Ở nàng có một thứ-không-biết-là-gì gợi tình không thể tin được. Brigitte lau kính cũng giống như mọi người. Sau cơn xúc động khi trông thấy bố mẹ mình trong một không khí hạnh phúc lâng lâng như vậy, nàng thừa nhận sự kỳ lạ của điều vừa diễn ra. Sau một người chồng mê mẩn đến nghiện, và đám bạn bè muốn mời nàng đến nhà làm lại điều đó, đây là lần thứ ba nàng tạo ra một niềm vui gần như là hào hứng khi lau những tấm kính. Bố nàng có cái nhìn hệt như của Hector. Nàng đã cảm thấy một sự bối rối bủa vây: một cách vô thức, nàng tự biết mình là người duy nhất chịu trách nhiệm về sự mê hoặc thoáng qua mà nàng đã gợi lên. Là người, ai mà chẳng sở hữu một khả năng gợi tình đáng nể, chỉ có điều là hiếm người có khả năng tìm thấy nó. Sau tuổi dậy thì vỡ mộng, và những năm tháng đầu làm vợ khiến nàng yên phận rằng mình không có khả năng cuốn hút đàn ông, thì nay nàng lại trở thành một quả bom gợi tình. Dần dà, cơn hưng phấn lên cao. Mọi chuyện đã rõ ràng. Mọi người nhìn nàng trên phố, lúc trước còn đang nhảy nhót, và chỉ một giây sau, nàng không còn chuyển động gì nữa. Chắc hẳn người ta tưởng nàng điên.
Trưa nay, Hector không muốn ngủ. Gã loay hoay, trong vô vọng, kiếm việc gì khác lạ để làm. May cho gã, Brigitte ào vào hét lên: “Em gợi tình không thể tin được! Là lỗi của em”. Là người đàn ông trong gia đình, Hector phải có trách nhiệm của mình chứ. Gã vuốt tóc vợ. Phải tức thời trấn an nàng ngay; chẳng phải chính gã đã khơi dậy trong nàng chuyện cuồng loạn này à? Đúng là nàng đang không sáng suốt lắm; tất cả đang xáo trộn trong trí não nàng, nàng cố giải thích cho chồng rằng gã chưa bao giờ tái phát bệnh cả. Kể từ cuộc gặp gỡ của họ, và đúng như anh hy vọng, anh không còn là kẻ cuồng sưu tầm nữa. Gã cố ép nàng ngồi xuống, và rót cho nàng một ly bourbon khá lâu năm, nhưng không ích gì, nàng lắc lấy lắc để gã và luôn miệng nhắc lại: “Nhưng anh không hiểu sao?” Gã lắc lắc đầu đầy lo lắng. Cuối cùng nàng đã thông suốt mọi chuyện (đàn bà mà) vậy mà gã phải cần ít thời gian nữa mới vỡ vạc ra (đàn ông mà).
* * *
Hóa ra Hector chưa bao giờ tái phát bệnh. Khi gặp Brigitte (cơ thể phụ nữ, duy nhất), gã đã khỏi hoàn toàn chứng cuồng sưu tầm. Nhưng, ly kỳ như tiểu thuyết, gã vớ ngay phải cô nàng độc nhất vô nhị sở hữu tiềm năng gợi tình khó tin khi lau kính. Khao khát sống lại khoảnh khắc này bằng mọi giá, dẫn đến cả việc quay phim lại giờ phút trọng đại này, gã đã mông muội lầm tưởng rằng gã chưa bao giờ trở lại bình thường như những người khác.
