Hector chính xác là típ đàn ông không chịu đựng nổi việc người ta tổ chức sinh nhật cho mình; trong đầu gã, gã chỉ thấy cuộc mưu phản hội đồng. Người ta đã thậm thụt sau lưng gã, người ta đã sắp đặt chuyện ngạc nhiên như là trò xúi giục làm phản. Đấy là còn chưa tính đến việc gã đã không giúp đỡ họ khi đang đâu nảy ra sáng kiến bất ngờ: đạp xe với Gérard, chao ôi là ý tưởng! Những kẻ đê tiện đã hơi hoảng sợ một chút; nhưng họ lại sa vào tay của những kẻ tổ chức sự ngạc nhiên (những chuyên gia thực thụ). Gã thậm chí không biết mình bao nhiêu tuổi. Tất cả những con người phấn khích này hẳn đã chuẩn bị sẵn một chiếc bánh ga tô để nhắc gã nhớ điều đó. Vậy ra đấy chính là lý do tất cả đều có mặt ở đây, để tổ chức đếm ngược. Trông bộ dạng gã, không khí tiệc tùng lắng xuống hẳn. Người ta tự hỏi chuyện gì đã xảy ra với gã. Hector nhận thấy rằng cái ngày mà gã đối mặt với tất cả những người gã biết, bộ dạng gã quá sức thảm hại. Đó là dấu hiệu không thể chối cãi rằng đời sống xã hội của gã đang trục trặc. Tuy nhiên, sự xuống tinh thần tập thể này chỉ thoáng qua. Khi được tổ chức một bữa tiệc sinh nhật bất ngờ, người ta buộc phải diễn tâm trạng vui vẻ (có được mời thì mới được làm cao chứ). Họ cảm thấy tất cả đều có trách nhiệm bắt Hector chịu một sự nhục nhã đến vậy. Vậy là, họ bày ra những nụ cười giả lả ngọt xớt. Không hề bối rối, gia đình và bạn bè hát vang bài hát truyền thống. Vậy là, chẳng có gì ngạc nhiên ở đầy cả, họ luôn hát “Chúc mừng sinh nhật...”.
Giống như xưa nay vẫn thế (đó là một thói quen xấu), Hector muốn chết ngay tức khắc. Nỗi xấu hổ mà tất cả bọn họ bắt gã phải chịu không thể đong đếm được. Gã, người đã quyết định thay đổi, gã, người đã quyết định cam chịu chứng cuồng dâm mới chớm của cô vợ yêu, thì người ta lại vô cớ phá hủy từ trong trứng nước cái ý định trở thành người đàn ông có trách nhiệm. Tất cả họ đều vào hùa chơi gã, từ bao lâu nay, và vĩnh viễn sau này. Từ bố mẹ gã trở đi, họ đã quyết định cho gã chào đời chỉ để trả thù việc anh trai gã ra khỏi nhà. Có ai lại sinh hai đứa con cách nhau cả hai chục tuổi, người ta không có quyền... Gã không nhúc nhích, sững người trong nỗi đau khổ phải là mình. Vào giây phút ấy, gã hẳn sẽ đánh đổi hết mọi thứ để có xung quanh mình những vật bảo vệ, những bộ sưu tập tem khổng lồ hay những bộ sưu tập thìa dĩa che lấp gã khỏi ánh mắt của hết thảy. Đứng giữa đám người ấy, có vợ gã, Brigitte của gã. Vậy là nàng không ở cùng người tình; nàng vẫn yêu gã một chút. Đó là cảm giác lâng lâng, sự rung động khẽ khàng, tuy nhiên, gã cảm nhận được tiếng vang êm dịu của niềm hy vọng dội về: nàng vẫn yêu gã... Nàng thích sinh nhật gã hơn là vui vầy xác thịt với một kẻ khác. Rốt cuộc, không phải là vô ích khi một ngày nào đó được sinh ra và kỷ niệm ngày đó. Nàng yêu gã... Với chút ít tình yêu nhỏ nhoi còn lại, gã muốn sống cả cuộc đời phía trước như một kẻ đắm tàu trên đảo hoang.
Mẹ Mireille tiến lại gần gã để xem có chuyện gì với đứa con yêu của bà. Hẳn phải đánh đổi cả thế giới để bà gọi gã là con yêu. Sự trở lại phũ phàng với thực tế không có hậu quả gì khác ngoài việc khiến gã trốn chạy. Gã bước xuống cầu thang, nhưng không phải tất cả các bậc. Nói cách khác, gã bước hụt một bậc. Và sau một vòng lăn khá ấn tượng gã thấy mình trên thềm nghỉ nhà hàng xóm. Không thể đứng dậy được, gã cảm thấy mình như là một con lợn lòi bị thương dưới tay một gã thợ săn say mèm. Brigitte đã chạy ra ngay sau gã, ôm siết gã trong tay để trấn an. Hector run lẩy bẩy. Gã chẳng xây xước gì nhưng cú lăn, cộng thêm những chuyện không mong muốn trong ngày, đã khiến gã khiếp sợ. Ngày hôm nay với gã có vẻ hơi dài. “Đừng lo, tình yêu của em, có em ở đây...”. Và như thể đọc được chính xác trong nỗi đau của chồng, nàng nói thêm: “Vâng, em sẽ bảo mọi người về hết.”
