Âu Dương Hỏa Vũ không ngờ Trần Phi lại cúp điện thoại, do dự một chút rồi lại gọi sang. Sau khi kết nối, giọng Trần Phi có chút không kiên nhẫn, hỏi: "Còn chuyện gì nữa sao?"
Âu Dương Hỏa Vũ có chút cạn lời, sự bá đạo của Trần Phi quả thực khiến nàng không biết nên nói gì để phản bác. Thực lực của Dạ Vương Đạo Thiên Quân là điều mà Đặc Tổ công nhận, thế nhưng thực lực của Trần Phi nàng cũng đã từng chứng kiến, hơn nữa đủ loại pháp bảo, đồ tốt tầng tầng lớp lớp xuất hiện như thể dùng mãi không hết vậy. Đồ tốt như Hỏa Long Kiếm mà hắn cũng có thể tùy ý lấy ra tặng cho mình, thì có thể tưởng tượng được những thứ tốt hơn thế này còn bao nhiêu nữa.
"Tôi biết không khuyên được cậu, nhưng cậu vẫn nên cẩn thận thì hơn. Nếu có thể không phát sinh xung đột với Đạo Thiên Quân thì là tốt nhất, dù sao hiện tại là chuyện thương trường, nếu cậu có thể giải quyết mà không đụng đến Bạch gia thì Đạo Thiên Quân sẽ không ra tay." Âu Dương Hỏa Vũ khuyên nhủ.
"Được rồi, chuyện này cô không cần quản nữa, cứ xử lý tốt chuyện của mình đi, tên cuồng ma sát nhân kia đã bắt được chưa?" Trần Phi hỏi.
Âu Dương Hỏa Vũ giọng đầy phiền muộn nói: "Vẫn chưa, cũng không biết hắn có phải nghe được phong thanh gì mà trốn mất rồi không, tôi đang tìm hắn đây." Sau khi nhận được Hỏa Long Kiếm, Âu Dương Hỏa Vũ rất nôn nóng muốn thử uy lực, tiếc là tên cuồng ma sát nhân đó lại không tìm thấy, điều này quả thực khiến nàng có chút phiền muộn.
"Vậy thì chúc cô may mắn." Trần Phi lại cúp điện thoại, lần này Âu Dương Hỏa Vũ không gọi lại nữa.
Sau khi cúp điện thoại, Trần Phi nghiền ngẫm về kẻ gọi là Đạo Thiên Quân kia một chút. Tên này đột nhiên chui ra đối đầu với mình, hiển nhiên là ỷ vào thực lực cao cường mà nhận được lợi ích từ Bạch gia, nhưng rốt cuộc mạnh đến mức nào thì vẫn là ẩn số. Nhìn từ phản ứng và thái độ của Âu Dương Hỏa Vũ, thực lực của Đạo Thiên Quân này chắc chắn rất mạnh, hơn nữa còn có quan hệ không tầm thường với Đặc Tổ, tuyệt đối không phải là thành viên nhỏ bé mới gia nhập như mình có thể so sánh. Nếu không, Âu Dương Hỏa Vũ đã nhận lợi ích lớn như Hỏa Long Kiếm của mình, chắc chắn không thể không giúp mình bày mưu tính kế, trái lại còn khuyên mình đừng xúc động.
Lời nói vừa rồi của Âu Dương Hỏa Vũ cũng không phải là không có lý. Quan hệ giữa Bạch gia và Đạo Thiên Quân chắc hẳn không quá bền vững, Đạo Thiên Quân cũng không thể chủ động giúp Bạch gia đối phó mình, nếu không thì Bạch gia đã chẳng cần vòng vo tam quốc còn phải đả kích mình từ thương trường. E rằng Bạch gia chính là hy vọng mình không nhịn được mà sử dụng bạo lực đối phó với họ, như vậy Đạo Thiên Quân mới ra tay đối phó mình.
