Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1065 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 500
Mau tới đẩy ngã ta đi

❊ ❊ ❊

Trần Phi cùng Lãnh Sâm và những người khác rời khỏi núi lửa, tìm thấy Âu Dương Hỏa Vũ cùng Âu Dương Băng Ngưng. Thấy họ bình an vô sự trở về, hai chị em Âu Dương đều thở phào nhẹ nhõm. Khi hỏi vì sao lại trì hoãn lâu như vậy, đám người Lãnh Sâm đều có chút hổ thẹn. Lãnh Sâm kể sơ qua diễn biến sự việc, hai chị em Âu Dương lúc này mới hiểu rõ.

Âu Dương Hỏa Vũ giờ đây ngày càng khâm phục Trần Phi, anh dường như có khả năng tiên đoán vậy. Trước đó anh rõ ràng nói là ở lại khách sạn, kết quả lại chạy đến đây, cứu bọn họ và giết chết Tam Đảo Tiểu Thứ Lang. Lãnh Sâm bọn họ đi lấy chí bảo vì cho rằng không có gì nguy hiểm, kết quả vẫn là Trần Phi không yên tâm nên qua xem thử, lần nhìn này liền cứu được họ, còn đoạt được chí bảo trong tay.

Âu Dương Hỏa Vũ đây là lần đầu tiên gặp người có dự cảm mạnh lại còn thực lực cao cường như vậy. Trần Phi bây giờ quả thực giống như Conan, chỉ là khác với Conan đi đến đâu người chết đến đó, Trần Phi đi đến đâu cũng có thể cứu người.

"Chúng ta về trước đi, vết thương của Băng Ngưng cần phải điều trị." Trần Phi cũng không thấy mình làm được việc gì xuất sắc, anh chỉ là đang làm những việc trong khả năng của mình mà thôi.

"Được, thuyền đang đậu ở bờ biển." Lúc đám người Lãnh Sâm tới đã chuẩn bị một chiếc thuyền nhỏ, mặt biển rộng lớn như vậy, bọn họ tự nhiên không thể bơi qua được.

Một nhóm người đi đến bờ biển thì thấy có chiếc thuyền nhỏ đang đậu ở đó, nhưng trên thuyền hình như có người đang chuẩn bị nhổ neo.

"Là người của Anh Hoa Tổ, mau ngăn hắn lại. Nếu để hắn lái thuyền đi mất thì chúng ta không về được nữa." Lãnh Sâm lập tức sốt ruột muốn xông lên, nhưng lại có người nhanh hơn hắn một bước.

Chỉ thấy Trần Phi nhanh như sấm sét, gần như chỉ trong chớp mắt đã tới bên thuyền, tên người của Anh Hoa Tổ kia còn chưa kịp phản ứng đã bị Trần Phi bóp nát cổ, trực tiếp vứt xuống biển.

"Muốn cướp thuyền, kiếp sau đi." Trần Phi lạnh nhạt nói một câu, đám người Lãnh Sâm thấy Trần Phi giải quyết phiền phức nhanh gọn như vậy mới thở phào nhẹ nhõm.

Lên thuyền xong, Lãnh Sâm phụ trách lái thuyền, cả nhóm rời khỏi đảo nhỏ.

Đợi sau khi họ trở về khách sạn, Trần Phi không dừng lại mà chuẩn bị giúp Âu Dương Băng Ngưng trị thương ngay. Nhưng Âu Dương Băng Ngưng lại không đồng ý, trái lại còn bảo Trần Phi đi nghỉ ngơi trước, vết thương của mình không cần vội. Trần Phi vốn định từ chối nhưng Âu Dương Băng Ngưng vô cùng kiên quyết, khiến Trần Phi không còn cách nào khác đành nói là đi tắm rửa, tắm xong sẽ giúp nàng. Âu Dương Băng Ngưng lúc này mới đồng ý.

