Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 1027 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 449
Chiến (một)

❊ ❊ ❊

Trần Phi cùng Thường Hân Hân ân ái quấn quýt trên giường một lát, chờ lúc dậy thì đã gần đến chiều rồi. Tuy rằng sau khi tỉnh lại không tiếp tục ân ái mặn nồng nhưng cũng khiến tâm tình hai người vui vẻ, cảm giác đó giống như cặp vợ chồng mới cưới, đặc biệt ngọt ngào. Ngày mai mới là ngày quyết chiến với Đạo Thiên Quân, mọi thứ cần chuẩn bị Trần Phi đều đã chuẩn bị thỏa đáng, cho nên việc duy nhất phải làm hôm nay chính là hảo hảo bồi Thường Hân Hân.

Bàn bạc một chút lịch trình hôm nay với Thường Hân Hân, tuy đã là buổi chiều nhưng những việc có thể làm thật sự không ít. Sau khi ăn uống cùng nhau, Thường Hân Hân liền định cùng Trần Phi đi xem phim. Đối với phim ảnh, Trần Phi thật sự không có nghiên cứu hay theo đuổi gì quá lớn, chỉ cần Thường Hân Hân thích là được. Tới rạp chiếu phim người cũng không nhiều lắm, những thứ bắt buộc phải có như coca, bỏng ngô đương nhiên là phải mua. Bộ phim là một bộ phim tình cảm rất cũ kỹ, nhưng Thường Hân Hân lại xem đến say sưa, thậm chí đến lúc kết cục còn cảm động đến mức nước mắt rơi lã chã.

Điều này khiến Trần Phi vô cùng kinh ngạc, Thường Hân Hân - tiểu ma nữ Kinh Thành này còn có thể vì xem một bộ phim tình cảm cũ kỹ mà rơi nước mắt sao? Người ta đều nói phụ nữ đang yêu chỉ số thông minh sẽ giảm, sẽ trở nên đặc biệt cảm tính, câu này quả nhiên không giả.

Xem xong phim, Trần Phi vốn muốn tìm một nhà hàng Tây lãng mạn một chút để ăn uống nhưng lại bị Thường Hân Hân từ chối. Cũng không lái xe, Thường Hân Hân cứ như vậy nắm lấy Trần Phi đi dạo phố giống như những cô gái nhỏ bình thường, tục gọi là dạo phố. Thường Hân Hân rất vui vẻ, Trần Phi tự nhiên cũng chiều theo cô ấy, đi mãi đi mãi, đi đến khi Thường Hân Hân mệt mới dừng lại.

Lúc này trời đã tối đen.

"Giờ đi làm gì?" Trần Phi cười hỏi.

Thường Hân Hân cười hi hi: "Bây giờ em muốn anh cõng em."

"Cõng em?"

"Đúng vậy, em lớn thế này rồi mà chưa từng được ai cõng, nhất là người em thích." Thường Hân Hân nói.

Trần Phi mỉm cười chậm rãi ngồi xổm xuống, nói: "Vậy còn đợi gì nữa, lên đây."

Thường Hân Hân lập tức cười hì hì rồi lên lưng Trần Phi, hai chân được Trần Phi đỡ lấy, hai tay ôm lấy cổ Trần Phi. Thường Hân Hân cười hì hì: "Đây chính là cảm giác được người ta cõng sao, em thích!"

"Anh không thể cứ cõng em như vậy rồi đứng đây biến thành pho tượng được, nói đi, chúng ta bây giờ đi đâu?" Thấy Thường Hân Hân vui vẻ như vậy, Trần Phi cũng rất vui.

"Về nhà, em muốn làm chuyện đó với anh!" Thường Hân Hân áp sát vào tai Trần Phi, đầy khiêu khích nói.

Trần Phi lập tức cảm thấy huyết mạch phun trào, liền nói ngay: "Tuân lệnh, đi thôi!"

"Ha ha!"

Thường Hân Hân cười vô cùng rạng rỡ, giống như đóa hoa lộng lẫy khiến người ta chói mắt.

