Sáu tháng sau, chàng ngụy anh hùng của chúng ta trở về từ Mỹ, đất nước lớn mà gã biết không hơn gì biết về hạnh phúc. Mụ gác cổng nì nèo đòi vài xu, và một tay bợm hàng xóm say rượu (hơi thừa từ) toan chặn gã lại. Chỉ khi đã yên vị ở nhà mình, người ta mới có thể ngừng lại để nhìn về phía sau. Cả đêm đó, Hector không chợp mắt. Sau sáu tháng dưỡng bệnh, gã phải có đủ dũng khí để bắt đầu lại một cuộc đời bình thường. Đó là từ mà vị bác sĩ rám nắng đã dùng: “Cuộc đời bình thường, ông bạn ạ, sẽ làm lại một cuộc đời bình thường”. Ít nhất cũng phải thử tự tử một lần để được một vị bác sĩ gọi là “ông bạn”. Cuộc đời bình thường, cuộc đời không có sưu tầm sưu tập gì hết. Lần này, gã đã được chữa khỏi. Gã thực sự không biết nói như thế nào, từ chính xác giây phút nào, nhưng trong thời gian nằm viện điều dưỡng này, gã đã rửa sạch được quá khứ. Gã có cảm tưởng rằng vài phần tế bào của một người nào khác đã nhảy dù vào người gã.
Anh trai gọi để hỏi xem gã tính làm gì. Anh đã cho gã hưởng một kỳ nghỉ phép dài, nhưng giờ đây, khi gã đã come back, gã phải nói cho anh biết khi nào thì quay trở lại làm việc. Anh không dám thú nhận với gã rằng lý do thật sự của sự thúc ép này là vì anh nhớ gã! Vắng gã, công ty lại mang cái vẻ công nghiệp đầy tàn nhẫn. Hector xin nghỉ thêm một tuần bởi một lý do lạ đời: gã vẫn chưa có vẻ gì của một người vừa đi Mỹ về. Mà có cái vẻ đúng với việc mình làm thời gian vừa qua, trong thời buổi này, mới là việc hàng đầu. Vả lại những người đã từng đi Mỹ nói là States, và càng ở lại lâu, họ càng kéo dài chữ a để đánh dấu sự thân mật nào đó, mà chúng tôi, chính chúng tôi, chẳng thể nào hiểu được... Staaaaaaaaaaates. Sự thân mật ấy cần được diễn giải như một bằng chứng. Vậy là gã cần một tuần để học mọi thứ về nước Mỹ. Một tuần để trở lại với công việc, lành hẳn bệnh và với chứng cứ không thể chối cãi chôn vùi sáu tháng dưỡng bệnh chẳng mấy vinh quang.
Đến thư viện François-Mitterrand, gã hỏi khu Nước Mỹ để rồi cuối cùng bước vào phòng Địa lý. Hector có cái thú lướt ngón tay dọc theo gáy những cuốn sách, gã nhớ lại một bộ sưu tập cũ mà lòng không mảy may rung động. Làm sao gã có thể ngớ ngẩn đến thế? Gã ngập ngừng muốn làm vài cái hít đất, ngay cả trên nền sàn mềm, cốt để ngay lập tức thể hiện chút hãnh diện. Cuối cùng, gã cũng chạm mặt cuốn Atlas nước Mỹ. Gã vươn tay ra, và cánh tay gã va chạm với một cánh tay khác; và cần phải lần ngược lên cánh tay khác này mới nhận ra rằng nó thuộc về một vật mẫu của giống người gốc nữ. Gã vừa bước vào cuộc cạnh tranh với một cô gái vì cùng một cuốn sách. Vì lịch sự, nàng là người lên tiếng xin lỗi trước. Là người ga lăng, gã nhường nàng cuốn sách. Sự kết hợp giữa thái độ lịch sự và tính ga lăng rốt cuộc đưa đến quyết định sau: đôi ta cùng chia sẻ cuốn sách, đôi ta sẽ ngồi cùng nhau và đôi ta sẽ cố không quá lanh chanh mà lật trang. Trên đường đi đến ghế phô tơi, và không hề chủ định, Hector nhớ lại một câu châm ngôn Croatia đại ý là người ta thường gặp bạn đời của mình trước trang sách.