Trở về phòng, Trần Phi cởi sạch quần áo rồi đi vào phòng tắm tắm rửa. Vừa mới đánh nhau với Tam Đảo Tiểu Thứ Lang, lại còn lặn lội trong núi lửa nửa ngày, đổ một thân mồ hôi, thật sự cảm thấy có chút dính dấp không thoải mái. Nước xối lên người rửa trôi bùn đất mồ hôi, cảm giác này thực sự khá dễ chịu.

Nhưng cảm giác dễ chịu này không kéo dài được bao lâu, vì cửa đã mở.

Trần Phi cũng không ngờ sẽ có người tới phòng mình, càng không ngờ có người mở cửa nhìn vào lúc mình đang tắm. Theo bản năng, hai tay anh che đi bộ phận quan trọng rồi nhìn về phía cửa. Nhìn cái này, Trần Phi lại có cảm giác nằm trong dự liệu nhưng cũng nằm ngoài dự kiến.

"Cô không biết gõ cửa à?" Trần Phi bất lực nói với Âu Dương Hỏa Vũ đang đứng ở cửa.

Âu Dương Hỏa Vũ cười khúc khích: "Nếu tôi gõ cửa thì anh sẽ mở cửa cho tôi sao?"

"Không." Trần Phi kiên quyết lắc đầu.

"Vậy thì rõ rồi, đã biết rõ gõ cửa anh cũng không mở cho tôi thì tại sao tôi phải gõ cửa chứ." Âu Dương Hỏa Vũ đắc ý cười nói.

Trần Phi rất bất lực, phụ nữ đôi khi quá thông minh hình như cũng chẳng đáng yêu mấy.

"Có chuyện gì đợi tôi tắm xong hãy nói, bây giờ phiền cô ra ngoài trước." Trần Phi không quen bị người ta nhìn chằm chằm khi mình đang tắm, dù đó là phụ nữ.

Âu Dương Hỏa Vũ che miệng cười ha hả: "Anh là đàn ông mà, chẳng lẽ còn sợ bị nhìn à."

"Đàn ông thì sao? Cơ thể đàn ông cũng quan trọng y như phụ nữ vậy. Tôi nói này cô rốt cuộc muốn thế nào, cô không phải cố tình tới trêu chọc tôi cho vui đấy chứ?"

"Tất nhiên là không." Âu Dương Hỏa Vũ nghiêm túc nói: "Tôi tới giúp anh kỳ lưng."

"Hả?"

Trần Phi cả người ngây dại, đây không phải chuyện đùa sao? Âu Dương Hỏa Vũ kỳ lưng cho mình? Chưa nói chuyện mình có ngại để nàng kỳ hay không, dù có ngại thì Âu Dương Hỏa Vũ có thể ngoan ngoãn kỳ lưng cho mình sao? Rồi không làm gì cả? Trần Phi đánh chết cũng không tin!

"Hảo ý tôi xin nhận, chỉ có thể nói là tôi không có phúc thụ hưởng. Cô bây giờ mở cửa ra ngoài rồi đóng cửa lại, xem như là tôi cảm ơn cô rồi." Trần Phi bất lực nói.

"Tại sao anh cứ thích từ chối người khác như vậy. Hôm nay cảm ơn anh đã cứu chúng tôi, lát nữa anh lại phải giúp Băng Ngưng trị thương, tôi chỉ muốn cảm ơn anh thôi mà."

"Khỏi cần, tuy tôi không phải bác sĩ chuyên nghiệp nhưng tôi có y đức, cho nên hồng bao tôi sẽ không nhận, nhất là loại hồng bao mỹ sắc này lại càng kiên quyết không nhận." Trần Phi kiên quyết nói.

Đùa à, nếu đồng ý với Âu Dương Hỏa Vũ, với tính cách hủ nữ của nàng thì còn ra thể thống gì nữa? Không chừng còn phải bị nàng "nghịch đẩy". Mặc dù tiếp xúc thời gian này khiến Trần Phi đã thay đổi cái nhìn về Âu Dương Hỏa Vũ không ít, nhưng chuyện bị "nghịch đẩy" thế này Trần Phi vẫn có chút không chấp nhận nổi.