Hừ, đây chẳng khác nào đào sẵn hố đợi mình nhảy vào.
Hoặc là đánh bại Bạch gia trên thương trường, hoặc là đối phó với Đạo Thiên Quân, bất kể là cái nào cũng không dễ dàng. Bạch gia đủ nhẫn tâm, nhẫn nhịn lâu như vậy cuối cùng cũng ra tay với mình, chỉ không biết Bạch gia đã trả cái giá như thế nào để cầu được sự giúp đỡ của Đạo Thiên Quân. Cho dù Bạch gia có bại gia, trả cái giá đắt thế nào đi nữa, thì lúc này Trần Phi buộc phải giải quyết khốn cảnh này.
Đã Bạch gia lợi dụng Tất Bác Đào để khiêu khích mình, lấy chuyện nhà máy thuốc làm cái cớ để đả kích mình, thì mình tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn. Hiện tại xem ra muốn bãi miễn người mà Bạch gia sắp đặt e là không dễ dàng, dù có thể làm được cũng cần thời gian. Nhưng tình hình hiện tại thì thời gian không đợi ai, vốn dĩ Trần Phi định tìm ra kẻ đứng sau rồi trực tiếp giải quyết một lần là xong, giờ xem ra cũng không dễ làm.
Trần Phi suy nghĩ một chút, cười lạnh một tiếng: "Đã các người muốn chơi thì ta sẽ chơi cùng các người, thương trường hay là đánh đấm, Trần Phi ta đều phụng bồi tới cùng."
Trong Tĩnh Tâm Trai, Trần lão gia tử đang ngắm nghía bức tượng gỗ lần trước Trần Phi tặng, vẻ mặt đầy yêu thích. Người lớn tuổi đều thích những thứ có chiều sâu văn hóa như thế này, điểm này thì Trần Phi không thể hiểu nổi. Chẳng qua chỉ là bức tượng gỗ mà thôi, Trần lão gia tử yêu thích không rời tay, còn Trần Phi thì thấy bình thường.
"Nghệ thuật, tuyệt đối là nghệ thuật." Trần lão gia tử cảm thán nói, chợt ngẩng đầu lên nhìn thấy có người bước vào. Thấy người đến lại là Trần Phi, Trần lão gia tử lập tức vui mừng đứng dậy vội vàng chào hỏi: "Trần Phi, sao cháu lại có thời gian rảnh rỗi đến thăm ta thế này."
Trần Phi cười hì hì nói: "Cháu là vô sự bất đăng tam bảo điện, hôm nay là có chuyện muốn nhờ lão gia tử đây."
Trần lão gia tử giả vờ giận dữ nói: "Cháu nói vậy là cố tình làm ta giận rồi, không phải đã bảo là người một nhà không nói hai lời sao. Có chuyện gì thì nói đi, chỉ cần cái thân già này của ta còn giúp được thì tuyệt đối nghĩa bất dung từ."
Trần Phi cười nói: "Nhà máy thuốc của cháu gặp chút rắc rối, hiện tại có người đang quấy rối cháu, nói Thiên Hương Ngọc Dung Tán của cháu xảy ra sự cố, còn không biết từ đâu tìm ra một người diễn kịch trông cũng khá giống thật. Hiện tại đã vào quy trình tòa án, chỉ là bên đó cũng bị họ khống chế, báo cáo kiểm tra về Thiên Hương Ngọc Dung Tán căn bản là giả."
"Lại có chuyện như vậy sao? Xem ra kẻ đối đầu với cháu lai lịch không nhỏ nhỉ." Trần lão gia tử lập tức hiểu ra vấn đề bên trong, nói: "Ta có thể làm gì?"
"Lão gia tử, người vang danh khắp giới y học, địa vị rất cao. Cho nên cháu muốn hỏi xem người có thể liên kết một số chuyên gia hay người tương tự giúp cháu đưa ra một bản giám định uy tín không, như vậy báo cáo kiểm tra họ đưa ra sẽ tự công tự phá."
