Chỉ Tại Vợ Tôi Gợi Tình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Iv
Iv

❊ ❊ ❊

Dần dà, cuộc sống của họ lấy lại sinh khí. Họ gượng cười về những tình huống trong câu chuyện của mình. Họ lau rửa qua loa và họ ngủ. Hector lấy lại được dáng vẻ xứng đáng là người đàn ông bán hiện đại. Họ đã chính thức thông báo đi nghỉ về, tất cả sẽ bắt đầu lại dưới ánh sáng mặt trời. Cuối cùng họ sẽ thỏa mãn ảo dâm kỳ lạ của Brigitte. Họ không thể làm điều đó trước đây vì ám ảnh này cần một điều kiện là được mời đến nhà bạn bè. Họ đã chọn Marcel và Laurence (thực ra mà nói, họ liệu có còn bạn bè nào khác nữa?)

Marcel dang rộng vòng tay hết mức có thể, trong chừng mực những bức tường cho phép. Laurence, vồn vã, nhoáng nhoáng đón tiếp hai vợ chồng vì cô còn bận tối mắt tối mũi trong bếp (là món rô ti). Hector, vốn đã ngần ngại, thấy sợ buổi tối. Nhưng vợ gã đã vì gã mà lau chùi đến thế, nên gã thực sự chẳng có lựa chọn. Brigitte đột nhiên có vẻ rất suy đồi, trên gương mặt nàng thậm chí còn có thể thấy những nụ cười lả lơi của cô ả dễ dãi. Cứ như nàng thường xuyên đàn dúm kiểu này và, thừa tự tin, nàng dành thời gian để giúp đối tác thư giãn. Để làm điều đó, nàng không có phương án thay thế nào khác ngoài việc làm điều sau đây: trong khi hai đôi uyên ương nhấm nháp rượu punch kiểu Marcel, một miếng vỏ chanh và ba phần ngạc nhiên, nàng ngây ngất tán dương hết lời căn hộ đẹp đẽ nhường vậy. Laurence, dù là một vận động viên thành tích cao, chưa bao giờ dửng dưng trước những lời khen ngợi về cách trang trí nhà cửa của cô. Cô thấy tự hào khi có một cô nàng tôn trọng điều đó. Nhưng chẳng mấy chốc, cảm xúc này đã vỡ vụn vì một nhận xét khác của Brigitte:

“Nhưng mà này, nếu chị cho phép tôi nói... Tôi thấy cửa kính nhà chị không được sạch cho lắm”.

Hector phì cả rượu ra. Marcel phá ra cười rồi ngậm tăm khi bắt gặp cái nhìn u ám của Laurence. Sau khi hầu như đã vui vẻ đón nhận những lời khen ngợi liên quan đến nội thất nhà, giờ cô bẽ mặt vì lời nhận xét về những ô cửa kính nhà mình. Cô ấp úng rằng quả thực thời gian eo hẹp... Vầng, rốt cuộc thì là cô bất cẩn... Tóm lại, cô xin lỗi. Brigitte nói với cô rằng chẳng có gì nghiêm trọng cả, và xin cô thứ lỗi về sự thẳng thắn của nàng, nhưng chẳng phải sự thẳng thắn, chính là đặc quyền của tình bạn sao? Brigitte, say trong sự táo bạo của mình, đứng dậy lại gần tấm kính.

“Nếu các bạn không phiền, tôi sẽ đi vài đường kin kít để phòng khách này trở nên hoàn hảo...

- Ôi, chị điên rồi! Laurence giãy nảy. Đó là việc của tôi! Đây là nhà tôi!”

Trong cơn kích động không thể kiềm chế, Hector hét lên: “Không, để Brigitte lau kính!” Rồi, như hiểu ra sự kỳ lạ trong lời đề nghị cũng như sự đường đột của mình, gã nhắc lại, kém tự tin hơn hẳn: “Ừ... thì... cô ấy thích thế... lau kính ấy mà... Nên là, chẳng phiền gì đâu... Rồi các bạn sẽ thấy...”.