Trước tiên, ở đây có một cuốn sách.
“Hẳn là anh đang quan tâm đến nước Mỹ, nàng hỏi?
- Vâng, tôi vừa từ đó về.
- Ôi, thế ư, anh đã đến Staaaaaaaaates''
- Vâng, và tôi có cảm tưởng rằng cô cũng vậy.”
Chúng ta đang chìm đắm trong những điểm chung và những sự trùng hợp. Và để củng cố cho sự trùng hợp mầu nhiệm này, mỗi người đều pha thêm đôi câu bình luận, trong khi vẫn đánh mắt vào cuốn Atlas. Vầng, đúng thế, Boston, nơi đó tuyệt lắm, đúng là đô thị đẹp với 8.322.765 dân. Còn Kansas ư, cái đường kinh tuyến Bluewich vắt qua như vậy thật là dở hơi. Tóm lại, người ta phô phang những lời bịa đặt chu du khắp thế giới. Và nếu một trong hai người thực sự đã từng đến Mỹ, ắt hẳn thế là đủ lật tẩy sự dối trá của người kia. Khi cả hai người cùng nói dối về một chuyện, chẳng mấy khi bị lộ mặt đâu. Chính lúc ấy Hector lại mắc sai lầm chết người khi hỏi cô gái cùng xem Atlas với mình rằng tại sao nàng lại mê nước Mỹ đến vậy. Nàng giải thích với gã rằng nàng là nhà xã hội học. Đó là từ gây bối rối với gã đến nỗi gã thần người ra một lúc mới hiểu ra nàng vừa hỏi lại gã câu đó. Đôi họ như thể đang giao bóng qua lại. Gã đang thua, gã chẳng biết nói gì; và như lẽ thường, khi người ta không biết nói gì, người ta nói sự thật.
“Tôi muốn làm người khác tin rằng tôi đã đến đó”.
Gã nghĩ nàng sẽ coi gã là một thằng điên, nhưng điều nàng thực sự cho là điên rồ, ấy chính là sự trùng hợp. Chính nàng cũng muốn làm người khác tin điều đó! Hào hứng trong lòng, Hector hỏi tên của cô gái, và xong, gã đang mặt đối mặt với một nàng Brigitte. Và hoàn toàn khác thường, gã cần phải biết tên nàng để, rốt cuộc, thấy nàng đẹp. Gã không bao giờ nhìn kỹ người lạ, và tên của một cô gái đã trấn an gã.
Trước khi hoàn toàn làm gã hốt hoảng.
Brigitte, thật đầy hứa hẹn; có chút lạ lùng, nhưng tại sao không? Người ta, bất hạnh thay, không bao giờ được lựa chọn tên của người mình gặp. Đó là tip phụ nữ khiến bạn muốn uống trà. Đêm đầu tiên ấy, nàng nghĩ về Hector. Họ đã hứa ngày hôm sau sẽ gặp lại nhau. Brigitte không có thói quen gặp gỡ với người trên phố, trong thư viện càng ít, và người cùng có ý định trước một cuốn sách còn hiếm hơn nữa. Cô ngủ có thể nói là chập chờn, và số lần tỉnh giấc trong đêm hẳn nhiều hơn tất cả những sự kiện trong đời gộp lại. Chúng ta chưa biết rõ những người tên Brigitte thì như thế nào. Chắc chắn, cô không bất hạnh, bố mẹ cô là những cán bộ về hưu đầy trọng vọng, các anh chị em của cô cũng là những anh chị em đáng mến. Và cô đặc biệt lại có đôi bắp chân đẹp tuyệt vời.
