Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1065 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 427
Kẻ đáng hận tất có chỗ đáng thương

❊ ❊ ❊

Sau khi thoát game, Trần Phi gọi một cuộc điện thoại cho Hạ Vũ để hỏi thăm tình hình. Tiến triển vẫn khá thuận lợi, đã điều tra ra không ít chuyện của vị viện trưởng và phó viện trưởng đó. Tuy nhiên, chừng đó vẫn chưa đủ, đã chuẩn bị dồn họ vào đường cùng thì tất nhiên càng nhiều chứng cứ càng tốt, phấn đấu khiến họ không cách nào phản bác. Đối với tiến triển này, Trần Phi khá hài lòng, giao việc này cho Hạ Vũ quả thực vô cùng chính xác.

Nếu giao cho Lý Phong, e rằng nhiều thứ chưa chắc đã tra ra được. Suy cho cùng, thời buổi này không phải cứ đánh đấm giỏi, cứ làm xã hội đen là ghê gớm. Nếu không có hậu thuẫn vững chắc như Hạ Vũ thì nhiều thứ căn bản không thể dò la ra được. Ngược lại, nếu đổi sang Lưu Thành Phong làm thì e rằng cũng chưa chắc đã làm được, có một số thứ là bổ trợ lẫn nhau.

Nếu để Hạ Vũ làm những việc to tát tính toán mưu mô thì chưa chắc đã thành, nhưng làm những việc này thì lại là "giá khinh tự thục" (quen tay hay việc).

Về phần Lưu Thành Phong bên kia, mọi việc đã được bố trí ổn thỏa, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay. Nói mới nhớ, việc này cũng có chút duyên nợ. Vốn dĩ thực lực của Lưu gia hiện tại muốn đối kháng với Bạch gia quả thực còn kém một chút. Tuy gia đình hiện đã là "tân quý", nhưng Bạch gia đã cắm rễ sâu xa, không dễ gì chịu nhường bước. Nhưng không hiểu sao, cơ hội vốn dĩ không tranh thủ được lại có bước ngoặt. Dù bước ngoặt này không mấy rõ ràng nhưng cũng đủ để trong tình huống có bằng chứng, hạ bệ hai gã kia, rồi sắp xếp người của Lưu gia vào.

So với Hạ Vũ và Lưu Thành Phong, La Phượng bên kia làm triệt để nhất và cũng đạt hiệu quả cao nhất. Theo từng đợt sóng dư luận ập tới, hầu như cả nước đều biết tin tức này. Khán giả bàn tán xôn xao, lúc đầu còn có người nói Siêu Phàm Dược Phủ là đang mượn cơ hội xào nấu, cố gắng dựa vào sức mạnh quần chúng để trốn tránh trách nhiệm pháp luật, nhưng rất nhanh sau đó, những tin tức này đã bị vô số lời ra tiếng vào nhấn chìm.

Rõ ràng những người này chắc chắn là thế lực do Bạch gia huy động, nhưng rất tiếc, đôi khi dư luận không phải thứ họ có thể nắm bắt. Có câu nói rất hay: "Công đạo tự tại nhân tâm". Sora Aoi dù ở một số nơi vẫn bị người ta khinh miệt nhưng không thể phủ nhận những cống hiến kiệt xuất của cô ta cũng như vị thế trong lòng các nam thanh niên trạch nam.

Siêu Phàm Dược Phủ cũng vậy, tuy gặp phải phiền toái này nhưng mỗi loại dược phẩm sản xuất trước đó đều có thần hiệu, đặc biệt là Thiên Hương Ngọc Dung Tán đã giúp biết bao cô nàng da đen thành da trắng, cái gọi là "nhất bạch già tam xú" (một làn da trắng che lấp mọi khuyết điểm), quả thực là tạo phúc cho xã hội. Cho nên dù chỉ vừa mới có chút tin tức bất lợi cho Siêu Phàm Dược Phủ, ngay lập tức sẽ phải chịu sự công kích tới tấp.

