Chỉ Tại Vợ Tôi Gợi Tình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ii
Ii

❊ ❊ ❊

Trong cái không gian cận kề cơn hấp hối này, Hector hồi tưởng lại những giây phút khi thể xác cuối cùng cũng đưa gã đến với sự vĩnh hằng của cõi đời. Những chi tiết tuy rằng không thể nào quên trong những khoảnh khắc đầu tiên của tình yêu gã đã có với Brigitte đã mù mịt dần trong làn hơi của một khoái cảm tột đỉnh, không thể cưỡng nổi. Trong khi gã hầu như không còn cảm nhận được những cú đấm mà Gérard đang táng vào gã (có một giai đoạn kỳ lạ khi mà nỗi đau đớn hòa chung với khoái cảm), máu trong miệng gã biến thành nước lau kính. Gã không van xin, không nói gì cả. Bị trói như bó giò, gã bình thản chờ đợi cái chết, với hy vọng sẽ không để lỡ nó như lần trước. Đương nhiên, gã không chết; dù Gérard chẳng có mấy kinh nghiệm về bạo lực thái quá, gã biết thế, và điều ấy thì là nhờ kiến thức từ phim ảnh, đơn thuần chỉ là dọa những kẻ bội bạc bỉ ổi, những kẻ là mối nguy hở chuyện. Vậy nên anh tính sẽ dừng chuỗi cú đấm ngay khi nạn nhận cất lời hứa muôn thuở sẽ ngậm mồm ngậm miệng vĩnh viễn. Nhưng thay vì sự im lặng ấy, thì anh phải đối diện với một nụ cười. Hector, chìm trong trạng thái ngây ngất mà tay đao phủ coi là tai ác, cảm nhận được một niềm sung sướng gần như là khoái cảm đau. Gérard không sao hiểu: trong Sự im lặng của bầy cừu, nạn nhân không cười; ừ thì đành rằng cô ta bị cắt xẻ, nhưng với thứ mà anh đã thảy ra (những cú đấm của anh đã làm gã đau điếng), vậy mà cậu em rể này lại nhăn ra cười phô cái hàm khuyết hai chiếc răng, điều này với anh cứ như bị ảo giác. Gérard đột nhiên run rẩy trước người mà anh đang tẩn. Và, một phút sau, anh gục xuống đầu gối:

“Đúng thế, phải... Tôi chưa bao giờ thắng giải Ouarzazate-Casablanca! Xin lỗi! Xin lỗi!”

Hector hồi lại sau cuộc du hành khoái cảm. Cơn đau nhức từ những cú đấm đột nhiên phát tác khắp mọi nơi. Gã hứa không nói gì với bất kỳ ai; dù gì, gã thậm chí còn không chắc cái lưỡi có còn khả năng nói cho tròn vành rõ chữ không nữa. Gã cố đứng dậy và Gérard giúp gã. Nỗi khó hiểu lớn về điều họ vừa trải qua làm cả hai bối rối. Cuộc đánh vật đưa hai con người tốt bụng vào thế đối đầu, cả hai đều hung hăng bảo vệ điểm nhạy cảm của mình: một bên là hào quang tiềm tàng, một bên là tiềm năng gợi tình. Hai con người tốt bụng bị mắc bẫy tham vọng phải sống chết bảo vệ miếng da lừa14 của đời mình.

Vì điểm chung này, họ ôm hôn nhau.

Hector lầm lũi đi bộ trở về nhà, mơ hồ nhận ra mốc giới địa lý cho cuộc trôi giạt của mình. Mọi người nhìn gã trên phố, điều không xảy ra với gã từ cái ngày tự tử hụt; vậy là gã chắc mẩm có thể xếp ngày hôm nay vào hạng mục vinh quang nhất của gã, từ dưới lên. Gã rẽ vào hiệu thuốc mua cái gì đó để sát trùng, và dán vài cái urgo lên mặt. Nhan nhản những vết thương khác buộc gã phải dán gần như kín người. Trên đường về, gã nghe thấy có người so sánh gã với người đàn ông vô hình. Đúng là xuẩn ngốc, không thể nào giống một gã vô hình được vì làm gì đã có ai nhìn thấy gã đó, cái gã vô hình ấy.

