Chỉ Tại Vợ Tôi Gợi Tình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Iv
Iv

❊ ❊ ❊

Hector như ở giữa con sóng, con sóng lại ở giữa đại dương, đại dương thì ở giữa vũ trụ, chính bởi vậy mà cảm thấy tột cùng nhỏ bé.

Sau trận bán kết chết giẫm khiến gã đã phải thốt lên rằng cần luôn luôn dè chừng những tay Thụy Điển tóc không vàng hoe, gã đã khóc vì sự trớ trêu của cuộc đời. Tuy nhiên, một cảm giác tích cực đã nảy sinh từ nỗi chán ngán: và chính từ nỗi chán ngán, người ta có thể tiến bộ. Hector tìm thấy một cái ghế băng; ngồi ở đó, những ý nghĩ tĩnh lại. Sự thống thiết dập dềnh chung quanh. Hector thấy nổi lên hết thảy là bản mặt của tay Thụy Điển, đến nỗi để tránh cơn lốc xoáy đến từ Stockholm, gã nhắm mắt lại. Nixon cũng chỉ là một kẻ vô dụng đã nhận được cái xứng với lão, vụ Watergate. Nixon là giây phút này đây khi người ta rớt đến tận đáy. Hector thở dài và đó là một quyết định hệ trọng; gã quyết định thôi sưu tầm. Gã phải thử sống cuộc đời như bao người, không còn động chạm gì tới đó nữa, không bao giờ thu lượm nữa. Ánh sáng vụt lóe lên, gã cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, thế nhưng, đó đúng chỉ là ánh sáng vụt lóe chốc lát bởi kỷ niệm về những quyết định bất thành trước đây kéo về trong tâm tưởng gã, giống như những cơn sóng dồn tai ác. Tất cả những lần gã quỳ gối, mắt nhòe lệ, thề với lòng sẽ bỏ tất, bỏ hết, và tất cả những lần gã lại nhúng chàm, khi trông thấy một đồng xu, rồi một đồng khác, rồi lại một đồng khác. Kết luận của gã rất đơn giản: để cai thì không được thu thập bất cứ thứ gì nữa, không bao giờ sở hữu cái gì thành đôi, phải tuyệt đối tập trung vào tính đơn nhất.

Chúng ta đang ở đầu năm 2000, quả là làm khó cho Hector. Gã không chịu được những năm có thế vận hội, gã cho rằng những năm này thật tai hại đối với những khám phá nhỏ nhoi mà chúng ta đang cố công hoàn thành. Nhất là khi đó lại là một quan niệm có phần chua chát rằng những cuộc tranh tài của dân sưu tầm chưa bao giờ được thừa nhận là môn thể thao Olympic: dù có bị một tay Thụy Điển làm cho bẽ mặt, hay thi đấu dưới cái nắng như rang của mặt trời Sydney4. Gã cố công làm mình bận rộn với các ý nghĩ để không phải đối mặt, dù chỉ trong chốc lát, với cuộc vật lộn của mình. Gã trở về nhà, và đặt cuốn lịch lên bàn làm việc. Gã ghi chú vào ngày 12 tháng Sáu:

Ngày 1. Và gã dứ dứ nắm tay như thể vừa hoàn thành một cú tiêu sang bên5 trong trận banh quần.

Rồi gã đánh một giấc thẳng đến sáng.

Và thậm chí còn mơ về một cô nàng tóc nâu thì thào bên tai: “Anh ước đi, và đây này.”

* * *

Sự khó tập trung vào tính duy nhất.

Sáng hôm sau, gã mắc sai lầm đầu tiên khi bật ti vi. Hầu như mọi sản phẩm đều được giới thiệu theo cặp. Thậm chí còn có những công thức “hai trong một”, và trái tim gã bắt đầu loạn nhịp. Gã đổi kênh và gặp ngay kênh Mua sắm online, người dẫn chương trình đang giải thích rằng chỉ “thêm một franc nữa,” khách hàng có thể có ngay một máy in với một máy tính; cũng có thể nói rằng một franc chẳng là gì, chỉ là một hạt bụi có tính tượng trưng. Ngày nay, để bán một sản phẩm, nhất thiết phải mời chào hai thứ. Chúng ta đã chuyển từ xã hội tiêu thụ sang một xã hội tiêu thụ gấp đôi. Và, với kính mắt chẳng hạn, người ta sẵn sàng bán giá hời cho bạn bốn cặp gọi là trọn bộ theo mùa, như thể mặt trời trở thành một nhân vật siêu năng lực mà khi đối mặt phải trang bị đồ lề đúng bộ. Trong trường hợp cụ thể là bán combo này, rõ rành là tích cực xúi giục sưu tầm và thật đầy tội lỗi.