* * *
Chúng ta vẫn cứ phải biết một điều. Giống như truyện cổ tích, một điều huyền bí đang vây quanh Brigitte. Hồi nhỏ, cô nằm ngủ trên cỏ, bãi cỏ đã khô từ lâu. Cô bé mơ mộng, và đôi mắt của cô bé muốn đuổi theo ngọn gió, và tương lai, và những hồi ức cũ. Ngày hôm đó, những ý nghĩ của cô êm dịu như thể những lúc tỉnh giấc và những cơn buồn ngủ thay nhau tiếp nối. Một con bướm đã tin tưởng chọn chỗ đậu trên mũi cô bé, và từ cự li rất gần, Brigitte đã chiêm ngưỡng vẻ đẹp tráng lệ của những chuyển động cánh bướm. Nó đậu lại rất lâu trên mũi cô bé, lâu và ngoan. Brigitte đã nhìn thế giới phía sau con bướm, và đôi cánh gần như trong veo của nó tạo nên một lăng kính thần tiên. Khi nó bay đi, Brigitte còn dõi theo đến khi nó mất dạng. Cô bé còn bối rối mãi về sau bởi cái giây phút ấy, khi em nhìn thế giới qua màng lọc là cánh bướm. Em sợ rằng sau đó, mọi thứ chẳng bao giờ còn đẹp được như thế. Tuy nhiên, em đã rút ra từ giây phút diệu kỳ ấy một niềm tin kỳ lạ. Đó là sự chắc chắn rằng em sở hữu một khả năng hiếm có; ở em vừa phát triển một năng lực độc nhất vô nhị mà một ngày nào đó sẽ được hé lộ.
* * *
Ngày hôm sau, họ đều hết sức dễ thương trong buổi hẹn. Nói chuyện là việc dành cho cánh đàn ông, và đàn ông ở đây là Hector. Vì nàng đã đề cập đến vấn đề xã hội học, gã hỏi: nhưng tại sao lại là xã hội học? Nàng muốn mỉm cười, nhưng vì không hoàn toàn thoải mái (chắc cũng cần đến hai mươi sáu ngày để xả hơi), nàng giải thích rằng nàng đang nghiên cứu, trong khuôn khổ đề tài luận án tiến sĩ của mình, nỗi cô đơn giữa đám đông đô thị. Hector nhắc lại, với vẻ hiếu kỳ có chút cường điệu, nỗi cô đơn giữa đám đông đô thị. Đúng vậy, là trải qua sáu tháng ở Paris mà không hề có bất kỳ một mối quan hệ xã hội nào. Vậy là, nàng đã nói với gia đình và một vài người bạn của mình rằng nàng đã tới Mỹ. Phía bên kia đại dương, họ không thể có cơ hội quấy quả nàng nữa.
“Tôi đã không nói gì từ sáu tháng nay. Đó cũng là lý do tại sao tôi lại ăn nói lúng búng như thế ngày hôm qua, nàng phân trần.
- À, ra thế,” Hector đáp.
Sau câu đáp gọn lỏn này, họ quyết định làm việc cùng nhau. Giữa hai lữ khách giả vờ tới Staaaaaaates, cần có sự tương trợ lẫn nhau. Họ ngồi trong những chiếc ghế phô tơi lớn để giúp nhau ôn lại. Hiểu biết của họ về nước Mỹ gắn liền với ao ước được đến đó, và lại đến đó nữa. Sau vài ngày, họ buộc phải sáng tạo ra những nước Mỹ mới.
Lần đầu tiên, Hector lo không biết mình có được yêu mến không. Gã soi đi soi lại mình trong gương và đi sắm một cái ca vát. Cần phải kể chuyện này cho Marcel bởi vì đó là một chuyên gia về phụ nữ, ít nhất cũng về khoản tóc tai. Marcel chưa bao giờ hài lòng đến thế khi là bạn của ai đó. Ở quán bar nơi họ hẹn nhau, anh thậm chí còn gọi một đồ uống có cồn. Nơi này khiến người ta liên tưởng đến những bệ xí bệt khổng lổ. Marcel hét lên khá to, khua khoắng chân tay đủ mọi hướng, và đó chính là cách anh thể hiện khi chú tâm vào các mối tình của Hector. Anh hết sức nhập tâm thực hiện nhiệm vụ, và trong vai một kẻ say khướt huênh hoang, hay trong vai một tay vận động viên Nga, dù là gì, người ta cũng thấy được sự tình cảm của anh. Nguyên việc thậm chí gợi lên khả năng một cô gái bước vào đời cậu bạn cũng đã làm anh tuôn nước mắt. Trong khi lẽ ra anh mới là người an ủi và khuyên bảo thì chính Hector lại phải làm anh phấn chấn hơn; những phi vụ yêu đương luôn tràn trề trong trái tim Marcel; chúng tưới tắm lên anh những cánh hoa hồng.