Điều mà họ thấy, Laurence và Marcel ấy, chính là họ đã mời những kẻ loạn trí kỳ lạ đến ăn tối.

Brigitte đã hoàn tất trọn vẹn cú đòn của mình. Hector đột ngột hưng phấn, và sẵn sàng thỏa mãn ảo dâm của vợ. Nhưng khi quay lại, nàng đối mặt với ba khuôn mặt đờ đẫn. Marcel và Laurence nhìn nàng chòng chọc. Lạ một điều là thái độ của nàng, dĩ nhiên là có phần sỗ sàng, lại gây ra phản ứng như thế ở đội chủ nhà. Đồng ý là, không nên chỉ trích thái quá độ sạch sẽ của nơi mà ta được mời đến; muốn sửa chữa nó thì càng không. Nhưng thôi nào, đây chỉ là trò đùa thôi mà, có gì phải đờ mặt ra như thế. Không ai cất nên lời, vậy là nàng cảm thấy buộc phải tự phân trần: “Không, nhưng thôi nào, chỉ là đùa thôi!” Đột nhiên, Marcel và Laurence mỉm cười, và quay về với thực tế mà chẳng rõ chuyện gì vừa xảy ra với mình. Họ phá lên cười, khi hiểu được khiếu hài hước của Brigitte. Tất cả ra bàn ăn.

Hector không còn đói cồn cào nữa. Vợ gã đã làm gã hưng phấn tột độ, và sau chuyện đó thì chẳng còn gì đáng nói nữa. Người ta phải ăn tối, trong khi gã vẫn đắm đuối với cuộc lau dọn dang dở, hay quá chóng vánh kia. May mắn là, chủ đề của bữa tối được mở rộng sang mảng xã hội, và giờ đề cập đến nước Mỹ. Chủ đề mà họ có thể đàm đạo trôi chảy như cháo, giống như thời kỳ bịa chuyện xưa cũ. Và rồi món rô ti đã sẵn sàng, vậy là, ngựa quen đường cũ, Laurence gọi Hector vào bếp. Gã đứng lên, thở dài, cam chịu bị sờ soạng của quý. Như lệ cũ. Càng lúc càng hưng phấn, lần này gã chủ động đi trước, và đặt tay vào ngực Laurence. Sốc và tức giận, tức thì cô giáng cho gã một cái tát: “Không, không được làm thế! Đồ con lợn!...”. Gã không thốt ra lời nào mà mang rô ti ra bàn. Vẫn còn kinh ngạc suốt chặng đường từ bếp đến bàn ăn, gã sửng sốt với điều vừa khám phá ra: chứng cuồng dâm chỉ có một chiều.

Brigitte đã lau kính, Hector nóng bừng bừng đã lĩnh một cái tát bất ngờ, bữa tối có vẻ sẽ đầy hứa hẹn. Và chứng ảo dâm không phải lúc nào cũng sôi sục. Chứng ảo dâm ngủ gà ngủ gật suốt đến gần món tráng miệng. Trước đó, phải tiêu hóa món rô ti hơi khô. Nhưng với những gì đã nói lúc khai vị, tốt hơn hết là quên chuyện nhận xét đi, bất kể món ăn có thế nào đi chăng nữa. Mọi thứ rất tuyệt, nhưng chúng tôi có thể, lần thứ mười hai trong buổi tối, xin thêm một chút nước? “Nó khô lắm hả? Laurence lo lắng. - Ô chắc chắn là không”, những cái họng khô khốc đồng thanh trả lời. Món rô ti này, hẳn nên dìm ngập nó dưới biển nước xốt trước khi ăn mới được. Cuối cùng, món tráng miệng hoàn tất bữa tối thảm hại bằng thứ, theo ngôn ngữ tán tụng tầm thường, gọi là đảo nổi. Hòn đảo nói chung là đánh vật để không bị cuốn trôi và Marcel, vốn chả giỏi giang gì mấy cái khoa ăn nói, đã đặt cho nó cái tên là Titanic trôi nổi.