Người ta có thể yêu đến phát điên, và khao khát thu thập những món đồ khác. Hector xưa nay vẫn đinh ninh là thế. Gã là người đàn ông đáng tin vừa biết, vào đúng cái ngày gã kiếm cớ không ngủ trưa, sự lành bệnh của mình. Kể từ hôm nay, Brigitte sẽ không bao giờ còn lau kính nữa; cần phải cai. Đôi uyên ương nghiên cứu đủ các phương pháp có thể, và sáu tháng sau, Brigitte không còn lau kính để thỏa mãn ham muốn của chồng nàng nữa (họ đã sử dụng một kỹ thuật của Mỹ chủ trương giãn dần các buổi lau kính (người Mỹ có cái tài coi tất cả các kỹ thuật hiển nhiên là của Mỹ hết)). Giờ đến lượt Brigitte, không nói gì với Hector, nàng lau cửa kính để thỏa mãn ham muốn của mình, là thế đó, một kiểu thủ dâm. Những ngày này, khi trở về nhà, gã cảm thấy được những tấm kính sạch bong; những phản xạ xưa cũ. Gã cố không nghĩ đến nó, nhưng không phải lúc nào cũng dễ dàng. Đôi uyên ương dính như sam hết lần này đến lần khác phải đối mặt với nguy cơ tái nghiện rập rình, và ơn Chúa, đều vượt qua.
Giờ thì tất cả đã là quá khứ.
Brigitte và Hector tạo thành một liên minh bền vững chống lại mọi biến cố dù lớn lao. Họ đẹp đôi (dù gì thì họ đều hài lòng về nhau), họ tương đối sung túc, họ không còn các vấn đề tâm lý nghiêm trọng (vẫn còn chỗ này, chỗ kia, hai ba cái ám ảnh sợ sệt nhưng chắc chắn là nó chẳng đáng ký lô gì), và họ đã sơn lại căn hộ ít lâu trước đây. Khi ấy cái kế hoạch vẫn được nhắc đi nhắc lại và luôn luôn nổi cộm cuối cùng cũng tái xuất hiện đúng thời điểm: kế hoạch sinh em bé. Mấy từ đó nghe có vẻ to tát, nặng nề. Người ta gọi đó là quả ngọt của tình yêu. Để tạo ra một đứa bé, trước hết cần làm tình. Brigitte vừa tính toán chọn ngày đẹp vừa giải thích cho Hector rằng tốt nhất là nên sinh em bé vào thứ Năm. Đó là ngày mà gã đặc biệt yêu thích. Họ nghỉ ngơi ngày thứ Tư và làm những chuyện lớn lao vào ngày đã định.
Hector chưa bao giờ thấy tự hào đến thế vào cái ngày mà gã được biết đã nhắm trúng. Người ta tổ chức ăn mừng rộn ràng, và Brigitte dần dần to lên. Nàng muốn ăn dâu, và buồn nôn. Hector không ăn dâu, nó làm gã buồn nôn. Những ông bố bà mẹ tương lai nghĩ về tương lai của đứa trẻ, về thành tích học tập chói sáng của nó, và về những cơn nghiện nho nhỏ mà người ta có thể cho phép chúng làm. Kể từ tháng thứ bảy, Brigitte thực sự rất đồ sộ. Người ta hỏi có phải cô ấy chứa cả đội tuyển bóng đá hay không (con người thường kỳ cục như thế đấy). Đôi vợ chồng ở nhà suốt ngày. Hector đi chợ, và trong những gian hàng siêu thị, gã thậm chí còn không nghĩ về các bộ sưu tập nữa. Con gã, gã chỉ nghĩ đến con. Họ quyết định không biết trước giới tính của nó. Để bất ngờ. Hector kinh sợ với tất cả những gì liên quan đến sinh học giải phẫu; vậy nên không bao giờ đi cùng vợ tới các buổi siêu âm.
Và có lẽ hơi ít khả năng gã có mặt khi vợ sinh nở.
Nhưng khi đến ngày, nàng cầu xin gã ở lại bên nàng trong phòng sinh. Mồ hôi như tắm và tim đập thình thịch, gã đã dũng cảm vượt qua nỗi sợ của mình. Vợ gã có thể tự hào về gã; và rồi gã nghĩ rằng đúng hơn là gã tự hào về nàng... Brigitte gào thét, đùi giạng ra. Như vậy đấy, điều kỳ diệu của cuộc sống. Nữ hộ sinh thông báo rằng cổ tử cung đã mở một nửa, ngụ ý nói rằng vẫn còn một nửa chặng đường cần vượt qua.