Nghe nói trên một diễn đàn nổi tiếng, chỉ trong vòng một phút, số bài viết liên quan tới Siêu Phàm Dược Phủ đã vượt quá vạn bài, máy chủ tê liệt hàng chục lần.

Làm ầm ĩ cả lên như vậy, Bạch gia nhất thời không thể đưa ra bất cứ kết luận gì. Nếu họ cưỡng ép làm vậy thì chính là trái với lòng dân. Bây giờ khác xưa rồi, chỉ cần xảy ra chuyện gì, Weibo ngay lập tức sẽ truyền mười, mười truyền trăm, tốc độ đó còn nhanh hơn cả tên lửa. Điều này cũng tranh thủ thời gian cho Trần Phi, có thể nói cú ra tay của Trần Phi khiến Bạch gia rơi vào thế bí, muốn dùng lực mà chẳng biết dùng vào đâu. Dù thực lực Bạch gia rất mạnh nhưng lại không biết làm sao để hóa giải tình thế khó khăn này. Không ra tay thì thôi, đã ra tay là kinh người, đây chính là đòn phản kích của Trần Phi!

Vì chuyện dược phẩm không còn quá cấp bách, thậm chí cũng không còn vội vã nữa, cũng là lúc đi gặp những kẻ ngáng đường mình rồi.

Tất Bác Đào tuy luôn lẩn trốn không lộ diện, ngoài cú điện thoại trước đó ra thì dường như bốc hơi khỏi nhân gian, căn bản không tìm thấy. Nhưng đó là vì Trần Phi vẫn chưa dành thời gian để ý đến hắn. Hiện tại nguy hiểm trong game tạm thời đã được giải trừ, chuyện dược phẩm cũng tạm thời không có nguy hiểm, tất nhiên phải tìm hắn chơi đùa một chút.

Trần Phi không phải kiểu người cậy quyền bắt nạt kẻ yếu, nhưng cũng không phải kẻ có tính tình tốt để ai muốn bắt nạt cũng được.

Tất Bác Đào tuy trốn rất kỹ nhưng Trần Phi muốn tìm hắn cũng chẳng phải việc khó. Đầu tiên, Tất Bác Đào chắc chắn đang ở trong thành phố, nếu không thì nếu xảy ra chuyện gì chắc chắn không thể phản ứng kịp thời. Huống hồ hắn còn là quân cờ đi trước của Bạch gia, hắn không ở đây thì làm sao có thể. Chỉ cần còn ở trong thành phố, dù có đào hang chui xuống đất thì Trần Phi cũng nắm chắc tìm ra được. "Tham trắc thuật" dùng để làm gì? Chính là để dò tìm vị trí quái vật. Tất Bác Đào con quái vật này không biết đánh chết rồi rơi ra vật phẩm gì, chỉ mong đừng là "bao cao su" là được.

Từ trong biệt thự đi ra, Trần Phi lái xe bắt đầu lượn lờ khắp nơi. Tất nhiên, "Tham trắc thuật" luôn được giữ trạng thái kích hoạt. Trong phút chốc, dữ liệu của hầu hết mọi người đều in rõ mồn một trong tâm trí Trần Phi, không sót một ai. Tuy nhiên, Trần Phi chẳng có hứng thú gì với thông tin của bọn họ, giống như việc có Sora Aoi để xem, ai còn thèm nhìn mấy cô nàng tầm thường trên phố chứ?

Lượn lờ khoảng hơn một tiếng đồng hồ, gần như đã đi khắp nội thành, Trần Phi đang định cân nhắc xem có nên ra khỏi nội thành tới khu biệt thự gần vùng ngoại ô xem thử không, kết quả là vô tình đi đến gần khu chung cư nơi La Phượng ở. Lúc này La Phượng chắc đang ở công ty chứ không có nhà, bằng không thì có thể lên uống chút nước rồi tiếp tục tìm.

Trần Phi khẽ lắc đầu, đột nhiên đạp phanh.

"Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu" (Giày sắt nát bét đi tìm không thấy, có được rồi chẳng tốn chút công sức nào). Không ngờ ngươi lại trốn ở đây, thực sự bất ngờ đấy!" Trần Phi cười lạnh một tiếng, ngay sau đó lái xe vào khu chung cư.