Âu Dương Hỏa Vũ hình như có chút thất vọng, khẽ gật đầu rồi chậm rãi xoay người đóng cửa đi ra ngoài. Trần Phi thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cảm thấy hơi áy náy một chút, hình như từ chối Âu Dương Hỏa Vũ hơi phũ phàng quá.

"Thôi kệ, dù sao cô ấy chắc cũng quen rồi, chắc sẽ không bị đả kích đâu, không được thì đợi có cơ hội dỗ dành cô ấy sau là được." Trần Phi nghĩ như vậy, rồi tiếp tục xối nước tắm.

Ngoài cửa, Âu Dương Hỏa Vũ không hề rời khỏi phòng Trần Phi. Mà đi đến cửa khóa trái phòng lại, sau đó vừa đi về phía giường, vừa cởi quần áo trên người ra.

"Hừ, tôi sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy đâu. Âu Dương Hỏa Vũ tôi kiếp này lần đầu tiên thích một người đàn ông, cho dù anh là núi băng thì tôi cũng phải làm tan chảy anh." Âu Dương Hỏa Vũ hừ lạnh trong lòng, rất nhanh quần áo trên người đã cởi sạch.

Lúc này Âu Dương Hỏa Vũ trần như nhộng, vóc dáng kiều diễm còn đẹp hơn cả người mẫu.

Xoay người đi tới cửa phòng tắm, Âu Dương Hỏa Vũ kéo cửa trực tiếp bước vào.

"Á... cô... cô..." Trần Phi bị hành động đột ngột này làm cho giật nảy mình. Khi nhìn thấy Âu Dương Hỏa Vũ không mặc gì đi vào, tức thì hối hận không thôi. Mình đáng lẽ phải đoán được Âu Dương Hỏa Vũ là hủ nữ này tuyệt đối sẽ không dễ dàng bị đả kích như vậy, sớm biết thế vừa nãy mình nên khóa cửa mới phải. Giờ thì hay rồi, thế công của Âu Dương Hỏa Vũ còn mãnh liệt hơn, ngay cả quần áo cũng cởi sạch. Nhưng mà... nhắc mới nhớ, vóc dáng của Âu Dương Hỏa Vũ đúng là bốc lửa thật!

Âu Dương Hỏa Vũ tựa vào cửa tủm tỉm cười nhìn Trần Phi, hai tay đặt tự nhiên hai bên, hoàn toàn không có ý định che chắn gì. Bộ ngực đầy đặn, "khu rừng đen" lộ ra rõ mồn một cho Trần Phi nhìn thấy một cách chân thực.

Trần Phi cũng không phải kiểu trạch nam e thẹn gì, cũng không cố ý tránh né không nhìn, anh chỉ là có chút bực bội.

"Lạy cô, cô rốt cuộc muốn làm gì. Tôi chỉ muốn tắm rửa đàng hoàng rồi còn đi giúp Băng Ngưng trị thương thôi. Cô như vậy, lát nữa làm chậm trễ việc trị thương của Băng Ngưng thì đừng trách tôi."

Âu Dương Hỏa Vũ cười tươi nói: "Tôi không tin anh sẽ thực sự không trị được cho Băng Ngưng đâu, hơn nữa nếu anh muốn nhanh chóng trị khỏi cho Băng Ngưng thì đừng từ chối tôi. Tôi chỉ muốn giúp anh kỳ lưng một chút thôi, chẳng lẽ chuyện này anh cũng từ chối sao?"

"Có người giúp kỳ lưng thì tất nhiên tôi sẵn lòng, nhưng cô giúp tôi kỳ lưng thì tôi phải cân nhắc lại. Nhất là cô bây giờ không mặc gì, vóc dáng lại đẹp như vậy, cô mà thừa cơ quyến rũ tôi thì làm sao?" Trần Phi coi như đã biết Âu Dương Hỏa Vũ đã nhìn thấu mình triệt để, anh quả thực sẽ không thực sự bỏ mặc Âu Dương Băng Ngưng.