Trần lão gia tử gật đầu: "Việc này thì có thể, ta cũng tin sản phẩm của cháu tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề, chịu được khảo nghiệm, lát nữa ta sẽ lập tức liên hệ giúp cháu làm việc này. Tuy nhiên theo ta được biết thì hình như dù chúng ta có đưa ra giám định, e là về mặt pháp luật cũng không được công nhận đâu."
Trần Phi cười lạnh: "Việc này không sao, chiến tranh đã nổ ra thì làm thế nào để giành thắng lợi mới là mấu chốt, phải không? Pháp luật chỉ là một kênh để giành thắng lợi, chứ không phải là tuyệt đối. Lão gia tử cứ việc giúp cháu, những chuyện còn lại cháu tự có cách."
Trần lão gia tử cười ha hả nói: "Được, đã cháu có sự tự tin và phách lực này thì cái thân già này của ta cũng không có gì phải lo lắng nữa. Lát nữa cháu cho người mang sản phẩm đến đây, ta sẽ lập tức tìm người giúp cháu giám định."
"Sản phẩm cháu đã mang đến rồi." Trần Phi mỉm cười, lấy Thiên Hương Ngọc Dung Tán ra.
"Cháu đúng là sớm đã có chuẩn bị mà." Trần lão gia tử cười nói. "Được, việc này cháu cứ giao cho ta, không quá ba ngày ta có thể cho cháu kết quả."
"Được, vậy cháu chờ tin tốt của lão gia tử." Trần Phi gật đầu, nói: "Cháu còn chút việc khác cần sắp xếp, xin phép đi trước."
"Được, có chính sự thì cháu cứ đi bận đi." Trần lão gia tử gật đầu, sau đó Trần Phi xoay người đi ra ngoài.
Bản giám định uy tín của Trần lão gia tử chỉ là bước đầu tiên của Trần Phi, cũng như hắn đã nói, khói lửa chiến tranh đã lan tỏa, thương trường như chiến trường, một khi đã khai chiến đương nhiên là phải nghĩ đủ mọi cách, dùng đủ mọi thủ đoạn để giành thắng lợi. Tuy không thấy máu tanh, nhưng lại càng hung hiểm, nguy hiểm hơn cả chiến trường thực sự. Sau khi rời khỏi chỗ Trần lão gia tử, Trần Phi đi tìm Hạ Vũ!
Trong hội quán của Hạ Vũ, tâm trạng của Hạ Vũ có vẻ không mấy hưng phấn, không còn phô trương như trước nữa. Nhìn thấy dáng vẻ này của cậu ta, Trần Phi không nhịn được cười nói: "Sao thế Hạ công tử, trông cậu có vẻ như đang chịu đả kích thế kia?"
Hạ Vũ bất lực nói: "Còn không phải vì chuyện kia sao, mẹ kiếp, tiểu gia ta lớn thế này chưa từng phải chịu uất ức như vậy, hình như trong phút chốc tất cả mọi người đều không cho ta nể mặt vậy, chết tiệt. Đám khốn này... sớm muộn gì ta cũng cho chúng biết hậu quả của việc đắc tội với tiểu gia!"
"Thiên ngoại hữu thiên, ở đây Hạ công tử tuy được coi là xưng bá một phương, nhưng ở Kinh thành thì còn kém xa lắm." Trần Phi cười nói.
Hạ Vũ cười khổ: "Tôi biết mà, nước cạn lắm ba ba, đâu đâu cũng thấy đại ca. Tôi chỉ là trong lòng thấy không thoải mái thôi. Đúng rồi, cậu tìm tôi có phải là sự việc có tiến triển gì không?"
"Tôi đã nghe ngóng được kẻ đứng sau chống lưng cho Tất Bác Đào là ai rồi, là Bạch gia ở Kinh thành." Trần Phi nói.