Đứng dưới chân tòa nhà gã ở, Hector châm một điếu thuốc trong sự ngạc nhiên tột độ của hai lá phổi. Gã hút như một người đã thành thạo, nuốt chửng luôn những cuộn khói chưa kịp thành hình. Hết điếu thuốc này, nếu không ả đàn bà nào từ trên trời rơi xuống, thì có thể cố gắng tiếp tục sống như bình thường. Gã sắp xếp lại các suy nghĩ cho mạch lạc. Gã tiếc cái chuyện đang đâu lại đi khảo cho tay đua xe đạp ấy xưng. Chuyện sẽ đơn giản hơn nếu những người phụ nữ ta yêu không lau kính. Lòng tràn trề tình yêu, gã sẽ cam chịu lầm lạc tình dục này và có lẽ sẽ tha thứ. Có khi họ sẽ đến gặp một chuyên gia tư vấn tâm lý cho các cặp đôi trục trặc? Hẳn người ta sẽ kể tại sao lại cần những cơ thể khác để tiến bộ, tại sao chúng ta lại là những kẻ ăn tạp được nuôi dưỡng bằng xác thịt xa lạ. Người ta sẽ ngồi trên chiếc xô pha, bác sĩ hẳn là muốn gặp riêng từng người. Để so sánh, để khoanh vùng vấn đề, để hiểu tại sao vợ Hector, cô nàng gợi cảm bẩm sinh, lại nảy ra cái nhu cầu quan hệ đứng trong phòng khách gia đình. Hẳn là phải có lý do.

Hector lại cảm thấy đau đớn. Gã không thể tin được mình đã trở lại thời hoàng kim của quãng đời xoàng xĩnh trước kia. Làm thế nào gã có thể chịu được một sự sỉ nhục đến thế? Lau kính thì tuyệt vời thật đấy, nhưng gã có quyền hạ mình đến mức ấy ư? Như vào những giây phút trọng đại của người sưu tầm, gã đã tung hê mọi phẩm cách vì một món đồ. Đó chính là vấn đề của gã, gã tự cho mình không đáng giá hơn một món đồ. Gã chẳng là cái thá gì, và đúng lúc nghĩ như thế, gã bước qua một tấm gương để nhắc nhở mình về sự vô hình của mình. Tôi là một đô vật, gã nghĩ. Để khỏi bệnh, có lẽ gã nên thử sưu tầm chính mình! Gã muốn cười nhưng nụ cười của gã đã bị giam hãm trong những băng gạc tiệt trùng. Gã không muốn trở về nhà; gã nhìn xem nơi ấy có sáng đèn hay không. Không, không có ai. Vợ gã lúc này hẳn đang rên rỉ khoái cảm.

Hector không còn nhỏ nước mắt nữa.

Chả thấy cơn khoái lạc tưởng tượng của vợ gã đâu, chỉ thấy Hector trượt chân trên một đống mềm mềm và thơm thì thôi rồi. Có rất nhiều chó trong khu phố gần như là phố Tàu này. Bốn kẻ hiếu kỳ đáng mến dừng lại trước tay trượt patin lơ tơ mơ không có tí nghệ thuật nào, không phải để giúp gã đứng dậy, mà để cùng xuýt xoa tiếc đã bỏ lỡ một cú vồ ếch như thế. Gã đứng lên, sợ nhiều hơn là đau, như người ta nói. Sau đó, khi gã đến gặp bác sĩ, thứ Ba tuần sau, vào cuối giờ chiều, bác sĩ Seymour đã cố tiếp gã giữa hai cuộc hẹn đã nói với Dolores, trợ lý tạm thời, bởi vì gã đã nài nỉ được xem tấm phim chụp X-quang, người ta đã xác nhận với gã có một vết nứt ở nỗi sợ.

