Lãnh Sâm tuyệt vọng đến mức sắp nhắm mắt chờ bị nham thạch nuốt chửng, đúng lúc này, hắn chợt cảm thấy có một bàn tay túm lấy vai mình, nhấc bổng lên, sau đó cảm nhận được sự di chuyển nhanh chóng, rồi cả người đã nằm rạp trên mặt đất.
Lãnh Sâm lập tức có cảm giác như vừa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, thở phào một hơi dài rồi vội vàng ngẩng đầu nhìn xem là ai đã cứu mình.
“Trần Phi, sao cậu lại ở đây? Tam Đảo Tiểu Thứ Lang đâu?”
Mặc dù trong lòng đã đoán được người cứu mình là ai, nhưng khi thực sự nhìn thấy Trần Phi, Lãnh Sâm vẫn vô cùng bất ngờ.
“Chết rồi.” Trần Phi cười cười, vươn tay kéo Lãnh Sâm dậy, sau đó nhìn về phía chí bảo ở đằng xa cùng Lý Nhất và những người khác: “Hiện tại tình hình thế nào rồi?”
“Đừng nhắc nữa, cậu mau tìm cách cứu bọn họ qua đây đi.” Lãnh Sâm có chút phiền muộn, rồi lo lắng nói.
Thấy dáng vẻ này của Lãnh Sâm, Trần Phi biết hắn đang rất ức chế, lập tức không nói thêm lời nào, tung mình bay tới. Lãnh Sâm vừa định nhắc nhở hắn cẩn thận nham thạch thì Trần Phi đã bay giữa không trung. Ngay lúc này, nham thạch đột ngột phun trào, phóng vút lên như tên lửa, nhắm thẳng về phía Trần Phi.
“Cẩn thận!” Lãnh Sâm vội vàng hét lớn.
Trần Phi giữa không trung lúc này lại quay đầu mỉm cười với Lãnh Sâm. Lúc này mà hắn vẫn còn cười được sao? Lãnh Sâm thật không biết Trần Phi đang nghĩ gì, nhưng sau đó hắn đã hiểu vì sao Trần Phi lại có sự tự tin như vậy. Đám nham thạch đó đối với Lãnh Sâm có lẽ là mối đe dọa lớn, nhưng đối với Trần Phi thì chẳng là gì cả.
Chỉ thấy trên tay Trần Phi không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh kiếm rực lửa, khẽ vung lên, đám nham thạch kia đã bị chém đôi một cách sống sượng. Nhờ vào lực này, Trần Phi lại nhảy một bước, nhẹ nhàng đáp xuống tảng đá nơi Lý Nhất đang đứng.
Lãnh Sâm còn biết nói gì đây?
Vừa rồi hắn cũng định làm như vậy nhưng không thành công, còn Trần Phi lại làm được dễ như trở bàn tay.
“Thật mạnh.” Lãnh Sâm cảm thán từ tận đáy lòng.
Phương Thiên Hàn đứng cạnh Lãnh Sâm không nhịn được nói: “Có thể đánh bại cả kẻ quái thai Đạo Thiên Quân kia thì sao không mạnh được chứ? Xem ra lần này Hỏa hệ tiểu đội các cậu có lẽ sẽ độc chiếm ngôi đầu rồi. Có cậu là đội trưởng, cộng thêm Âu Dương Hỏa Vũ sở hữu Hỏa Long Kiếm đã đủ mạnh rồi, giờ lại thêm một Trần Phi nữa, tương lai Ngũ Hành tiểu đội e rằng phải lấy Hỏa hệ tiểu đội các cậu làm tôn chỉ rồi.”
Lãnh Sâm cười nói: “Lấy ai làm tôn chỉ cũng tốt thôi, chúng ta đều là người của Đặc Tổ, đều là người Trung Quốc, ai tôn ai ti tiện thì có gì khác biệt đâu? Trước kia tiếp nhận chức đội trưởng là chuyện bất đắc dĩ, giờ xem ra tôi sắp thoát khỏi sự trói buộc này rồi. Có Trần Phi làm đội trưởng này thì còn gì hợp lý hơn nữa.”
“Cậu muốn nhường chức đội trưởng cho Trần Phi?” Phương Thiên Hàn có chút kinh ngạc nhìn Lãnh Sâm. Chức vị đội trưởng cao quý như vậy, bình thường người ta đều tranh giành muốn có được, nào có ai thích chắp tay nhường đi.
“Cậu thấy tôi với Trần Phi ai mạnh hơn?” Lãnh Sâm mỉm cười hỏi.
Phương Thiên Hàn đáp ngay: “Trần Phi.”
“Vậy chẳng phải xong rồi sao, đã là Trần Phi mạnh hơn tôi thì để cậu ấy làm đội trưởng đương nhiên là hợp lý nhất. Huống hồ tôi thật sự không thích cái vị trí này, áp lực gánh trên vai quá lớn. Tôi thà làm một đội viên bình thường còn hơn, có chuyện gì tự nhiên đã có đội trưởng lo nghĩ.” Lãnh Sâm cười ha hả, đã quyết định xong xuôi, đợi sau khi trở về sẽ thỉnh cầu tổ chức giao lại vị trí đội trưởng cho Trần Phi.
Không ai có tư cách trở thành đội trưởng hơn Trần Phi.