Về đến nhà, Trần Phi cùng Thường Hân Hân chạy thẳng đến chiếc giường lớn trong phòng ngủ, hai người tâm tình vui vẻ đương nhiên là một phen kịch chiến long trời lở đất, từ trên giường xuống dưới đất, từ phòng ngủ ra phòng khách, hai người dường như muốn mở rộng chiến trường ra toàn bộ biệt thự. Ngoài việc này ra, trong đầu hai người căn bản không có ý niệm nào khác, không biết mệt mỏi, không biết đói khát, chỉ muốn hưởng thụ cảm giác sảng khoái đầm đìa đó.

Màn đêm bao trùm, hai người thật lâu sau mới kiệt sức ngủ thiếp đi.

Tuy Thường Hân Hân biết ngày mai Trần Phi có thể sẽ đi làm chuyện gì đó, rất có thể có nguy hiểm. Lúc này lẽ ra nên bảo trì thể lực, nhưng cô đối với tốc độ hồi phục của Trần Phi vẫn rất có lòng tin. Hơn nữa Thường Hân Hân có lẽ cũng có một loại cảm giác, chính là hy vọng cho Trần Phi ký ức đẹp nhất, để anh có thể toàn lực ứng phó.

Đạo Thiên Quân đứng trên đỉnh núi, gió nhẹ từ từ thổi qua, thổi động góc tóc hắn khẽ lay động. Đôi mắt nhắm nghiền, hắn dường như đang chờ đợi, lại dường như đang cảm nhận sức mạnh thần kỳ ẩn chứa trong thiên nhiên. Đột nhiên mắt Đạo Thiên Quân chậm rãi mở ra, nhìn về phía xa xa, một bóng người từ xa tới gần, rất nhanh đã đến trước mặt hắn.

"Đến sớm nhỉ!" Trần Phi cười nói với Đạo Thiên Quân, hoàn toàn không có vẻ gì là căng thẳng.

Đạo Thiên Quân thản nhiên nói: "Lời thừa thãi cứ dừng ở đây thôi, hôm nay ngươi và ta không chết không thôi."

"Đúng ý ta."

Trần Phi cười hì hì, Viêm Kiếm Chiến Long đã nắm trong tay. Tiên kiếm của Đạo Thiên Quân cũng tự động bay lên xoay tròn trên không trung phía trên hắn, đại chiến chực chờ bùng nổ.

Đột nhiên một cơn gió thanh mát thổi qua, hai người gần như cùng một thời điểm ra tay.

Viêm Kiếm Chiến Long bùng phát ngọn lửa nóng bỏng, theo Liệt Hỏa Kiếm Pháp chém ra dường như hình thành một con hỏa long gầm thét lao thẳng về phía Đạo Thiên Quân, ngọn lửa dữ dằn đó dường như muốn thiêu đốt sạch sẽ cả người Đạo Thiên Quân. Cùng lúc đó, Đạo Thiên Quân cũng ra tay. Phi kiếm xoay tròn lao ra, tỏa ra kiếm khí sắc bén, Phá Kiếm Quyết xuất thủ vô cùng sắc bén.

"Lại là chiêu này, cũ kỹ quá!" Trần Phi bĩu môi, tuy rằng mấy lần trước đều không thể phá giải nhưng lần này hắn lại vô cùng tự tin. Vẫn là Liệt Hỏa Kiếm Pháp đó, nhưng sau khi thực lực của mình tăng lên thì uy lực kỹ năng cũng sẽ tăng theo. Cộng thêm việc bây giờ sức tấn công của mình tăng lên, nếu còn không phá được thì quá kém cỏi.

"Cũ hay không cũ, ngươi phá giải được mới tính!" Đạo Thiên Quân hừ lạnh đáp.

"Vậy ta phá cho ngươi xem."

Trần Phi hét lớn một tiếng, sức mạnh tức thì tăng vọt. Ngọn lửa dường như càng thêm nóng bỏng, hỏa long phát ra từng đợt gầm thét, vậy mà trực tiếp cắn chặt lấy phi kiếm kia. Đạo Thiên Quân lập tức kinh hãi, hắn có thể cảm giác được phi kiếm của mình giống như bị cưỡng ép khống chế, hắn điều động chân khí hy vọng có thể thoát ra, nhưng phi kiếm giãy giụa nửa ngày lại hoàn toàn không có hiệu quả.