Brigitte ngần ngại; nàng không còn thực sự chắc chắn là muốn thỏa mãn chứng ảo dâm của mình. Nhất là khi nàng không thể chắc rằng khao khát tình dục này không phải là cách duy nhất đền công cho việc dọn dẹp. Theo nàng, đó là một cách sống còn để giữ cân bằng cho hai vợ chồng. Nói cho đúng, khi nhớ lại tất cả những giây phút rạo rực hứng tình trong tranh tối tranh sáng nơi căn phòng thời thiếu nữ trinh trắng của nàng, những giây phút mà nàng rung động chẳng hiểu vì sao, nàng đã có những tưởng tượng kỳ lạ trong đầu. Nàng tưởng tượng ra người đàn ông mà nàng sẽ yêu, người đàn ông vì tình yêu với nàng sẽ dám... Không, một điều như vậy không thể nảy ra trong đầu nàng được... Mỗi người có một nỗi ám ảnh riêng, nàng vừa tự nhắc lại vừa uống thêm một chút rượu punch may mà lừa lọc. Cơn chóng mặt càng tăng, nàng càng bình tâm và khao khát của nàng lại tăng cao, chỉ một lần thôi, rồi sẽ không phải héo hon trong vỡ mộng...

Nàng ra hiệu cho Hector.

Thế.

Thế là, gã đột nhiên đứng lên, và bắt đầu trút bỏ quần áo.

Đã lường trước điều sẽ diễn ra, gã chỉ vận một chiếc sơ mi đơn giản và một quần tây không thắt lưng. Vậy là chỉ trong vài giây gã đã trần trụi. Hết sức bối rối, gã đưa ánh mắt thân tình nhìn Marcel. Anh này đã được nghe bầu tâm sự về vụ lau cửa kính không thực sự ngạc nhiên cho lắm. Ngược lại, Laurence cường điệu hóa vẻ đoan trang (hẳn là thế) bằng cách che mắt lại. Của quý của Hector là một của quý khá ngắn, không to. Brigitte ngày càng phấn khích với ý nghĩ chồng cô đang là trung tâm mọi ánh nhìn (chẳng gì Laurence cũng đã bỏ tay xuống để phân tích giải phẫu của quý của Hector).

“Có thể hỏi cậu có chuyện gì không? Marcel hỏi.

- Không có gì... Chỉ là tớ muốn hỏi ý kiến cậu về thằng nhóc của tớ. Chỉ có bạn bè với nhau tớ mới hỏi như vậy thôi. Nó cũng làm tớ bối rối kinh lên được, nhưng tớ muốn cậu thẳng thắn...

- Nghe này, của cậu có vẻ ngắn...

- À, tớ cũng ngờ vậy... cậu thấy là nó nhỏ à?

- À không, không phải thế. Marcel trấn an gã. Chỉ là người ta không có nhiều căn cứ so sánh. Tớ đây á, tớ chưa được nhìn thấy nhiều cái lắm ngoài cái của tớ ra... Và Laurence, tớ không nghĩ rằng cô ấy đã nhìn thấy nhiều hơn hai cái trước tớ...”

Laurence suýt nghẹn thở. Rồi cô đùng đùng nổi giận:

“Được rồi đấy, tôi thấy chuyện này không đúng chỗ! Anh đến nhà chúng tôi ăn tối, chứ không phải là đến câu lạc bộ trao đổi bạn tình nhé! Nhưng nếu anh muốn biết, thì của quý của anh là loại trung bình, không dài không ngắn... Nó chẳng thu hút gì, chẳng có gì đặc biệt... Tôi thấy phần bìu hơi nhăn (đột nhiên phấn khích:) Bao quy đầu thì hơi bị chẻ... Tôi dám cá là anh luôn xuất tinh sớm... À mà, tôi không thể chắc chắn hoàn toàn về chuyện này được... (hét lên:) Gì thì gì, anh hẳn là chỉ tốc chiến thôi! Cái này thì khỏi phải nghi! Đó là của quý của những kẻ đánh nhanh!”