Rời khỏi thư viện, Hector và Brigitte đã là một cặp. Không cần biết quá rõ số phận muốn gì ở họ, họ ngồi vai kề vai, đối diện với cuộc đời. Chính những giây phút trước khi ngả vào tình yêu là lúc họ thẳng thắn tiết lộ những điều hiển nhiên. Hector nói về quá khứ sưu tầm của mình, Brigitte thú nhận đã từng sưu tầm cúc áo cho đến tận năm mười bảy tuổi rưỡi, cuối cùng họ cười ngờ nghệch như tất cả những người mà họ đã nhìn thấy cười ngờ nghệch trong các vườn hoa công cộng; đó là một trong những giây phút hiếm hoi khi sự ngu ngốc lại đâm có lợi. Một cuộc đời khác vậy là đã mở ra, và nói cho thơ, thì giờ khắc này có nét quyến rũ của một bầu trời quang đãng sau khi trút hết mây giông. Vừa ngắm Brigitte, Hector vừa cảm thấy chắc dạ. Gã cảm thấy hiển nhiên như một chiếc Limousine ở cổng sân bay. Brigitte, vốn giữ mình, để mọi chuyện diễn ra mà chưa biết cái tiềm năng gợi tình đang im lìm một cách uổng phí trong mình.
Tiềm năng gợi tình, cụm từ có tính khêu gợi. Quả tình, chúng ta ngay tức khắc hy vọng điều gì đó mang tính nhục dục. Brigitte, chưa từng được vinh danh ở bất kỳ đâu, hoàn toàn nổi bật. Lần cuối cùng Hector nhìn thấy một cô gái khỏa thân, hiển nhiên là trên ti vi. Ý nghĩ về tình dục quả là một liều thuốc độc ngấm ngầm trỗi dậy khi thấy những cặp giò. Từ khi rời khỏi thư viện, cặp tình nhân tương lai ít nói hẳn. Căn hộ của Brigitte nằm ở tầng trên cùng một khu nhà giữa trung tâm thành phố, tiếng ồn ào dưới phố vọng lên như ru ngủ căn phòng, những người chung tòa nhà mới đây đã bỏ phiếu lắp thang máy. Người ta để mặc mình bị kéo lên hòng sớm được yêu nhau. Hector tỏ ra sành sỏi, gã kéo một phần rèm lại; chắc chắn, gã muốn được ở trong bóng tối hoàn toàn. Gã sợ rằng cơ thể của họ không sánh tầm được với cuộc gặp gỡ của họ. Gã vẫn đứng trước cửa sổ, một giây, một giây hóa dài, một giây không còn chỉ là một giây mà như vô cùng vô tận. Sau lưng gã, có cơ thể của một cô gái không còn bị che đậy bởi bất cứ thứ gì. Hector đã nghe thấy tiếng quần áo phụ nữ trút xuống mặt đất, âm thanh của sự chẳng gì cả chứng thực cho đôi tai đàn ông. Brigitte trần trụi dưới chăn; Hector lật chăn ra. Trước vẻ đẹp của giờ khắc này, gã như tan chảy dù vẫn đứng vững; xương sống gã như tụt xuống tận chân. Trước cảm xúc này, Hector như một cái xác không hồn. Gã áp cơ thể mình lên cơ thể nàng và đặt môi gã lên môi nàng. Tất cả giờ chỉ còn là việc của sự thinh lặng. Một sự thinh lặng khởi đầu đám rước; mỗi người có cảm tưởng như đang làm tình với nhà thờ.