"Phá!"

Trần Phi trở tay dùng sức vung lên, phi kiếm lập tức bị chấn bay ra thật xa. Sức mạnh to lớn khiến Đạo Thiên Quân lùi lại mấy bước, không kìm được phun ra một ngụm máu tươi.

"Chuyện... chuyện này sao có thể, lực đạo của ngươi sao có thể trở nên mạnh đến mức này." Đạo Thiên Quân có chút kinh ngạc nhìn Trần Phi, không thể tin vào sự thật này.

Một tháng trước hắn còn không thể phá giải đòn tấn công của mình, miễn cưỡng tính là ngang sức ngang tài. Nhưng một tháng sau lại có thể phá giải chiêu thức của mình, đây... đây tiến bộ cũng quá thần tốc rồi.

"Rất ngạc nhiên sao? Ta sớm đã nhắc nhở ngươi là sự tiến bộ của ta rất nhanh rồi." Trần Phi đắc ý cười cười. "Mấy thứ hư ảo đó đừng bày trò nữa, dùng chiêu thức mạnh nhất của ngươi đi, lần trước cái Tam Thiên Loạn Đạo đó cũng khá mạnh, trực tiếp dùng chiêu đó đi."

Trần Phi phất phất tay, Biến Dị Cương Thi lập tức xuất hiện, sau đó chính là Sinh Hóa Quân Đoàn. Đạo Thiên Quân nhíu nhíu mày, lần này xuất hiện lại khác với lần trước. Vẫn là yêu quái khổng lồ, nhưng lại không còn là nhện nữa. Đạo Thiên Quân thực sự rất tò mò Trần Phi rốt cuộc làm thế nào tạo ra nhiều yêu quái như vậy! Nhưng lúc này lại không phải lúc cân nhắc những điều này, những yêu quái kia từng con một hổn hển nhìn chằm chằm mình, bất cứ lúc nào cũng có thể xông tới.

Chỉ huy phi kiếm trở về bên cạnh, Đạo Thiên Quân ổn định thương thế, chân khí tức thì bộc phát, phi kiếm trên bầu trời bắt đầu biến hóa, rất nhanh đầy trời phi kiếm đã xuất hiện trước mắt.

"Như ý ngươi muốn, Tam Thiên Loạn Đạo!" Đạo Thiên Quân ngâm nhẹ một tiếng, phi kiếm trên bầu trời tựa như mưa tầm tã rơi xuống. Sinh Hóa Quân Đoàn lao về phía Đạo Thiên Quân, trên đỉnh đầu phi kiếm dồn dập rơi xuống. Chỉ cần bị trúng chiêu liền phát ra tiếng thảm thiết rồi trực tiếp bị tiêu diệt trong chớp mắt, thực lực của Đạo Thiên Quân quả thực không tầm thường. Trần Phi nheo nheo mắt tìm nửa ngày, cố gắng tìm ra vị trí của thanh phi kiếm thật sự kia, nhưng phi kiếm quá nhiều lại nhanh, rất khó phát hiện.

Thỉnh thoảng phi kiếm lao về phía mình đều bị Trần Phi dễ dàng chặn lại.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Sinh Hóa Quân Đoàn mà Trần Phi triệu hồi ra đã bị tiêu diệt toàn bộ. Đạo Thiên Quân lảo đảo thân mình, sắc mặt hơi lộ vẻ mệt mỏi. Trần Phi không hề tổn hại chút nào khiến Đạo Thiên Quân không kìm được nhíu mày.

"Phải nói là Tam Thiên Loạn Đạo của ngươi quả thực rất mạnh, gặp hai lần rồi mà vẫn chưa thể tìm ra phương pháp phá giải. Nhưng trận chiến này ngươi định sẵn là kẻ thua cuộc, bởi vì chiêu này của ngươi không thể sử dụng không gián đoạn, mà ta lại có thể triệu hồi số lượng lớn cái gọi là yêu quái của ngươi." Trần Phi hừ hừ cười, Sinh Hóa Quân Đoàn lại một lần nữa xuất hiện.