Lách qua phía dưới tòa nhà La Phượng ở, xe dừng lại. Đây là tòa nhà nằm gần rìa khu chung cư. Nếu xét từ góc độ toàn bộ quy hoạch khu nhà, vị trí chỗ này là tệ nhất, cách cổng chính khá xa, bên cạnh lại là tường bao khu chung cư, không có dải xanh để ngắm cũng chẳng có điều kiện thuận lợi gì. Nhưng nơi này lại rất thích hợp để chạy trốn, vượt qua tường bao là tới phố, rất khó đuổi theo.

"Ngươi chọn đúng chỗ thật đấy." Trần Phi hừ lạnh một tiếng rồi xuống xe, hơi ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào căn hộ trên tầng cao nhất. Căn nhà này trông có vẻ đã lâu không có người ở, cửa sổ đều trông cũ kỹ, lạc quẻ hẳn so với các căn hộ khác. Trong nội thành đúng là có rất nhiều căn nhà như vậy, đều là cho người từ nơi khác đến làm thuê hoặc sinh viên thuê, chủ nhà tất nhiên sẽ không cân nhắc chuyện sửa sang gì cả.

Tham trắc thuật đã khóa chặt Tất Bác Đào. Sau khi xuống xe, Trần Phi đi thẳng về phía lối vào tòa nhà. Từng tầng từng tầng, bước chân Trần Phi rất chậm rãi, dường như đang đi dạo vậy. Hắn không lo Tất Bác Đào chạy thoát, dưới sự giám sát của "Tham trắc thuật", hắn chỉ cần có chút động tĩnh gì là Trần Phi đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Huống hồ tòa nhà cao như vậy, hắn chạy thế nào? Nhảy lầu ư, sợ rằng dù không ngã chết cũng phải tàn phế. Hơn nữa, Tất Bác Đào lúc này còn đang bận tận hưởng cơ mà.

Đúng vậy, trong phòng Tất Bác Đào có hai người, ngoài Tất Bác Đào ra còn có một người phụ nữ, một người phụ nữ tuổi đời không lớn nhưng sống bằng nghề bán thân. Trần Phi cũng có thể hiểu cho Tất Bác Đào, khó khăn lắm mới quay lại nhưng không thể quang minh chính đại ra ngoài, cả ngày ở lì trong phòng rất dễ bí bách, tìm một người phụ nữ giải khuây cũng là chuyện dễ hiểu.

Lúc này Trần Phi đã đứng trước cửa căn phòng Tất Bác Đào đang ở. Trần Phi tất nhiên sẽ không rảnh rỗi đến mức nhấn chuông cửa làm phiền chuyện tốt của hắn. Hướng ngón tay vào khe cửa, "Thiết cát thuật" lập tức được phóng ra. Một tiếng "tạch" khô khốc vang lên, ổ khóa cửa đã bị cắt đứt, ngay sau đó Trần Phi mở cửa đi vào.

Trong phòng rất bừa bộn, nhìn dáng vẻ không biết đã sửa sang từ bao giờ, trông có chút cũ kỹ. Từng đợt tiếng rên rỉ của người phụ nữ vọng ra từ trong phòng, còn có cả tiếng thở dốc nặng nề của Tất Bác Đào.

"Cũng dốc sức thật đấy, thôi được... không làm phiền chuyện tốt của ngươi nữa." Trần Phi khẽ cười, ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách nhẹ nhàng châm thuốc, dường như rất kiên nhẫn.

Đối với Tất Bác Đào, Trần Phi không thể nói là hận, miễn cưỡng coi là giận đi. Lúc đầu biết Tất Bác Đào ra mặt quấy rối, Trần Phi rất phẫn nộ, nhưng sau khi biết về Bạch gia, lại biết thêm cả Dạ Vương Đạo Thiên Quân, Trần Phi cũng chẳng còn giận Tất Bác Đào bao nhiêu nữa, hắn chỉ là một kẻ đáng thương mà thôi. Nếu không phải vì Bạch gia và Đạo Thiên Quân, dù cho hắn trăm lá gan cũng không dám đặt chân đến thành phố này.

