Thế nhưng người ta không thể sống cuộc đời ẩn dật mãi được. Brigitte muốn biết và phải biết. Tại sao gã quay phim nàng, và nhất là, tại sao gã chẳng nói năng gì. Hai cái dấu hỏi mà câu trả lời sẽ quyết định tương lai của họ. Hector giải thích thì rất tệ. Nói về gã chỉ tổ khiến gã hoảng loạn. Gã sợ nàng không hiểu gã và rồi nàng sẽ bắt ngay chuyến máy bay đầu tiên để rời bỏ đất nước, hay tàu hỏa, tàu biển miễn là rời xa gã ngay tức thì. Từ đầu tiên thành hình trong miệng gã là từ “tái phát”. Riết rồi, gã cũng kể được về quá khứ sưu tầm của mình, về thất bại cay đắng trong vụ Nixon, lời nói dối tới Mỹ du lịch... Tóm lại, gã đã lập bà lập bập kể chuyện đời mình mà cứ như một thiên tiểu thuyết. Và cuối cùng gã thú nhận rằng gã muốn sưu tầm những giây phút nàng lau cửa kính. Đó là bộ sưu tầm mới của gã, thứ phi lý nhất, điên rồ nhất, bộ sưu tầm đã phá tan hoang cuộc đời đang yên ổn của gã, thế mà, nói đến điều đó, tim gã lại loạn nhịp. Chưa bao giờ gã từng hạnh phúc khi sưu tầm như là với bộ sưu tầm mà vợ gã là nhân vật chính này. Tỉnh táo trước cái tấn kịch đang diễn này, gã không bác bỏ chút nào nét gợi tình của một giây phút như vậy. Brigitte lưỡng lự một thoáng xem có nên cảm động hay không, trước khi thừa nhận nghĩ thế thật nực cười. Chồng nàng đang ốm. Mà có sao đâu, nói cho cùng, được mấy cô vợ mà chỉ việc lau kính cũng khiến chồng phát điên...
Và càng khó tin vào những điều mà mình vừa nghe, nàng lại càng biết rằng nàng sẽ chẳng bao giờ bỏ gã.
Hector nức nở. Cuộc đời gã chỉ là một căn bệnh trầm kha kéo dài. Dám tái phát bệnh một cách tồi tệ đến thế, chính gã phải dám chịu (từ này khiến gã buồn nôn) và chính gã sẽ phải ra đi. Gã không có quyền làm hỏng tình yêu của họ. Cho đến tận bộ sưu tập khủng khiếp này, gã chưa từng lôi ai theo bệnh của mình. Brigitte là tất yếu với gã, không có nàng, không có bộ sưu tập. Phương trình này thật thảm hại hiếm thấy. Hết sức thảm thương, gã tìm va li. “Anh phải đi!” gã vừa hét lên vừa vung nắm đấm. Cứ hệt như một tay diễn viên đi thử vai đóng thế. Những kẻ quả quyết ra đi thường chẳng bao giờ đi thật. Vợ gã phá lên cười trước những câu pha trò của gã và sự kỳ quặc của hai vợ chồng. Nàng đã mơ, hồi những tháng năm tuổi trẻ với những mộng tưởng hão huyền, sẽ chung sống trọn đời với một anh chồng mạnh mẽ và biết bảo bọc; và cùng nhau họ sẽ có những đứa con: một cậu nhóc đá bóng a ma tơ, và một cô con gái chơi dương cầm rất dở. Chưa bao giờ nàng mơ có một anh chồng ứa nước miếng khi nhìn nàng lau cửa kính. Tuy nhiên, nàng yêu ý nghĩ này hơn tất cả: mỗi giây phút trong cuộc đời nàng thực sự không bao giờ giống như một ý tưởng soạn sẵn.
“Đặt va li của anh xuống!”
Hector tuân lệnh ngay sau từ “đặt”. Nàng đặt ngón tay lên miệng chồng, dấu hiệu cho thấy rõ ràng rằng cần yên lặng. Nàng cầm tay gã, và bảo gã đi ra phòng khách. Từ tốn, họ đi qua hành lang. Và trong căn phòng đã xảy ra cú sốc lau dọn, nàng thốt lên bằng cái giọng ngọt lịm như Lolita:
“Vậy là, anh thích em lau kính?”
Gã gật lên gật xuống. Nàng tiếp:
“Anh biết đấy, tình yêu của em... Cặp đôi nào cũng có những ảo ảnh và thói ngông riêng... Và nói cho anh biết, em vẫn thích thế này hơn là anh dẫn em vào trong cái hộp truy hoan... Hơn nữa, việc này cũng có ích vì nó thúc đẩy em đi lau kính... Không, em chẳng thấy có gì là phiền cả, thậm chí em thấy rằng chúng mình đúng là một cặp vợ chồng tương đối bình thường... Và em, người vợ mà anh yêu, thỏa mãn ảo ảnh của anh là nghĩa vụ của em...”
Nói đến đây, nàng trèo lên chiếc thang nhỏ cứ như trời định ở sẵn vị trí đó. Hector, dù không đồng tình với từ “ảo ảnh” (đó là những cơn thôi thúc không thể kiềm chế và mang tính bệnh lý, trong khi ảo ảnh, là thứ người ta có thể vượt qua), vẫn không thốt nên lời bởi vì, ngay khi động tác lau kính bắt đầu, cổ họng gã đã khô khốc. Trong tuyệt phẩm này, có một điều đặc biệt cao cả đã đưa giây phút ấy lên đỉnh cao bộ sưu tập của gã: đặc biệt là ở chỗ thông điệp riêng của khoảnh khắc ấy. Vợ gã nhìn thẳng vào mắt gã nói rành rọt: “Em sẽ lau kính vì anh”... Không có gì để bàn cãi, lần lau kính này xứng đáng xếp vào hàng tuyệt tác, chứ không chỉ là tuyệt tác trong bộ sưu tập của gã. Đúng thế, phải là đỉnh cao chói lọi. Và gã đã vỡ lẽ cái điều cốt yếu, ngoài thông điệp kia, đã mang lại khoái lạc cho gã: không còn cảm thấy tội lỗi. Lần đầu tiên, gã được phơi bày nỗi ám ảnh tình dục ra ngoài ánh sáng. Nó không còn bị chôn chặt trong bóng tối vì sự kỳ quặc của mình nữa.
Đến khi vết bẩn cuối cùng được lau sạch, Brigitte bước xuống gần chồng mình. Hector không biết cảm ơn nàng thế nào. Brigitte cắt lời gã:
“Đừng cảm ơn em... Em nhắc lại nhé, vợ chồng với nhau, chuyện đó là bình thường mà... Và nếu chúng mình muốn chuyện vợ chồng êm ấm, thì anh, anh cũng phải thỏa mãn ảo dâm của em...”
Tâm trí của Hector dừng phắt lại trong chốc lát khi nghe đến câu cuối cùng. Gã chưa bao giờ nghĩ rằng vợ mình cũng có những ảo dâm. Brigitte quá thánh thiện... Hay là, ảo dâm của nàng, có khi là bật đèn, đã có một lần, như vậy, khi làm tình. Bật đèn chỉ để đùa cợt. Có thể là thế lắm, ảo dâm của nàng. Brigitte quá dịu dàng, Brigitte với bắp chân thiên thần, Brigitte ghé sát vào tai gã để tiết lộ ảo dâm của nàng.
Hector ngã ngửa dù gã vẫn đang ngồi.