Những phút sau đấy, Hector thấy không thoải mái vì hạnh phúc đột ngột này. Brigitte, nàng cũng vậy, không thấy thoải mái; nàng siết chặt tay. Sau những nhịp thở dài bài bản; họ lại làm tình. Nhiều lần và nhiều lần nữa. Đêm buông xuống, Hector mặc lại quần áo; gã muốn đi dạo dưới trời sao. Brigitte hôn gã trên bậc thềm. Vừa bước ra ngoài, gã đã nghĩ về đôi vai của cô gái gã vừa yêu điên cuồng, cái gáy trong buổi ban chiều. Vậy là, gã bắt đầu loạng choạng; cảm xúc như đốn chân gã. Gã tự cho phép mình đi lòng vòng trước khi trở về nhà, gã bạo dạn hơn bằng cách tự huyễn hoặc về hạnh phúc. Gã nghĩ về cơ thể Brigitte, gã những muốn ngắm nó dưới kính lúp, vén váy nàng trong thang máy và lẩn vào cặp đùi của nàng. Cơ thể của người khác, cơ thể của phụ nữ, nói thế nào nhỉ, gã có cảm tưởng mình bất thần trở nên thuần khiết. Nhờ cơ thể của người khác, người ta tiến bộ, chính nhờ cơ thể của người khác mà người ta trở nên trong sáng.
Đêm lang thang của Hector kết thúc ở văn phòng. Anh trai gã đến đúng giờ như mọi ngày anh vẫn đến. Anh ngạc nhiên nhìn thấy gã đến sớm như vậy. Không thể chờ được, gã đã đi bộ cả đêm! Gã muốn gặp anh để báo một tin trọng đại. Đám cưới của gã, đúng thế, gã sẽ cưới Brigitte! Ernest đi khoảng trăm bước, đó hẳn là khoảng cách cần thiết để thể hiện sự cuồng nhiệt. Anh mở cuốn danh bạ ra để báo tin cho tất thảy mọi người; a lô, cậu đang ngồi đấy chứ? Hết hai tiếng đồng hồ, tự rủa xả mình vì không biết nhiều người hơn nữa, anh lật lại cuốn danh bạ và lại bắt đầu vòng mới thông báo tin tức tuyệt diệu này. Ở Gilbert Associate and Co, một bữa tiệc cocktail được tổ chức để ăn mừng sự kiện này. Có hằng hà sa số những món khai vị và Hector chẳng hề xao lòng vì những cái dĩa. Hiển nhiên Marcel cũng được mời (Laurence không thể thu xếp được vì cô có một cuộc tập huấn sống còn cho một giải đấu quan trọng). Đến sáu giờ, đến tiệc sâm banh long trọng và người ta ôm hôn nhau không ngừng. Có cả những tiếng hô hào hip, hip, hoan hô Hector. Cuối cùng, người ta hỏi gã cô gái may mắn ấy là ai. Và chính thời khắc phát âm cái tên “Brigitte” gã chợt nhớ ra là vẫn chưa nói với cô gái may mắn ấy ý định của mình.
* * *
Brigitte bị dằn vặt cả ngày bởi một nghịch lý lạ lùng: chính nhờ chìm đắm hoàn toàn vào nỗi cô đơn giữa đô thị mà nàng đã gặp người đàn ông, hiển nhiên, của đời nàng. Nàng không biết có nên thay đổi đề tài luận án xã hội học của mình, và rồi cân nhắc rằng hạnh phúc là một việc ích kỷ, nàng thích giữ riêng cho mình phát hiện cốt yếu này hơn: để gặp được tình yêu, cần phải tìm kiếm sự cô đơn.
* * *
Não bộ của Hector mê đắm với mùi Brigitte đã quên phéng một trong những đặc thù của hôn nhân, ấy là kết nối hai con người. Nhưng rốt cuộc, quan trọng gì đâu, đó chẳng phải là điều hiển nhiên ư? Người ta luôn có thể quên nói ra những ý định của mình khi chúng là quá đương nhiên. Đó là sự thật, họ sắp kết hôn. Và ngay buổi tối khi họ gặp nhau để có đêm thứ hai, đề tài này được khơi mào một cách đơn giản. Chúng ta cưới chứ? Vâng, chúng ta cưới.