Khi hắn còn chưa tới, Trần Phi đã thuận lợi cứu được các thành viên Đặc Tổ ra, hơn nữa còn dùng sức mình tiêu diệt hai tiểu đội của Anh Hoa tổ. Khi đối trận với Tam Đảo Tiểu Thứ Lang lại đột nhiên tới giúp đỡ, mặc dù Lãnh Sâm không tận mắt thấy cảnh giao chiến, nhưng Trần Phi hiện tại có thể ở đây rõ ràng đã giết chết Tam Đảo Tiểu Thứ Lang.
Có thể giết chết Tam Đảo Tiểu Thứ Lang, thủ lĩnh Anh Hoa tổ, đệ nhất cao thủ giới Ninja, thực lực của Trần Phi đã nhận được sự chứng minh tốt nhất.
“Cậu ráng thêm chút nữa, tôi đưa Thanh Thanh với Lý Nhất qua trước.” Trần Phi nói với Trần Thạch, Trần Thạch lập tức gật đầu. Trần Phi mỗi tay xách một người, thân mình tung lên bay qua.
Ngay lúc này, nham thạch lại xuất hiện lần nữa, hơn nữa lần này không chỉ một, mà bốn năm dòng cùng phun trào. Lãnh Sâm và những người khác lập tức toát mồ hôi hột, trong lòng vô cùng sốt ruột.
Trước đó Trần Phi còn có thể chống đỡ, hiện tại hai tay Trần Phi đều bận bịu không rời ra được thì phải chống đỡ thế nào đây?
Mấy luồng nham thạch phun trào, lập tức vây hãm Trần Phi vào giữa.
“Á…”
Một tiếng thét thê lương vang lên ngay lập tức. Lãnh Sâm nắm chặt tay, trái tim như nhảy lên tận cổ họng: “Tuyệt đối đừng xảy ra chuyện, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện.” Một mặt nhìn chằm chằm vào đám nham thạch, Lãnh Sâm vừa thầm cầu nguyện trong lòng.
“Đàn ông con trai gì mà gan bé tí thế, kêu cái gì mà kêu.” Giọng nói của Trần Phi đột nhiên truyền đến phía sau Lãnh Sâm. Lãnh Sâm kinh ngạc quay người nhìn lại, phát hiện Trần Phi đang buông hai tay ra, rồi cười cợt nói với Lý Nhất. Rõ ràng tiếng thét thê lương vừa rồi là của Lý Nhất.
Lý Nhất và Thanh Thanh lúc này mới hoàn hồn nhận ra mình đã an toàn. Đặc biệt là Lý Nhất, rõ ràng vẫn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, đang thở hồng hộc, chắc là tưởng tình huống vừa rồi là chắc chắn phải chết.
Lãnh Sâm kinh ngạc nhìn Trần Phi, đã không biết dùng từ ngữ nào để hình dung. Mạnh, quá mạnh. Tình huống vừa rồi, Lãnh Sâm hoàn toàn không nhìn rõ Trần Phi rốt cuộc đã dùng cách gì để đến sau lưng bọn họ, cứ như là… cứ như là di chuyển tức thời vậy.
“Đù, dọa chết tớ rồi.” Lý Nhất lúc này đột nhiên thốt lên một câu: “Tớ cứ tưởng tình huống vừa rồi là đi đời rồi chứ, hắc hắc, Trần Phi cậu đúng là lợi hại thật.”
“Cảm ơn cậu.” Thanh Thanh khẽ nói một câu, giọng rất êm tai.
“Đợi hoàn thành nhiệm vụ rồi hãy cảm ơn cũng chưa muộn.” Trần Phi cười cười, rồi đi tới mép đá nhảy về phía Trần Thạch. Có Viêm Kiếm Chiến Long trong tay, chút nham thạch kia thực sự không thể gây trở ngại gì cho Trần Phi. Nhiệt độ nham thạch tuy cao nhưng hỏa nguyên tố của Trần Phi cũng chẳng thấp, thêm vào đó Viêm Kiếm Chiến Long bản thân vốn là vũ khí hệ Hỏa, hai bên bổ trợ lẫn nhau có thể nói là vô cùng mạnh mẽ.
Chút nham thạch này không đáng kể.
Viêm Kiếm Chiến Long vung lên, nham thạch chẳng những không gây chút phiền toái nào cho Trần Phi mà ngược lại còn giúp Trần Phi nhảy dễ dàng lên trên tảng đá.
Toàn bộ quá trình tuy chưa thể nói là trôi chảy như mây nước nhưng lại cực kỳ nhẹ nhàng tự tại, khiến mấy người kia đều trầm trồ thán phục.
“Cậu vẫn ổn chứ? Có cầm cự được không?” Trần Phi cười hỏi Trần Thạch.
Trần Thạch vội gật đầu: “Tớ vẫn ổn.”
“Vậy thì được, đi thôi.” Trần Phi cười ha hả, nắm lấy cánh tay Trần Thạch, quay người nhảy trở lại. Nham thạch lúc này phun trào cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, Trần Phi dễ dàng đưa được Trần Thạch trở về.
Cái tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc lúc trước cứ thế được Trần Phi hóa giải.
Sau khi tiếp đất, Trần Phi chỉ vào hòn đá phát sáng màu đỏ đó nói với Lãnh Sâm: “Đó chắc là chí bảo mà chúng ta đang tìm?”
Chương bốn trăm đã tới.
Không xong rồi, tối bị bạn lôi đi uống rượu, già rồi, năm chai rượu đã làm mình say mèm. Ngủ trước đây, ngày mai chúng ta tiếp tục.