Đột nhiên cô ngừng lại khi nhìn thấy khuôn mặt há hốc kinh ngạc của các vị khách đến ăn tối. Nhưng chẳng mấy nỗi, sự kỳ lạ của giây phút này cũng chìm nghỉm trong sự kỳ lạ của buổi tối hôm nay. Người ta không còn đủ năng lượng đi vào chi tiết (rốt cuộc...).

Hector rình chờ cái nhìn ra hiệu của vợ gã; nàng đã cho phép gã mặc quần áo lại. Xong xuôi, họ đứng dậy và ra về không quên cảm ơn nồng nhiệt vì bữa tối ngon miệng. Nói cho đúng, họ không định ở ì ra đấy sau cái hành động khủng bố của mình. Và rồi, như thường vẫn thế, một khi đã phô bày cả hàng cả họ, họ chẳng còn chuyện gì to tát để nói với nhau. Marcel và Laurence coi sự ngông cuồng của những người bạn là hệ quả của chuyến du lịch nước Mỹ mới đây. Người Mỹ hẳn phải đi trước chúng ta cả chục năm, Marcel khẳng định. Anh sẽ chẳng ngạc nhiên khi chẳng mấy chốc cũng đến lúc loài người phô bày hết cuối mỗi bữa ăn.

Mùa hè sau, họ nhất định sẽ đi Chicago.

Vậy thì ảo dâm của Brigitte là việc Hector phô bày của quý của gã. Cụ thể hơn, nàng có ảo dâm được thấy của quý của đức ông chồng trở thành chủ đề bàn tán, khi mà tất cả mọi người đều phân tích, mổ xẻ như mổ xẻ một con côn trùng dưới kính hiển vi. Nàng đã yêu khuôn mặt nhỏ nhắn đầy bối rối của anh chồng yêu dấu. Chàng quá dũng cảm nên nàng sẽ lau kính cả đêm nếu chàng muốn nàng làm thế. Mỗi người đều đã được thỏa mãn chứng ảo dâm của mình. Họ rốt cuộc cũng là một cặp vợ chồng như bao cặp khác trên đời (họ có tính mua căn nhà ngoại ô không nhỉ?). Họ quyết định đi bộ về nhà. Dưới ánh trăng, họ nắm tay nhau nhịp bước, đi ngang qua bao cặp tình nhân khác cũng tay nắm tay đi dạo. Paris là một thành phố lớn đối với tất cả những người đang yêu bằng một thứ tình yêu rất đỗi thường tình. Nửa đêm. Tháp Eiffel nhấp nháy chính xác tuyệt đối, phía sau sự kỳ diệu luôn có bóng dáng của những viên chức chăm chỉ. Và chính bên bờ sông Seine, Hector đã có linh cảm sau: “Đó có thật là ảo dâm của em không?”

Brigitte phá ra cười.

“Chắc chắn là không rồi, đó không phải là ảo dâm! Những ám ảnh tình dục của em đơn giản hơn thế nhiều. Đó là làm tình trong rạp phim hay trong thang máy... Em chỉ muốn biết anh có thể làm gì vì em, vì tình yêu... Tóm lại, em sẽ lau kính cả đời để làm anh vui... cục cưng đồi bại ạ! Thế nên em mới muốn kiểm tra xem anh có xứng với điều đó không... Đi thôi nào, em có cảm tưởng cửa kính nhà mình đang bẩn...”.

gười dịch: AY —★— Chỉ tại vợ tôi gợi tình ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Foenkinos

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.