Đơn giản làm sao, cậu Hector và cô Brigitte này. Cứ như anh hùng xứ Thụy Sĩ ấy. Thú vui thể xác phát huy tất cả các khía cạnh trong quyền bá chủ thời kỳ đầu của nó. Chính các bắp chân Brigitte cũng phải ngạc nhiên vì độ dẻo dai như vận động viên Olympic của chúng, Hector nhận ra mình say mê nhay dái tai. Dưới tấm chăn, người ta như vô danh. Người ta rèn cách nói có bằng mọi ngôn ngữ. Trưa hôm sau, Brigitte nhặt tỏi tây, và chỉ nguyên việc nhặt rau thôi cũng thật mê hồn.
Những kẻ đang yêu luôn trải nghiệm hai cảm giác na ná chứng cuồng loạn thể nhẹ. Đầu tiên, họ thấy cuộc đời toàn màu hồng. Đột nhiên, việc hằng ngày cũng đâm ra có nhạc điệu, và những nỗi lo lắng thường bủa vây sự tồn tại của mọi kẻ độc thân đáng trọng giờ biến mất nhẹ như không. Cuộc đời với họ đẹp mờ ảo và thiếu sự sáng suốt mà sau này họ sẽ cảm thấy khi lặng đi trước vẻ đẹp của đứa con mới sinh xấu xí của mình. Cảm xúc thứ hai là sự chếnh choáng thể nặng. Ví như Hector, mở miệng ra là “vợ tôi”. Một điều vợ tôi, hai điều vợ tôi. Chỉ cần trên đường có người hỏi giờ, gã sẽ lập tức trả lời “tôi không có đồng hồ, nhưng nếu vợ tôi ở đây... vợ tôi có một chiếc đồng hồ rất đẹp...” Brigitte mang dáng dấp của Bà Columbo. Nói câu nào có “vợ tôi” câu ấy quả là dễ khiến người ta bối rối. Thậm chí có thể đổi mới bằng cách đưa ra quốc tế. Một từ ngoại hạng tiếng Mỹ không phải bàn cãi đang thịnh nhất, còn gì sang miệng hơn từ “my wife” được tung ra đúng lúc. Chẳng chóng thì chày, Hector hẳn rồi sẽ đến nước you fuck my wife; may thay, ít nhất gã cũng không tự lẫn mình là Robert de Niro6.
Nhưng trước hết, cần phải gặp anh trai của Brigitte đã. Trong gia đình, anh luôn giữ vai trò là người quyết định. Anh như người đỡ đầu, ít nhất là để hôn lên tay. Ngay cả cha của Brigitte cũng chưa từng quyết định gì mà không hỏi ý kiến cậu con trước. Gérard không có nhiều nơ ron thần kinh lắm, nhưng có cặp đùi rất khỏe. Anh đã tham gia cuộc đua xe đạp Paris-Roubaix lừng danh nhưng, bất hạnh làm sao, anh đã ngã phải một hòn đá cuội, nó lún sâu vào não anh. Cộng thêm việc sử dụng chất kích thích từ những năm trước đó, cú ngã này đã hoàn tất việc biến anh chàng thành người thực vật, đến nỗi mà vài kẻ ác mồm còn gọi anh là Tỏi tây. Có sự bất công trong cách gọi này, và những kẻ bạc bẽo đã quên phắt giờ khắc vinh quang của Gérard khi anh leo lên bục chiến thắng cuộc đua Ouarzazate-Casablanca. Khi sự đã rồi thì quá dễ chỉ trích. Duy có gia đình Brigitte vẫn trân trọng chiến thắng này. Đáng tiếc là không một hình ảnh nào về chiến công ấy được ghi lại. Chỉ có một bức ảnh được lồng kính đặt trong tủ buffet của cha mẹ anh là làm chứng cho thành tích này. Bức ảnh có cảnh Gérard được đám lố nhố thanh niên vây quanh, ốm o nhưng hiếu chiến thì thượng thừa, tay giơ cao chiếc cúp trong gió và trong bụi (những kẻ độc miệng gọi anh là Tỏi tây nói rằng bức ảnh này được chụp trong hiệu ảnh ở Bobigny, đúng là đặt điều trắng trợn). Và chính tấm ảnh anh hùng này đã biến Gérard trở thành người lãnh đạo không thể chối cãi của cả gia đình. Nói cách khác, muốn có cơ may danh chính ngôn thuận sở hữu cô gái của đời mình, Hector phải gạo bài cho thuộc câu chuyện xe đạp của anh ta.