Vậy là khách khứa kéo nhau về khỏi bữa tiệc đổ bể.
Dìu gã lên trên nhà, nàng đặt gã nằm ra giường. Gã đau đớn nhận ra nàng đẹp đến thế nào, và những nỗi đau khác đâm nhỏ bé trước cơn đau mới vô tích sự này. Nàng cởi quần áo cho gã và chườm khăn ấm lên những vết sưng tấy trên cơ thể gã. Vì không biết nên bắt đầu từ đâu, nàng không dám hỏi gã chuyện gì đã xảy ra. Nàng càng không hiểu tại sao gã cố cười với nàng. Gã đang ngây ngất vì nàng chăm sóc gã. Nàng hẳn phải yêu gã thì mới dịu dàng đến thế. Nàng thậm chí còn hôn lên cả những vết thương với hy vọng kỳ lạ rằng a xít trong nước bọt của nàng biết đâu hiệu nghiệm ngay tức thì. Môi gã cũng khao khát nếm thứ độc tố chiết xuất từ sự không thấu hiểu ấy, mà thực sự có cần cố hiểu hay không? Dù gì, Hector không thể nói. Brigitte, là nàng, nàng phải nói thôi.
“Có phải anh thế này là vì cuộn băng không?... Thực ra, chuyện không phải thế... Em không sao hiểu được tại sao anh không nói gì với em... Em đã chờ cả tuần để anh nói gì đó với em... Đó là giả! Là kỹ xảo! Anh chỉ nhìn thấy lưng của người đàn ông đó, và chúng em vờ làm thế. Ngày anh rời đi, em đã thấy chiếc camera... và em không biết phải làm gì. Em đã muốn gọi hỏi anh để nghe anh giải thích. Em đã tự hỏi có phải anh bị điên không. Và rồi, em muốn trả đũa anh bằng cách dàn dựng một cảnh ngoại tình... Và anh, anh chẳng nói gì hết! Suốt một tuần, anh chẳng nói gì... Anh đã tưởng em lừa dối anh, và anh cứ lặng thinh... Em không còn có thể tin rằng anh yêu em...”
Vậy là Brigitte không làm tình trong phòng khách nhà họ; đó là một âm mưu. Nàng đã kiềm chế suốt một tuần. Nụ cười của Hector giãn ra rộng ngoác. Đầu óc chậm chạp của gã vẫn chưa giúp gã hiểu được rằng bây giờ là lúc đến lượt gã giải thích. Giải thích tại sao gã quay phim cô gái của cuộc đời gã.
“Tại sao anh quay phim em?”
Nàng hỏi và những giọt nước mắt không kìm nén được thấm ướt đẫm câu hỏi. Họ đã bơi giữa biển khơi không thấu hiểu. Hector tìm cách trấn an nàng qua ánh mắt, nói với nàng rằng gã yêu nàng đến chừng nào. Gã những muốn biến nàng bất tử với tình yêu của gã. Chính giữa bầu không khí phi thực tế này gã đã nghĩ đến câu trả lời. Gã có lựa chọn không? Gã có thể làm gì khác ngoài nói với nàng toàn bộ sự thật? Nếu nàng yêu gã, nàng nhất định sẽ hiểu gã, không phải sao? Liệu có ai sẽ bỏ ông chồng đã thú nhận với bạn rằng anh ta say mê cái cách bạn lau kính hơn tất thảy mọi thứ trên đời? Đó là một lời thú tội giống như mọi thứ khác, tác hại đặc thù của sự gợi tình. Phụ nữ mê đàn ông độc đáo, những kẻ kỳ quặc, đúng không? Cuối cùng, để biết phụ nữ thích gì, ít nhất cần biết hai người trong số ấy, Hector nghĩ. Gã đứng dậy, và cầm lấy tay Brigitte, bàn tay mà gã đã thấy trước khi nhìn thấy mặt nàng, người ta thường gặp những người phụ nữ của cuộc đời trước trang sách. Cả hai vợ chồng, họ cùng đi ra phòng khách. Và người chồng đưa ngón tay chỉ vào tấm kính, và cô vợ đối diện với tấm kính vẫn mơ hồ tuyệt đối. Cho đến tận khi gã giải thích:
“Anh muốn quay cảnh em đang lau kính.”