"Bạch gia Kinh thành? Không lẽ là Bạch gia đó sao?" Hạ Vũ kinh ngạc nói.
"Hình như ở Kinh thành không có mấy cái Bạch gia đâu." Trần Phi thản nhiên nói. "Chỉ là tôi không ngờ bọn họ có thể nhẫn nhịn lâu như vậy. Trước đây lúc ở Kinh thành, tôi có chút ân oán với Bạch gia, tôi đã giết người được coi là người kế thừa tương lai của Bạch gia. Nhưng khi đó tôi vừa gia nhập Đặc Tổ, vướng vào thân phận của Đặc Tổ nên Bạch gia không dám làm gì. Không ngờ lần này bọn họ lại tìm được một chỗ dựa, nên mới dám đến gây phiền phức cho tôi."
Hạ Vũ nghe mà hơi ngây người, không ngờ Trần Phi khi ở Kinh thành lại còn giết người, bây giờ cậu ta càng thêm kính sợ Trần Phi. "Vậy bây giờ phải làm sao? Chỗ dựa mà bọn họ tìm được lợi hại hơn cậu sao?"
"Lợi hại thì sao, không lợi hại thì sao? Tôi đã từng sợ bao giờ chưa? Đã bọn họ đã lộ ra nanh vuốt, thì cây mã tấu của chúng ta tất nhiên không thể để không mà không dùng, đúng không?" Trần Phi cười lạnh, Hạ Vũ rất có cảm xúc. Lúc trước Trần Phi còn phải dựa vào Lưu Thành Phong mà đã dám đối đầu với mình, đúng là chưa từng sợ hãi bao giờ. Trần Phi nhìn Hạ Vũ chợt cười. "Có một việc giao cho cậu, việc này tôi nghĩ cậu sẽ rất vui lòng làm."
"Việc gì?"
Hạ Vũ tuy bình thường không học vấn không nghề nghiệp, nhưng không có nghĩa là cậu ta không có đầu óc. Vào lúc này, việc Trần Phi giao cho mình làm chắc chắn 100% là nhắm vào Bạch gia.
"Cậu đi giúp tôi điều tra nhược điểm của hai gã ở tòa án kia, tôi không tin cái mông của bọn chúng sạch sẽ. Thu thập chứng cứ, sau đó tống cổ bọn chúng xuống, đến lúc đó phía Lưu Thành Phong muốn sắp xếp người vào thì sẽ dễ dàng hơn nhiều. Không phải bọn chúng thích chơi trò chứng cứ này sao? Vậy chúng ta cứ lấy đạo của người trị người. Đến lúc đó dù bọn chúng có cứng rắn thế nào cũng không thể đè ép tất cả mọi người được chứ? Nếu bọn chúng thực sự cho rằng mình có thể một tay che trời, có lẽ tôi sẽ đi tìm Chủ tịch trò chuyện một chút."
"Cao... chiêu này của cậu thực sự quá độc!"
Nếu tài liệu này trực tiếp thông đến chỗ Chủ tịch, thì một viện trưởng tòa án của một thành phố nhỏ thì chẳng phải muốn cách chức là cách chức sao, đến lúc đó chuyện sẽ lớn lắm đây.
"Tôi lập tức cho người tiến hành điều tra, dù có phải đào ba thước đất tôi cũng tìm ra chứng cứ." Hạ Vũ lúc này đầy khí thế, đang lo không có cơ hội cho bọn họ thấy sự lợi hại của mình đây. Cho bọn ngươi không nể mặt tiểu gia, lần này tiểu gia chỉnh chết bọn ngươi!
"Nhớ kỹ, phải là chứng cứ thật, những thứ giả mạo thì tuyệt đối đừng làm, nhất định phải điều tra rõ ràng, hiểu chưa?" Trần Phi cảnh cáo nói.
Hạ Vũ gật đầu: "Yên tâm đi, tôi biết rồi."