Dù có quay lại cũng giống như con chuột, trốn ở nơi thế này, không dám lộ mặt.

"Kẻ đáng hận tất có chỗ đáng thương", không ngoài lẽ đó.

Khi điếu thuốc trên tay cháy hết, tiếng rên rỉ bên trong nhỏ dần, sau đó liền nghe thấy tiếng sột soạt mặc quần áo. Ngay sau đó cửa mở, một người phụ nữ cũng coi là có chút nhan sắc từ bên trong đi ra, nhìn thấy Trần Phi đang ngồi trên ghế sofa, lập tức ngẩn người. "Á, sao còn có một người nữa thế này."

"Cái gì còn có một người." Tất Bác Đào buột miệng nói, vừa mặc quần vừa từ bên trong đi ra. Khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Trần Phi trên ghế sofa, Tất Bác Đào lập tức chết lặng.

Trong tiềm thức, hắn muốn chạy trốn, nhưng hắn chợt nhận ra mình dường như căn bản không còn đường trốn.

"Ngươi đi đi."

Trần Phi nói.

Rõ ràng, câu này không phải nói với Tất Bác Đào, Tất Bác Đào tất nhiên cũng không cho rằng Trần Phi tìm thấy mình chỉ để nói câu này. Cô gái làng chơi đi rồi, tiền đã nhận, việc đã xong, tất nhiên không còn lý do gì để ở lại nữa.

Đợi cô ta đi rồi, Tất Bác Đào dường như đã bình tĩnh lại sau cú sốc, nhìn Trần Phi nói một cách lạnh lùng: "Ta đã sớm đợi ngày này rồi, ngươi không nên đến tìm ta."

"Nhưng ta đã đến rồi."

"Ngươi không nên đến, đã đến rồi, ngươi sẽ hối hận đấy."

"Hối hận... hối cái đầu ngươi ấy."

Trần Phi không nhịn được mà bật cười, Tất Bác Đào này chẳng lẽ thấy mình nên sợ đến ngốc rồi sao, tự nhiên lại thần thần bí bí, đang diễn thoại phim đấy à? Nghe thấy tiếng gầm của Trần Phi, Tất Bác Đào sợ tới mức run lẩy bẩy, khí thế ban nãy tự nhiên cũng biến mất không còn tăm hơi.

"Thì... thì đã sao, ngươi dám đối phó với ta à? Đúng vậy, ta biết ta không đối phó được ngươi, nhưng nếu ngươi dám đụng vào ta, ngươi chết chắc rồi." Tất Bác Đào cố giữ bình tĩnh nói.

Tuy hắn vô số lần tưởng tượng Trần Phi xuất hiện trước mặt mình, rồi mình báo thù cho cha. Nhưng khi Trần Phi thực sự xuất hiện, hắn mới hiểu ra, đó chỉ là ảo tưởng của mình căn bản không thể xảy ra.

Trần Phi bĩu môi: "Ta rất thắc mắc sự tự tin của ngươi đến từ đâu? Bạch gia? Hay là cái gọi là siêu cấp vệ sĩ mà Bạch gia thuê, Dạ Vương Đạo Thiên Quân? Ta thật thấy bi ai thay cho ngươi, ngươi cho rằng ta giết ngươi thì Đạo Thiên Quân sẽ ra tay sao? Nếu có thể thì Đạo Thiên Quân này chắc cũng chẳng phải nhân vật gì ghê gớm, ta hà tất phải để vào mắt?"

"Ngươi... ngươi muốn thế nào." Tất Bác Đào run rẩy nói.

"Ta muốn... giết ngươi!" Trần Phi trợn mắt lên như Kim Cang phẫn nộ, Tất Bác Đào trong tích tắc cảm giác được một luồng sáng đỏ ập về phía mình, tiếng kêu thảm thiết lập tức vang lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:374
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.