* * *

Cuối buổi sáng, Hector đến văn phòng. Với nỗi lo lắng phập phồng, gã thú nhận quyết định của mình với anh trai. Ernest hôn gã thật kêu và siết gã thật chặt trong vòng tay, anh tự hào về gã. Nếu cha mẹ họ chưa bao giờ hiểu ra sự nghiêm trọng của một tình huống như vậy, thì ngược lại, ông anh lại luôn luôn lo lắng cho niềm ham mê của cậu em trai: hoàn toàn không tình dục, sự nghiệp có cũng chẳng qua là dựa thế gia đình (“anh em như thể chân tay”), và đốt thời giờ đi tích những tờ giấy gói phô mai. Ernest, dù cơ thể có lực lưỡng, vẫn là một cậu bé sống tình cảm. Anh rưng rưng; trong nhịp thở đầy xúc động, anh trấn an gã bằng tất cả tình yêu và sự ủng hộ của mình. “Cần phải thừa nhận mình bị bệnh thì mới bắt đầu chữa được”, anh vẫn luôn ưa cái lối trích dẫn những câu to tát như thế. Rồi anh đi xử lý một công việc tối hệ trọng nào đấy. Anh là một trong những người phụ trách của công ty Gilbert Associate and Co (phát âm là Guilbertte, đó là tiếng Anh mà), công ty do Charles Gilbert thành lập năm 1967, bởi những người phụ trách ở Gilbert Associate and Co thường xuyên phải xử lý những công việc tối hệ trọng.

Ở nơi làm việc, ai nấy đều yêu quý Hector. Đó là một nhân viên kiểu mẫu luôn giúp đỡ người khác với nụ cười trên môi. Nếu những ả gái nõn chẳng thèm nhìn đến gã, thì các chị em sồn sồn lại đặc biệt ưng, phải thừa nhận điều ấy, cái mặt lành như cừu của gã. Vậy nên, khi tin sốt dẻo về quyết định của gã đã đi hết một vòng văn phòng luật, một cuộc đồn thổi thương cảm bủa vây chàng Hector can đảm. Rất nhiều lần, một vài nhân viên nơi đây từng là nhân chứng sống những cơn khủng hoảng cuồng loạn của chàng trai thích sưu tầm; gã để lại, quá thường xuyên, những dấu vết của cơn sốt xình xịch trên con đường đi qua. Và những xì xào đầy thông cảm ngày hôm đó thậm chí đã trở thành một dạng tình đoàn kết có sức lan truyền không thể tin được. Cả buổi chiều, mọi người nườm nượp đến vỗ khẽ vào lưng gã, và rất nhiều người đến chỉ để chia sẻ đôi lời. Cố gắng lên, chúng tôi luôn sát cánh bên cậu, cậu em vợ tôi đã cai thuốc lá tuần trước, vợ tôi quyết định không thỏa mãn xác thịt với tôi nữa, tóm lại, gã được truyền mọi thể loại kinh nghiệm “cai nghiện” giữa không gian đầy tính luật học này. Cuối ngày, một bà thư ký tóc đỏ rực sắp đến tuổi về hưu đặt một cái giỏ lên bàn làm việc của Hector; là tiền! Người ta quyên góp để hỗ trợ gã trong thử thách cam go này. Ở Mỹ, quyên góp là chuyện thường thấy với những ca mổ không được Bảo hiểm chi trả vì họ không có bảo hiểm, và, do đó, người ta thường quyên góp tiền cho những ca ghép thận. Theo một kiểu nào đó, Hector sắp thử tiến hành tự ghép một cuộc đời mới cho mình.

Buổi tối, trong phòng mình, Hector quan sát chỗ tiền và cho rằng số tiền này là giá phải trả để được chữa lành. Đó là một suy nghĩ chả có gì đáng nói, nhưng gã đang cố “súc miệng” bằng những suy nghĩ thoáng qua rời rạc để tránh phải nghĩ đến một con tem hay những cái dĩa xiên hoa quả. Vì xưa nay gã vẫn có thói quen đếm cừu để ngủ, gã thật sự thấy bực mình. Để mọi chuyện suôn sẻ, cừu rồi đến ngựa, ngựa rồi đến cá ngựa, cá ngựa rồi đến sóc đỏ, rồi vì mục đích của chúng tôi không phải là ru ngủ độc giả, thế nên chúng tôi xin ngừng liệt kê ở đây, chứ kể hết thì mất gần trọn đêm ngay. Còn trong câu chuyện nhỏ này, chú rái cá là con vật khép lại vòng tròn.