Đã một tuần kể từ khi gã chính thức bị cắm sừng. Người ta có quyền tính đếm thứ người ta muốn. Gã thậm chí còn có quyền ăn mừng cái danh hiệu vẻ vang này. Đầy gã đàn ông chả ước ao được cắm sừng, chỉ để có thể đến lượt mình tòm tem, mà khỏi mang cảm giác tội lỗi. Hiển nhiên, gã phải sửa lại cái lý thuyết tức thời này cho phù hợp với tương lai thầy tu khổ hạnh của mình. Gã không mảy may nghi ngờ gì điều này bởi người ta nói phụ nữ kiên quyết hơn đàn ông. Vậy là nàng sẽ bỏ gã. Và vậy là gã cũng chẳng còn là gì ngoài một gã chồng bị vợ bỏ. Hình ảnh cái giường trống trơn vẽ ra trong đầu gã làm gã muốn nghẹt thở. Tình yêu của gã sẽ bỏ đi và để lại gối chăn lạnh lùng. Cà phê cũng thế, sẽ nguội lạnh vĩnh viễn (nhưng làm sao pha cà phê?). Gã rồi sẽ ngồi cả ngày trước ti vi, và bộ đồ ngủ đầy những vết ố không thể tẩy được. Gã rồi sẽ đến nước quên rằng, chính gã, từng là một thằng đàn ông có khả năng cạo râu mỗi sáng. Và không, không thể thế được! Gã chối bỏ cái số phận bạc nhược đớn hèn ấy; gã phải trân trọng cuộc sống của mình với nhiều tham vọng hơn. Gã sẽ thay đổi, gã phải thay đổi! Vì tình yêu, gã sẵn sàng nhịn cái khoản lau chùi kỳ cạch. Gã sẽ tha thứ cho cơ thể lông lá của gã đàn ông nọ, cơ thể hạnh phúc của cái đầu vô nghĩa lý ấy. Gã sẽ bỏ qua hết những lang chạ xác thịt, mọi điều cần thiết phải tự chỉnh đốn dù là điều gì để tồn tại! Ai chẳng biết những lệch lạc của mình sẽ hướng tới đâu. Vậy nên, cần phải chấp nhận mà không cố kiết tìm cho ra lẽ mà làm gì.

Bất ngờ chộp lấy nàng, gã không thấy bất cứ chiến thuật nào khác ngoài cái trò đó để chinh phục lại vợ. Hãy mở mắt cho nàng bằng sự ngạc nhiên. Gã định sẽ đón nàng bằng một bữa tối thịnh soạn, nàng, người sẽ trở về đầy mùi mồ hôi xa lạ. Người ta cũng có thể chăm sóc kẻ ngoại tình bằng tình yêu. Nàng mê món rô ti của Laurence, lần trước. Không may, giải pháp của gã chỉ dừng lại ở ý định mà thôi, bởi gã không ở trong tình trạng có thể chuẩn bị bất cứ thứ gì tối nay. Vậy nên gã sẽ dẫn nàng đi nhà hàng, và để kỷ niệm chuyến ra ngoài bất ngờ không thể tưởng tượng nổi này, nàng sẽ khoác lên mình xiêm y công chúa. Nhà hàng, đó sẽ là hạnh phúc. Sẽ có những ngọn nến nhấn chìm sự rạn nứt hiển nhiên của cặp đôi trong một thứ ánh sáng mờ ảo. Ý tưởng về buổi tối khi mà mọi thứ sẽ bắt đầu lại xốc dậy cái tinh thần mà người ta tưởng đã chết rồi của Hector. Gã bước vào tòa nhà, quên phắt mất chuyện sức vóc gã đã không còn ở đỉnh cao phong độ nữa. Mùi cứt chó vẫn váng vất luẩn quẩn đến nỗi đến phải tự hỏi con chó này đã ăn cái thứ gì.

May thay, gã chẳng bắt gặp ai ở cầu thang.

Rủi thay, vừa bước vào nhà với đầu óc vẫn để tận đâu đâu, gã làm ngạc nhiên tất cả những người đang tìm cách làm gã ngạc nhiên đã ngót một tiếng rồi và những người ấy, với nghệ thuật cảnh giác cao độ, bắt đầu hét lên: “Chúc mừng sinh nhật!” Gã nhận ra Marcel, Brigitte, Ernest và những người khác. Đúng là đần độn thì mới sinh ra vào cái ngày hôm ấy.

gười dịch: AY —★— Chỉ tại vợ tôi gợi tình ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Foenkinos

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.