Brigitte về thăm nhà. Nàng cố đến thăm bố mẹ mỗi tuần một lần. Khi nào Hector không về thăm mẹ gã, thì gã luôn sẵn lòng đi cùng nàng. Ông bà nhạc là cặp bố mẹ lý tưởng. Giản dị, tốt bụng, ân cần, thậm chí có thể trò chuyện cà kê dê ngỗng với họ. Từ một vài tháng nay, họ đã già đi khủng khiếp. Nhất là ông bố, giờ còn không thể tự đi. Cả cuộc đời mình, ông luôn thích rời ngôi nhà lứa đôi để đi dạo, dù ngắn hay dài. Ông thường đến các quán cà phê hút thuốc và vừa chơi bài vừa kể tội cái sự ngớ ngẩn của phụ nữ. Chắc chắn, đôi vợ chồng này chung sống được bền lâu là nhờ những cuộc lẩn trốn ấy của ông. Giờ không còn có thể đi lại, điều làm ông thấy rầy rà nhất chắc chắn là việc cứ phải nhìn thấy bà vợ cả ngày. Tuổi già làm giảm không gian sinh tồn của các cặp vợ chồng. Rồi cũng sẽ có người kết thúc trước người kia, cứ như có người đã sẵn sàng nhượng bộ. Ở cái tuổi này, khi mà người ta chẳng còn gì to tát để nói với nhau, cần phải xào đi nấu lại những điều tầm thường. Brigitte, trong những chuyến thăm nhà, trở thành trọng tài. Nàng cho điểm tốt, và không thực sự tìm cách hòa giải họ. Bố nàng càng ngày càng ít nói, nàng cam chịu không tìm chủ đề trò chuyện cuốn hút ông nữa. Ông không bao giờ muốn nói chuyện về quá khứ. Không hiện tại, cũng không tương lai. Vậy nên, nàng nhìn ông, cái ông già là bố nàng. Khuôn mặt ông bị một làn da đã co rút lại như số thời gian ông còn tồn tại trên đời làm cho nhăn nheo. Khi nhìn ông, vẫn chưa hốc hác lắm, hơn lúc nào hết nàng nghĩ rằng cần phải tận hưởng cuộc sống. Khuôn mặt của bố nàng, hom hem đi thế, chắc chắn là có ảnh hưởng đến thái độ của ông lúc khủng hoảng vợ chồng.
Brigitte luôn đến một cách rất ồn ào; và, trước khi lại chìm vào cái sự chẳng gì cả thường nhật, bố nàng thở phào: “A, con gái tôi đấy!”. Ra ngoài đi chợ với mẹ, nàng luôn mang về những món quà để làm sống động cái nơi này. Trong chuyến thăm gần đây nhất của nàng, mẹ nàng đã đề cập đến mong muốn rời nước Pháp, đến một nhà dưỡng lão ở Toulon15. Đó rõ ràng là làm khó nàng và anh trai nàng mỗi khi muốn đến thăm; chẳng phải đây là chiến thuật xa dần, như tiếng nấc cuối cùng trước khi chết sao? Nàng không muốn nghĩ quá nhiều về chuyện đó, nàng tập trung vào những điều cụ thể. Nàng bàn lại chuyện của bà Lopez, bà giúp việc đáng mến mà mẹ nàng đã đuổi đi vì một lý do không thể mơ hồ hơn: “Bà ấy chẳng biết làm gì đúng như cần phải thế!”. Có khi đó là cách tự trừng phạt vì không còn có thể làm thế. Brigitte nổi giận và nói rằng cần phải tìm người khác. Gì thì gì, chẳng lẽ họ chưa đủ ngập trong cáu bẩn hay sao? Nàng hỏi bố xem ông nghĩ gì về chuyện đó, ông điềm nhiên lờ đi. Vậy là Brigitte không có lựa chọn nào khác, đành tự đi làm vài đường hút bụi, và phủi bụi trên đồ đạc trong nhà. Khi thấy những tấm kính bẩn, nàng không dám. Nàng mỉm cười, đặc biệt là khi nghĩ tới bữa tối ở nhà Marcel và Laurence. Và rồi, nàng tự xắn tay vào làm. Bối cảnh giờ hoàn toàn khác!
Nhìn thấy con gái luôn tay luôn chân, bố nàng nổi giận với vợ: “Tuần tới, tôi chẳng cần biết thế nào, nhưng bà phải gọi bà Lopez thôi!”. Đó chính xác là điều Brigitte muốn, mang lại sự sống cho nơi đây, và bố nàng lại tham dự vào cuộc sống thường nhật. Nàng lau kính sạch đến mức mẹ nàng ngạc nhiên... Bà nghĩ đến câu “cứ như con bé làm việc đó hằng ngày” mà không biết rằng bà đã đúng biết bao. Chồng bà lịch sự hỏi bà xem có gì để uống; ít nhất là phải đến ba thập kỷ rồi ông không mở lời hỏi tử tế xin bà vợ quàu quạu cái gì. Cổ họng ông đột nhiên khô khốc. Nàng cũng khát. Tuy nhiên, hình như chỉ mới năm phút trước thôi, ông vừa uống một cốc lớn nước.
Sau mười phút ra tay lau kính sạch bóng, Brigitte quay đầu lại. Cái nhìn nhắc nàng về cái nhìn của Marcel và Laurence. Bố mẹ nàng, lần đầu tiên kể từ xưa xửa xừa xưa, lại ngồi vai kề vai. Hoàn toàn gắn bó trong việc chiêm ngưỡng nàng.
“Con thật là xinh đẹp, con gái ạ!” mẹ nàng thốt lên.
Bố nàng thì cảm thấy bối rối bởi cảm giác vừa dịu dàng vừa không lành mạnh. Ông không thể cho phép mình thú nhận điều này - đó là con gái yêu quý của ông - nhưng dường như ông cảm thấy một sự hưng phấn nhẹ. Nàng có cách lau kính thật duyên dáng, thật... biết nói thế nào nhỉ... đành là... thật...
“Có khi chúng ta chẳng cần phải gọi bà Lopez làm gì... nếu không phiền con quá, con gái yêu ạ... con có thể thỉnh thoảng đến đây lau kính...”.
Brigitte nhận ra trong giọng bố nàng một sự mong manh của cảm xúc. Sự bồn chồn của ông gây xúc động không thể tin được. Brigitte đồng ý. Nàng đã xác nhận thỏa thuận bằng cái bĩu môi nũng nịu, y như bài của những mụ ác mỏ vẫn luôn dùng để được tha thứ. Sau khi lau kính, nàng dịu dàng ôm hôn bố mẹ mình. Nàng cảm thấy có gì đó kỳ lạ đã diễn ra. Cứ như là từ thời điểm đó, họ rốt cuộc cũng sắp hạnh phúc. Bố nàng nỗ lực phi thường, cho đến lúc ấy việc này đối với ông vẫn là vô tình, rời khỏi cái phô tơi của mình để đứng sát bên cạnh vợ, trên bậc thềm, và họ cùng nhau tạm biệt con gái. Trên đường trở về, Brigitte để mặc những ý nghĩ nhẹ nhàng sinh sôi nảy nở trong đầu nàng. Dường như - và đó chỉ là một cuộc chơi ngông - nàng đột nhiên sở hữu tư chất kéo cha mẹ mình về với cuộc sống.