Bốn con Biến Dị Cương Thi, mỗi lần Trần Phi chỉ triệu hồi ra một con, tuy về số lượng ít hơn nhiều so với Tam Thiên Loạn Đạo, nhưng phần lớn đòn tấn công còn lại bản thân hắn có thể chống đỡ được. Trần Phi không tin Đạo Thiên Quân bây giờ còn có thể thi triển Tam Thiên Loạn Đạo thêm nhiều lần như vậy.

Đạo Thiên Quân nhíu mày, trong lòng quả thực có chút đè nén, với chân khí của bản thân, có thể thi triển ba lần Tam Thiên Loạn Đạo đã là cực hạn rồi, sau đó thì giống như thịt trên thớt, mặc người làm thịt. Chỉ là trước đây Đạo Thiên Quân chưa từng gặp phải lúc nào chật vật như vậy, nhưng hắn đương nhiên không cam tâm cứ như vậy nhận thua. Phi kiếm tụ lại, Tam Thiên Loạn Đạo lại một lần nữa phát động.

Lần này Trần Phi không bị động chờ đợi, mà là chủ động xuất kích. Liệt Hỏa Kiếm Pháp triển khai, phi kiếm tức thì bị chấn nát vụn, nhưng muốn chấn nát toàn bộ đầy trời phi kiếm này cũng không quá khả thi, tuy nhiên mục đích của Trần Phi không nằm ở chỗ đó. Bởi vì Trần Phi phát hiện mình trước kia nghĩ sai rồi, muốn phá giải chiêu này không thể xuống tay từ phi kiếm, mà phải xuống tay từ Đạo Thiên Quân.

Nếu không có Đạo Thiên Quân thì phi kiếm kia cũng chỉ là một thanh kiếm rách mà thôi!

Cho nên Trần Phi không ngừng múa Viêm Kiếm Chiến Long ngăn cản phi kiếm, đồng thời từng bước một tiến lại gần Đạo Thiên Quân. Đạo Thiên Quân dường như đã đoán được suy nghĩ của Trần Phi, điều khiển phi kiếm không ngừng ngăn cản Trần Phi, nhưng hiệu quả lại không lý tưởng lắm. Thấy Trần Phi đã càng ngày càng gần, Đạo Thiên Quân buộc lòng phải kéo giãn khoảng cách với hắn.

"Muốn trốn? Không dễ vậy đâu." Trần Phi cười hì hì, Đại Hỏa Cầu Thuật, Địa Ngục Quang Tuyến, Thiết Cát Thuật các kỹ năng thi nhau phóng ra, trong chốc lát Đạo Thiên Quân rơi vào thế tay chân luống cuống.

Đột nhiên thân hình Đạo Thiên Quân run rẩy dữ dội, ngay sau đó ngồi bệt xuống đất. Cùng lúc đó, Trần Phi phát hiện một thanh phi kiếm đứt gãy rơi trên mặt đất.

"Xem ra vận khí của ta không tệ, đụng trúng thanh phi kiếm thật đó, hơn nữa còn trả được mối thù lần trước Nhện Nhận bị gãy." Trần Phi nhìn thanh kiếm gãy trên đất liền hiểu ra chuyện gì. Ngẩng đầu nhìn, đầy trời phi kiếm cũng theo đó biến mất không chút dấu vết.

Sinh Hóa Quân Đoàn vây chặt lấy Đạo Thiên Quân, Trần Phi chậm rãi đi tới.

Giờ khắc này, thắng thua đã định!

"Ngươi còn lời gì muốn nói không? Nếu không có, ta chuẩn bị ra tay đây." Trần Phi nhìn xuống Đạo Thiên Quân, thản nhiên nói.

Đạo Thiên Quân hừ lạnh: "Ngươi tưởng như vậy là nắm chắc phần thắng sao? Ngươi quá coi thường ta rồi. Ta chính là Dạ Vương Đạo Thiên Quân!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:424
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.