Chắc chắn vận may không từ bỏ gã bởi trong các mối quen biết, ừ thì khá xa xôi, gã có ưu thế là biết cậu con trai của Robert Chapatte7. Sau vài cuộc gặp, gã đã biến thành bách khoa toàn thư, hỏi gì đáp nấy, và không lấy gì làm lạ chuyện làm sao mà Laurent Fignon để tuột chức vô địch Tour 89 vào tay Greg LeMond trong có vài giây đáng nguyền rủa. Brigitte tự hào về tinh thần thể thao của chồng tương lai, cô không hề lo lắng về các tình huống xảy ra trong buổi gặp gỡ thượng đỉnh giữa hai người đàn ông của đời cô. Hector đóng bộ đẹp nhất (quá ít niềm tin vào bản thân, gã thậm chí còn nghi ngờ cả chính điều đó); và chiếc cà vạt màu vàng làm gã nhợt nhạt đi phần nào. Chỉ còn việc chọn tư thế đón tiếp nào cho hợp. Biết rằng với những người đã quen thi thố, tất cả được quyết định ngay ánh mắt đầu tiên, cần phải tranh thủ lấy le ngay trước khi tiếng còi hiệu lệnh vang lên. Trong khi Brigitte chuẩn bị món cà chua nhồi trong bếp, món khoái khẩu của anh trai nàng, thì Hector ngồi trên tràng kỷ, đứng lên, lại gần cửa sổ, định hút thuốc, không, như thế không có tinh thần thể thao, đặt một tay lên bàn để tỏ vẻ uể oải, diễn vẻ ngạc nhiên, muốn chuồn quách cho xong... Mồ hôi mồ kê túa ra như tắm, gã loay hoay tìm tư thế lý tưởng thì thình lình, không biết tại sao lại thế, một ý tưởng xoẹt qua óc gã. Một ý tưởng xuất thần, tư thế chắp tay sau lưng.
Chuông cửa reo.
Gérard bước vào và thấy người đang ở vị trí ứng vai danh dự là em rể anh. Đột nhiên, sự ngạc nhiên lóe lên trong mắt anh. Hector đúng là ra đòn hiểm. Thật lạ lùng khi được một người đàn ông tay chắp sau lưng đón tiếp. Như thể một người quản gia; ý nghĩ phải tôn kính vọt ra. Thái độ này khiến người ta cảm động tới mức không thể tưởng tượng được, và ngực gã ưỡn ra phía trước như những chú lính chì, người ta không biết phải phản ứng thế nào với cái kiểu chắp tay sau lưng ấy. Nhưng Gérard của chúng ta không phải hạng người thấy vướng víu với điều gì khác ngoài tiếng vang dội thoáng qua của một nỗi ngạc nhiên. Anh tiến về phía Hector, bước chân nặng nề, bước chân của một người đàn ông xưa kia từng bước lên bậc vinh quang của cuộc đua Ouarzazate-Casablanca. Lại một lần nữa, và giống như hết thảy những khoảnh khắc lớn trong đời anh, không khí bỗng như sa mạc và cổ họng thì khô khốc; người ta được nếm trải bầu không khí huyền thoại trong cuộc gặp này. Brigitte và cà chua nhồi vẫn im lặng. Hector, tay chắp sau lưng, làm tất cả để không tỏ ra đờ đẫn, gã nặn ra một nụ cười mà rốt cuộc chỉ làm giật giật một cái xương gò má sắp hết đời.