Đã nhiều ngày qua mà gã không hề chúi mũi vào bất cứ một bộ sưu tập nào hết. Hector bắt đầu tin vào cái khiếu cai nghiện cho tới giờ vẫn hiếm khi được động đến của mình. Tuy nhiên, người ta cũng cảnh tỉnh gã rằng: “những ngày đầu bao giờ cũng dễ dàng nhất” (tất nhiên, là câu của anh trai gã). Những ngày này càng dễ dàng hơn vì gã đang ở tâm điểm của sự hâm mộ tuyệt vời. Mọi người tìm cách hỗ trợ gã như một ứng cử viên chính trị, các luật sư chú ý không yêu cầu gã điều gì hai lần trong cùng ngày. Và một cô thư ký được chỉ định để chú ý sao cho gã không bao giờ phải xử lý những hồ sơ quá giống nhau. Hector như một đứa trẻ hoàng gia mà người ta phải nghĩ ra mọi trò mua vui cho nó. Có thể tự hỏi tại sao lại có sự sốt sắng tập thể đến thế. Đúng là tất thảy đều có cảm tình với gã, nhưng thế có đủ là lý do? Có vẻ là không. Trong một môi trường nghề nghiệp có tính cạnh tranh cao độ và chú trọng bề ngoài, sự yếu đuối của một nhân viên (nói rõ thêm là một nhân viên quèn) đã hợp nhất những gì chua chát với cùng một sự hăm hở. Hector như một cái máy pha cà phê mới trong một công ty săm lốp. Quanh gã, người ta thiết lập lại mối quan hệ xã hội. Và, nói cho cùng, tất cả những điều này không lọt khỏi mắt của giám đốc nhân sự, người đã nhanh chóng đi rao giảng thứ mà ông ta coi là một giải pháp triệt để. Vì lợi ích của công ty, không gì bằng tuyển dụng một kẻ trầm uất vào vị trí nhân viên quèn.

Thứ tình đó xung quanh gã, sự can thiệp của người khác vào cuộc chiến của gã, hóa ra lại có tác động tai hại khiến gã mất cân bằng. Giống như một vận động viên Pháp thực thụ, gã bắt đầu thấy nao núng dưới sức ép; sức ép không được làm người khác thất vọng. Gã khóc trong toa lét và chặn giấy vệ sinh dưới mắt để khỏi gây tiếng động. Gã, một tay cứng cựa không biết xót thương là gì trong các cuộc thương thuyết, gã, bậc thầy sử dụng ngón bịp Trung Quốc và khả năng tập trung tinh thần, đã hoàn toàn suy sụp. Gã cảm thấy yếu đuối, không manh giáp phòng vệ. Muốn thay đổi cuộc đời, dường như với gã chỉ còn cách chết quách đi.

Hector rời văn phòng sớm. Trên phố, đôi chân gã do dự như cặp tình nhân lần đầu gặp mặt. Rồi như có ma lực, gã hấp tấp bước vào một trạm bưu điện. Gã rời khỏi đó, như cất được gánh nặng trong vài giây ngắn ngủi, với một bộ tem vô thưởng vô phạt nhất. Khi ấy gã cảm thấy một cơn ghê sợ kinh tởm và ném những con tem đi. Sưu tầm tem, Chúa ơi, đúng là thứ mạt hạng trong nghề sưu tầm! Dù tái phát bệnh đi chăng nữa, cũng nên là cái gì độc đáo chứ! Tem, lại là tem, gã không ngừng nhắc đi nhắc lại cái từ làm gã đau đớn ấy. Tại sao lại không phải là những đồng tiền xu? Đúng là sự tái phát dễ dãi, thảm hại. Gã quay lại, lòng những muốn thay đổi số phận, với ảo tưởng rằng đơn giản là chỉ cần quay lại để xóa bỏ những hành động vừa rồi của mình. Về đến văn phòng, cơn buồn nôn vì tem vẫn ứ lên đầy miệng, gã chẳng tài nào làm việc nổi. Phước cho gã, có một sự kiện đã xảy ra. Géraldine (bà thư ký có vẻ tóc đỏ) tiến lại phía gã với dáng đi đánh hông quen thuộc gợi nhắc về những ngày đẹp trời của bộ sưu tập “Mùa đông năm 54”. Hector nhìn bà ta chầm chậm; miệng bà ta hé mở.

gười dịch: AY —★— Chỉ tại vợ tôi gợi tình ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 2014
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của David Foenkinos

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.