"Anh muốn làm thế nào thì làm thế đó đi, anh cứ yên tâm... bất kể anh muốn làm gì tôi, tôi đều sẽ không từ chối." Âu Dương Hỏa Vũ cười tủm tỉm đầy ẩn ý nói.

Sự cám dỗ này thật sự rất khó cưỡng lại.

Trần Phi nghiến răng, cưỡng ép bản thân kiềm chế ý nghĩ đó, sau đó thi triển Ẩn Thân Thuật. Thấy Trần Phi đột nhiên biến mất không thấy đâu, Âu Dương Hỏa Vũ không hề kinh ngạc chút nào, hình như đã dự liệu từ trước vậy.

"Anh cũng keo kiệt quá, chỉ có thể anh nhìn tôi, còn tôi thì không nhìn thấy anh." Âu Dương Hỏa Vũ hờn dỗi.

"Đâu phải tôi muốn nhìn, là cô tự cởi quần áo mà. Dù sao bây giờ cô không thấy tôi, cũng không thể giúp tôi kỳ lưng, thay vì lãng phí thời gian như vậy, chi bằng cô ra ngoài đi." Giọng Trần Phi phảng phất vọng ra.

"Không sao, tôi có thể đợi mà. Nếu anh không để tôi kỳ lưng thì tôi sẽ không rời đi, trừ khi anh lại đây đẩy tôi ra. Thế nào? Tôi cứ đứng đây này, thực lực của tôi căn cứ không thể kháng cự được đâu, mau tới đẩy tôi đi." Âu Dương Hỏa Vũ như đã quyết tâm, bày ra tư thế "có bản lĩnh thì anh tới đẩy tôi đi".

Nhưng nhìn cô nàng hai tay mở rộng, cố tình ưỡn ngực như vậy, nếu Trần Phi mà thực sự tới gần thì e là trăm phần trăm đừng hòng thoát thân. Chi bằng cứ giằng co thế này, ít nhất Âu Dương Hỏa Vũ cũng không dám dễ dàng rời khỏi cửa vì sợ Trần Phi thừa cơ chạy mất, nếu không thì nàng đã không vào xong rồi cứ đứng đó mãi như vậy. Âu Dương Hỏa Vũ, thông minh lắm đấy.

"Cô tưởng tôi không dám đẩy cô à? Đừng trách tôi không cảnh cáo cô, tuyệt đối đừng thách thức giới hạn cuối cùng của đàn ông. Nếu không kẻ chịu thiệt mãi mãi vẫn là cô..." Trần Phi trầm giọng nói.

Âu Dương Hỏa Vũ cười đùa nói: "Chẳng lẽ anh chưa từng nghe câu này sao? Chịu thiệt là phúc! Hơn nữa lại là chịu thiệt của anh, tôi tình nguyện lắm."

Trần Phi không nhịn được lắc đầu, xem chừng Âu Dương Hỏa Vũ đã quyết tâm rồi. Cứ giằng co thế này cũng chẳng có ý nghĩa gì, thu hồi Ẩn Thân Thuật, cơ thể lại hiện ra, Trần Phi thở dài nói: "Được rồi, coi như tôi sợ cô. Cô không phải muốn giúp tôi kỳ lưng sao? Tới đây!"

"Thật á?" Âu Dương Hỏa Vũ mừng rỡ hỏi.

Thấy cô nàng vui vẻ như vậy, Trần Phi lại thấy có chút không tự nhiên, dù sao một mỹ nữ chỉ vì mình đồng ý để cô ấy kỳ lưng mà vui mừng thành ra thế này, e là đàn ông nào cũng sẽ có chút đắc ý.

"Thật." Trần Phi gật đầu.

Lúc này Âu Dương Hỏa Vũ gần như chạy lon ton tới bên cạnh Trần Phi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:424
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.