Đinh ninh rằng không còn ai muốn gặp lại gã, Hector sẵn sàng sống cái số độc thân của một cơn mưa mùa hè. Người ta không có quyền không tham gia vào những điều bất ngờ mà những người khác đã mất công chuẩn bị cho mình. Brigitte làm gã yên lòng bởi nàng biết rõ phải làm gì. Nàng gọi điện cho cả nhà và bạn hữu để giải thích với họ lý do cuộc bỏ chạy bất thần này. Nàng đã bịa ra chuyện gã bị ngã trên phố (cái cớ chắc như gạch). Thế thì cần phải thông cảm chứ, đúng không? Ai bị thế mà chẳng làm y như vậy? Chỉ có Gérard là tỏ vẻ nghi ngờ, dĩ nhiên là thế, nhưng vì anh thường không hiểu chuyện người ta kể cho anh, nên em gái anh không nhận ra vẻ nghi ngờ ấy. Trước mắt, cần phải giữ thể diện, phải làm những người khác tin rằng chẳng có gì nghiêm trọng xảy ra cả, rằng chuyện ngã dúi ngã dụi là chuyện cơm bữa ở cái xã hội trơn trượt này. Nàng thậm chí còn ép mình cười. Phụ nữ luôn có khả năng giữ chặt dây cương trong những cơn chệch hướng kinh niên của cánh mày râu. Giờ đây khi đã đập tan mối nghi ngờ của những người khác, nàng lại đối diện với những câu hỏi của chính mình. Câu hỏi lớn, câu hỏi quyết định, câu hỏi chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nghi vấn. Phải phản ứng thế nào với một đức ông chồng đã lén quay phim mình, người đã quay phim mình khi mình đang lau cửa kính? Thoạt tiên, sau cơn nóng giận ban đầu, nàng chỉ có thể coi anh không gì khác là đang bệnh. Và không thể bỏ rơi người bệnh được, đặc biệt là những người mà ta yêu bằng tình yêu mê muội. Vì nàng yêu gã, không mảy may nghi ngờ gì. Suốt nhiều ngày, họ ở riết trong nhà. Nàng trở thành y tá. Gã những muốn trận ốm này cứ kéo dài, chỉ để tận hưởng cảm giác được ở trong vòng tay của người thương. Trận ốm biến gã thành ra một thứ đồ đặt đâu nằm đấy. Gã cảm thấy bị chiếm đóng như một đất nước bại trận, không còn chút trách nhiệm dù nhỏ nhặt gì với cơ thể mình. Đôi uyên ương quấn quýt với nhau hàng ngày liền trong sự im lặng; chắc chắn, giai đoạn này là cần thiết trước khi giải thích, trình bày hay suy nghĩ về tương lai. Sự im lặng băng bó cho cái hiển nhiên của tình yêu giữa họ. Không một lời nào thốt ra, chỉ có những cử chỉ dịu dàng hiển hiện. Những đôi tay trò chuyện với nhau như màn rối bóng, người ta diễn tả những lời âu yếm ngọt ngào bằng điệu bộ. Trong giờ phút này, người ta gần như là hạnh phúc. Cái kiểu hạnh phúc của giống người nguyên thủy. Những ngày gần đây, Hector nhăn nhó mặt mày để giả đò đau chỗ nọ rát chỗ kia. Gã để mình tự do mơ mộng hoang đường về một cuộc sống không có lời nói, chỉ có con người và vật dụng. Một cuộc sống chỉ nhìn ngắm vợ gã.