí tức, nếu Thương Tỉnh Cúc có hành động gì thì sẽ ra tay ngay lập tức.

Khi Thương Tỉnh Cúc ngày càng đến gần, hai chị em họ Âu Dương gần như đã sẵn sàng ra tay. Ngay lúc này, họ bỗng phát hiện ra đằng sau Thương Tỉnh Cúc, Trần Phi đột nhiên xuất hiện. Điều này khiến họ ngẩn người một lát, sau đó nghi hoặc nhìn sang. Trần Phi mỉm cười xua xua tay: “Đừng căng thẳng, tôi đã khống chế được cô ta rồi. Nơi này đông người lắm miệng, về rồi nói tiếp.”

“Được.”

Mặc dù không rõ Trần Phi rốt cuộc đã dùng biện pháp gì để khống chế Thương Tỉnh Cúc, nhưng Trần Phi đã nói vậy thì chắc chắn là không có vấn đề gì. Âu Dương Hỏa Vũ gật đầu, sau đó vài người nhanh chóng rời khỏi khu vực gần hộp đêm.

Trở về khách sạn, phòng của Trần Phi.

Âu Dương Hỏa Vũ và Âu Dương Băng Ngưng nghi hoặc nhìn Trần Phi và Thương Tỉnh Cúc, chờ đợi lời giải thích của Trần Phi. Sau khi Trần Phi ngồi xuống, hắn châm một điếu thuốc rồi mới chậm rãi nói: “Sau khi ẩn thân đi vào, tôi vẫn luôn chờ cơ hội để xuống tầng hầm, kết quả đúng lúc Thương Tỉnh Cúc đi vào. Tôi vốn định nhân cơ hội này lẻn vào cùng, không ngờ giữa chừng bị cô ta phát hiện, tôi liền thử xem có thể khống chế cô ta không, kết quả thành công.”

“Anh dùng cách gì làm được vậy, có chắc chắn không?” Âu Dương Hỏa Vũ hỏi.

“Phương pháp ấy à, tương tự như thuật thôi miên nhưng lại thần kỳ hơn thôi miên một chút. Tôi có thể tạo ra thần giao cách cảm với cô ta, trực tiếp nói chuyện trong tâm trí là có thể khống chế được cô ta, không cần lo cô ta đột nhiên tỉnh lại, điểm này có thể tuyệt đối yên tâm. Nếu các cô không tin thì có thể xem.” Trần Phi cười hì hì, Thương Tỉnh Cúc bỗng nhiên quỳ rạp xuống.

Hai chị em họ Âu Dương kinh ngạc nhìn Trần Phi, Trần Phi mỉm cười.

“Thật là quá thần kỳ. Như vậy chẳng phải là muốn khống chế ai thì khống chế sao!” Âu Dương Hỏa Vũ kinh ngạc thốt lên.

Âu Dương Băng Ngưng dù cũng rất kinh ngạc nhưng vẫn rất bình tĩnh hỏi: “Sau khi xuống dưới đó có phát hiện ra gì không?”

“Đúng vậy, tìm thấy người của chúng ta chưa?”

Trần Phi lắc đầu: “Không có, người của chúng ta không ở đây, đã bị cô ta đưa đi rồi. Cụ thể là nơi nào tôi tạm thời vẫn chưa rõ, nhưng trước khi đưa đi thì chắc vẫn còn sống. Vì thế tôi mới mang cô ta về để xem có thể tìm được manh mối từ cô ta hay không.”

“Vậy anh định làm thế nào? Có thể bắt cô ta nói ra không?” Âu Dương Hỏa Vũ nói.

“Không thể, tuy tôi có thể khống chế cô ta nhưng không thể nhìn thấu ký ức của cô ta, tuy nhiên lại có thể bắt cô ta nói ra những việc mà cô ta biết, ví dụ như địa điểm, hoặc tình trạng an toàn của họ, hay tại sao họ lại bị bắt!” Giọng điệu của Trần Phi rất bình thản nhưng kết quả này lại khiến hai người họ vô cùng phấn chấn.

Việc này tương đương với việc bắt được một tù binh mà lại không cần tra tấn bức cung, đảm bảo nội dung khai báo chính xác!

“Trước đó ở đó người quá đông nên không tiện làm, bây giờ thì có thể thử rồi.” Trần Phi mỉm cười, hỏi Thương Tỉnh Cúc: “Địa điểm của Tổ Một ở đâu?”

“Tình Thiên Đạo Quán.” Thương Tỉnh Cúc đáp.

“Tình Thiên Đạo Quán?” Trần Phi nhìn Âu Dương Hỏa Vũ, Âu Dương Hỏa Vũ lập tức dùng điện thoại tra bản đồ, rất nhanh đã tìm ra nơi này. “Cách chỗ chúng ta cũng hơi xa.”

“Hai người đó bây giờ thế nào rồi? Sống chết ra sao, tại sao lại đưa đến Tổ Một?” Trần Phi gật đầu, sau đó tiếp tục hỏi.