Chính lúc đó đã diễn ra câu chuyện sau đây.
Hector không có thói quen chắp tay sau lưng. Thì gã chưa từng bị cảnh sát bắt giữ và cũng chưa bao giờ làm tình với Bà chủ Vọng lâu. Vậy là rõ ràng, đôi tay chắp sau lưng của gã tận dụng tầm nhìn mới mẻ của chúng và cứng đờ lại để xén bớt thời gian thống trị tai hại của đôi tay để trước đùi. Nói cách khác, và điều này kéo dài gần như hai giây, với tình huống này thì như kéo dài vô tận, bàn tay phải của Gérard cứ lơ lửng trong sự cô độc. Brigitte lo lắng: Nhưng sao anh ấy không chìa tay ra? Làm sao nàng biết được rằng Hector đang là nạn nhân một vụ trả thù của đôi tay chắp sau lưng? Vụ trả thù mà gã đã chế ngự thành công não bộ trong chớp nhoáng và cuối cùng, bàn tay phải của gã đã thoát. Chỉ có điều, nó vọt ra quá nhanh từ sau lưng (tốc độ điên rồ) đến nỗi nó không thể ngừng lại đúng tầm tay Gérard, mà lao thẳng vào mũi của anh, đập một cú mạnh.
Gérard chao đảo về phía sau, hơi giống như tháp nghiêng Pisa rồi cũng sẽ thế độ một trăm năm mươi hai năm, mười bốn ngày, mười hai phút nữa.
Mất một hồi Brigitte đã tin rằng hành động của gã là cố tình. Làm sao Hector có thể giải thích được sự vô ý của hành động ấy chứ? Người ta có thể xin lỗi vì sự vụng về của bàn tay khi lỡ làm vỡ lọ hoa, chứ làm sao biện minh cho một bàn tay bay thẳng vào một khuôn mặt? Liệu gã có nên thú thật sự vô tổ chức rõ rành rành của đôi tay gã? Gérard đột ngột đứng dậy nhưng vẫn quá sốc để phản ứng lại; trong thâm tâm, anh tôn trọng cử chỉ của Hector. Không biết rằng đó chỉ là một tai nạn tồi tệ, anh đinh ninh gã trai này cũng to gan đấy và thế thì xứng để cưới em gái anh ngay lập tức. Hector toát đến giọt mồ hôi cuối cùng. Gérard đưa tay lên xoa mặt. Mũi anh không bị vỡ. Chỉ có một chút máu lấm tấm, nhưng đó là thứ máu cao quý; Gérard luôn luôn lịch sự để nó đông lại.
Trong bữa tối, Hector không đính chính gì cách lý giải của Gérard. Anh vẫn tin chắc sự cố tình của cử chỉ này (sự phân tích sẽ mang lại cho gã không ít rắc rối trong những tháng tới, bởi một cách hệ thống, gã sẽ táng một cú đấm vào bất kỳ người lạ nào gã gặp lần đầu). Một cách tế nhị, Brigitte giải thích với Hector rằng anh trai nàng là thế, anh thường lý giải mọi chuyện theo cách thức lạ lùng, nhiều khi hơi ấu trĩ.
Gérard về nhà, và tận hưởng bóng trăng tròn để đi dạo dọc theo bờ sông. Cú đấm anh đã nhận ngay giữa mặt khiến anh trở nên lãng mạn. Anh nhớ lại cảnh tượng đó, và run lên vì xúc động và tự hào với ý nghĩ em gái anh sẽ cưới một tay anh chị như Hector. Động tác của bàn tay ấy đã đẩy buổi tối hôm đó vào bán cầu tinh tuyển những điều không thể quên được. Cuộc gặp gỡ tốt đẹp này vừa bước vào lịch sử cá nhân của anh và sánh ngang hàng với kỷ niệm không thể xóa nhòa về bục chiến thắng Ouarzazate-Casablanca.
Đêm ấy, Hector thử tư thế truyền giáo.