Cổ tử cung mở dần từng millimet; mỗi con người, khi đến trái đất này, đều là một ngôi sao. Đó là một sự kiện, một sự kiện hạnh phúc. Đứa trẻ tranh thủ những giây phút cuối cùng trong bụng mẹ, và nó có lý bởi có ít cơ may là một ngày nào đó nó có thể sống lại những cảm giác này; trừ phi bơi trần trong làn nước băng giá sau khi đã uống ba lít whisky Ai Len. Hector bước ra ngoài. Tất cả mọi người đều ở đây: mẹ gã, bố mẹ Brigitte, Gérard, gia đình Ernest, Marcel và Laurence... Cuộc sinh nở hội tụ tất cả nhân vật trong một cuộc đời. Người ta động viên Hector, người ta nhắc đi nhắc lại rằng những ông bố là những nhà phiêu lưu thời hiện đại. Gã rất thích câu này; gã tự hỏi kẻ ngốc nào dám nói ra những điều ngớ ngẩn như thế, nhưng nó lại rất hợp với gã. Và đúng là gã đang mang cái mặt của kẻ phiêu lưu với bộ râu ba tuần chưa cạo (gã không thể cạo râu được, bởi vì, từ tình nghĩa keo sơn với Brigitte, gã đã chuẩn bị một va li cho chính mình để đến bệnh viện vào ngày cô sinh nở; trong va li đó, gã đã để cả đồ dùng cá nhân của mình). Gã cảm ơn tất cả mọi người đã đến, và gã hứa sẽ quay lại ngay khi có tin gì mới. Ra dáng đàn ông làm sao chứ, người ta có thể tin tưởng vào gã những dịp hệ trọng. Gã sắp trở thành bố và cảm thấy đó là một vai được đo ni đóng giày cho mình.
Brigitte hét lên, vậy là người ta phải tăng liều thuốc gây mê. Hector lại ở bên nàng, gã dường như bình tĩnh. Gã thấy vợ mình đẹp như một phụ nữ sắp hạ sinh. Nàng rặn ngày càng khỏe. Nữ hộ sinh cắt một món tóc của đứa trẻ mà người ta vừa trông thấy cái đầu dính nhớp nháp. Hector ngắm món tóc này với một cảm xúc mãnh liệt... Chỉ thoáng qua, gã không thể ngừng ngăn mình nghĩ về bộ sưu tập của Marcel. Đó là phản xạ còn lưu lại từ cuộc đời trước kia mà gã không tài nào kiểm soát hoàn toàn được; ngay cả khi gã không còn sưu tầm gì nữa, gã vẫn tiếp tục nghĩ, khá thường xuyên, về những bộ sưu tập. Tóm lại, đó là cuộc đào thoát một giây, nhưng gã đã nghĩ: nếu đó là một bé gái, đây sẽ là một món tóc quý báu trong bộ sưu tập của Marcel... Và gã lại tập trung vào sự ra đời của đứa trẻ; đứa bé rất thông minh này đã hoàn toàn ở đúng chỗ để ra đời. Nữ hộ sinh thứ hai ấn vào bụng Brigitte để giúp đứa trẻ ra nhanh hơn. Cái đầu cuối cùng cũng đã gần như ra hết; trông cứ như cái nón. Hector chẳng nhìn thấy gì nữa của con gã, và dường như đó là ân huệ hiện hữu.
Đi kèm với những tiếng rên rặn đẻ, đứa trẻ đã lọt lòng và đến lượt mình cũng khóc toáng lên. Người ta để nó lên bụng của người mẹ... đó là một bé gái! Hector đã rớt những giọt nước mắt đẹp nhất trong đời. Gã lao ra ngoài hét lên trong hành lang: “Là con gái!”.
Gã ngắm nhìn điều kỳ diệu đang ọ ẹ trong vòng tay của mẹ. Con gái của gã, con gái của gã, Hector không thể nghĩ về điều gì khác nữa. Gã vừa mới tái sinh. Nó thật sinh động, con gái của gã; sinh động và là duy nhất. Gã đã đọc trong những cuốn sách chuyên ngành rằng trẻ con sẽ được ở vài phút với mẹ trước khi được mang đi tắm lần đầu. Thật lạ lùng, cảnh này không kéo dài hơn ba mươi giây. Nữ hộ sinh thứ hai đã mang con gái gã đi mà chẳng buồn hỏi gã. Trong sách, người ta nói rằng ông bố, nếu có mặt ở đó, sẽ là người đầu tiên tắm cho bé. Và ở đây, chẳng gì hết. Người ta thậm chí còn không nhìn đến gã... Gã hầu như chẳng cả kịp nhìn ngắm con gái. Gã nắm chặt tay Brigitte, và đột nhiên, nàng siết lấy tay gã rất mạnh, và hét lên. Như thể người ta đang quay trở lại.