“Bởi vì chúng tôi chưa lấy được tin tức mong muốn nên mới đưa đến Tổ Một, vì Tổ Một có người chuyên thẩm vấn. Lúc tôi đưa đi người vẫn còn sống, nhưng bây giờ thì không biết, e rằng dù còn sống thì cũng đã phế rồi.” Thương Tỉnh Cúc chậm rãi trả lời.

“Tin tức? Tin tức gì?”

“Một phần tài liệu tuyệt mật, liên quan đến một món chí bảo. Nghe nói món đồ này ở địa phương chúng tôi, nhưng không hiểu sao họ lại biết tin trước. Chúng tôi tìm hồi lâu cũng không tìm được tin tức chính xác nên mới bắt giữ họ.”

“Tài liệu tuyệt mật, chí bảo.” Trần Phi cau mày, nói với hai chị em họ Âu Dương: “Hai người có biết chuyện này không?”

Âu Dương Hỏa Vũ lắc đầu: “Không biết, tôi cũng mới nghe nói. Nếu thực sự có tin tức gì thì hai người đó nên báo cáo lên tổ chức mới phải chứ, hơn nữa tổ chức cũng sẽ có hành động. Nếu tổ chức biết chuyện này thì tuyệt đối không thể chỉ cử ba người chúng ta đến.”

“Có lẽ tin tức chưa kịp truyền đi đã bị bắt rồi. Dù sao đây cũng là địa bàn của bọn họ, e rằng người của chúng ta luôn ở trong trạng thái bị giám sát, chỉ là trước kia nước sông không phạm nước giếng nên bọn họ không có hành động gì. Giờ phát hiện ra chí bảo này nên bọn họ mới ra tay.” Âu Dương Băng Ngưng phân tích.

“Cũng không loại trừ khả năng hai người họ muốn tư túi.” Trần Phi thản nhiên nói.

“Dù là nguyên nhân gì đi nữa, bây giờ chúng ta phải làm sao?” Âu Dương Hỏa Vũ nhìn Trần Phi nói: “Người thì nhất định phải cứu, nếu thật sự liên quan đến chí bảo gì đó thì tin tức này bắt buộc phải báo cho tổ chức mới được.”

“Vậy thì chia nhau ra hành động đi. Hai người thông báo cho tổ chức đợi tin tức, tôi sẽ dẫn cô ta tới Tình Thiên Đạo Quán kia xem có thể cứu người ra được không.” Trần Phi tùy ý nói.

“Không được!”

Âu Dương Hỏa Vũ lập tức từ chối. “Anh làm như vậy quá nguy hiểm, cho dù đến lúc đó anh tìm thấy họ cũng rất khó cứu người ra. Hơn nữa nếu thực sự có chí bảo gì đó, anh làm vậy chẳng phải là đánh rắn động cỏ sao? Bây giờ tôi lập tức liên hệ với tổ chức, chờ lệnh của tổ chức, rồi chúng ta mới hành động.”

“Như vậy thì chậm quá, không khéo hai người đó đã chết rồi.” Trần Phi trầm giọng nói. “Hiện tại không chỉ là chuyện chí bảo, đừng quên nhiệm vụ của chúng ta là cứu hai người đó. Chúng ta chia nhau hành động chẳng phải tốt hơn sao? Cho dù tổ chức lúc này phái người tới thì e rằng cũng phải tốn không ít thời gian. Đến lúc đó chẳng phải vẫn phải toàn lực triển khai cứu người sao? Cứu bây giờ với cứu lúc đó thì có gì khác biệt? Có khi trong khoảng thời gian này bọn họ đã lấy được tin tức mình muốn rồi, có khi người của chúng ta đã bị giết rồi.”

Mặc dù Trần Phi không có ý nghĩ quá tích cực với tổ chức, thậm chí không thích gia nhập Đặc Tổ, nhưng dù sao đi nữa hai người đó cũng là người của tổ chức, lại càng là người Trung Quốc. Trần Phi đương nhiên không thể trơ mắt nhìn họ bị người khác giết hại. Trước đó không biết sống chết thì thôi, giờ đã biết rõ là còn sống mà kết quả lại phải lãng phí thời gian ở đây chờ đợi, Trần Phi không làm được.

“Nhưng mà...” Âu Dương Hỏa Vũ còn muốn nói thêm, nhưng Âu Dương Băng Ngưng đã lên tiếng: “Em thấy Trần Phi nói đúng, thời cơ chỉ trong chớp mắt. Bất kể là chí bảo gì đi nữa thì cứu người vẫn quan trọng hơn. Chị, chị liên hệ với tổ chức đi, em sẽ đi cứu người cùng Trần Phi!”

“Cô đi cùng tôi?” Trần Phi nghi hoặc nhìn Âu Dương Băng Ngưng, lắc đầu. “Tôi đi một mình là được rồi, tôi có ẩn thân thuật, hơn nữa còn có Thương Tỉnh Cúc làm tấm bình phong, có thể dễ dàng hơn chút.”

“Anh cần có người tiếp ứng, nếu không hai người đó anh đưa về bằng cách nào? Đừng coi thường nhẫn giả ở đây, thực lực của bọn chúng không đơn giản, nếu không hai người kia đã không bị bắt.” Thái độ của Âu Dương Băng Ngưng rất kiên quyết, nhất định muốn đi cùng Trần Phi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:424
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.