Trong phòng chờ, cả gia đình đang bối rối. Một bé gái, đó là một bé gái, người ta đồng thanh nhắc đi nhắc lại. Hector không nhầm: người ta đang quay trở lại. Rối trí, gã không còn có thể tự xác định rõ trong cái khái niệm có vẻ lạ lùng với mình. Brigitte gần như kiệt sức lại được trợ giúp bởi một nữ hộ sinh nữa, nàng cần phải dũng cảm. Nàng như bóp nát tay gã. Cuối cùng, gã đã sáng tỏ điều hiển nhiên này: sinh đôi! Nàng đã không nói gì với gã, nhưng nàng không phải mang thai một đứa trẻ mà là mang thai đôi! Thình lình, gã suýt ngất. Nữ hộ sinh khuyên gã nên ngồi xuống. Cảm xúc của gã làm mọi người lúng túng. Vậy là gã quan sát sự ra đời của đứa trẻ thứ hai. Lần này, đó là một bé trai! Hector hôn vợ, và giống như cô con gái đầu, người ta đặt đứa trẻ lên bụng mẹ.
“Nhưng em chẳng nói gì với anh... Hector lắp bắp.
- Không, đó là một bất ngờ, anh yêu ạ.”
Hector lao ra hành lang và hét lên: “Là con trai!”. Thông báo mới này làm tất cả mọi người rối loạn, và đặc biệt là Gérard, cứ luẩn quẩn phương trình điên rồ này: “Nhưng đó là con gái, hay con trai... Người ta không thể vừa là con trai vừa là con gái... Rốt cuộc, hay là đôi khi, chuyện đó cũng xảy ra... Nhưng không phải từ lúc bé thế chứ... Hay là...”. Anh hỏi xin cô y tá đi ngang qua một viên aspirin.
Chếnh choáng trong hạnh phúc, người bố như lơ lửng trên mây và người mẹ không còn thấy gì nữa, hai bố mẹ trẻ vừa như lạc trong một thế giới khác. Hector muốn theo con trai anh vào trong phòng nơi mà người ta tắm cho nó, nhưng lại một lần nữa, một nữ hộ sinh đã mang đứa trẻ đi. Trong hơi thở hổn hển, Brigitte thú nhận với Hector: “Em chưa nói hết với anh...
- Sao cơ?
- Là sinh baaaaaaaaaaaaaaaaa!”
Một cơn co thắt kéo đến cắt ngang lời nàng. Và Brigitte bắt đầu rặn với chút sức lực còn lại. Đó là một phụ nữ phi thường, ba đứa trẻ một lúc. Hector nhìn nàng như thể nàng là sinh vật ngoài hành tinh. Gã yêu nàng bằng một tình yêu đầy nể phục. Một cách dũng cảm, nàng đã hạ sinh bé gái thứ ba và, nhẹ lòng, nàng vỡ òa trong nước mắt. Cô em gái nhỏ cũng sớm đoàn tụ với anh trai và chị gái để được kiểm tra và vài phút sau, nữ hộ sinh thông báo rằng cả ba đứa trẻ đều khỏe mạnh. Cô còn nói thêm rằng cô hiếm thấy một ca sinh ba nào lại dễ dàng đến thế.
Ba đứa trẻ nằm cạnh nhau; chúng giống nhau như thể ba mảnh của một bộ sưu tập. Hector không khỏi ngạc nhiên khi mình là đấng sinh thành của ba cơ thể người này. Gã hôn vợ, và trong nụ hôn này gã đặt tất cả lòng can đảm cần có. Những ông bố là những nhà phiêu lưu thời hiện đại, gã nhớ lại câu nói này. Với ba đứa trẻ một lần sinh, ít nhất gã cũng xứng đáng được gọi là anh hùng.
Tháng Mười một 2002 - tháng Tám 2003
Ouarzazate - Casablanca