Chiếc Tất Nhuộm Bùn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2 Không Cánh Mà Bay
2

❊ ❊ ❊

KHÔNG CÁNH MÀ BAY

Một hôm thứ bẩy, trời rét như cắt, ông giáo Hy thu thủ trong chiếc áo ba-đờ-suy, đi bộ từ nhà sang trường. Gió lạnh, tuy ông đã kéo cổ chiếc áo dạ lên tận gáy, thế mà chiếc mũi ông, vừa cao vừa to, cũng bị cóng mà thành ra đỏ. Ông tới trường, bắt tay các bạn đồng nghiệp, rồi nhìn đồng hồ nhà trường lấy lại đồng hồ của mình, và ra bàn nước, hút thuốc. Ông thở hơi khói thuốc lào, uống hụm nước lạnh. Thấy hơi bức, ông quay về lớp, treo chiếc áo ba-đờ-suy lên mắc rồi nói chuyện với các bạn hữu.

Một lát sau, trống trường điểm ba tiếng vào học, ông giáo Hy thong thả bước về lớp, vỗ tay cho bọn học trò xếp thành hàng vào.

Rồi ông thò tay vào túi áo khoác, treo trên mắc, lấy chiếc đồng hồ ra. Ông vừa toan quay bước lên bục, song ông thoáng nhìn đồng hồ, ông dừng bước, đưa đồng hồ lên tai nghe. Ông sẽ lắc đồng hồ cho chạy nhưng có lẽ chiếc đồng hồ của ông vẫn nhất định chết nên ông đành cau mày thở dài, rồi lại bỏ đồng hồ vào áo ba-đờ-suy.

Xong ông lên bục dạy học trò như thường. Thời khắc qua… Tới giờ chơi ông giáo Hy lên buồng trên uống nước. Trước khi ra khỏi lớp ông còn quay lại mà bảo Kỳ Phát, hôm đó chàng còn phải ở lại trong lớp chép bài vì chàng giữ Cahier de RoulementSổ ghi đầu bài.

- Anh bướng vừa chứ, ngồi mà chép bài thực cẩn thận không có chốc nữa tôi soát lại còn “phốt” thì chớ chết!

Giờ chơi vào, ông giáo Hy vẫn dạy học như thường, nhưng tới lúc trống về, ông mặc áo ba-đờ-suy vào, ngẩn người tìm tòi hết túi trong, túi ngoài, rồi bỗng giận dữ bảo tụi học trò:

- Hãy khoan, không được ra vội!

Rồi ông thở dài, lắc đầu gọi:

- Kỳ Phát, anh lên đây tôi bảo.

Cả lớp đều ngạc nhiên, ông giáo Hy nhìn Kỳ Phát từ đầu đến chân rồi chép miệng:

- Gớm thật!

Kỳ Phát ngạc nhiên, chàng tức mình vì thấy bọn học trò đứng xung quanh nhìn chàng như nhìn một con vật lạ:

- Thưa thầy bảo con gì ạ?

- Lại còn bảo gì? Thôi anh đừng vờ nữa, muốn sống thì đưa trả ngay đây!

- Thưa thầy trả cái gì ạ?

- Này trả cái này!

Vừa nói, ông giáo Hy vừa thuận tay tát cho Kỳ Phát một cái tát đổ hào quang hai mắt. Bản tính Kỳ Phát rất bướng, hắn chỉ nhịn nhục có chừng thôi, khi quá mực thì không chịu nữa. Hắn đỏ mặt nhìn thầy giáo:

- Nào tôi có lấy cái gì?

- Phải, không lấy, chỉ lấy cái đồng hồ thôi!

Bị người vu oan, Kỳ Phát nhất định cãi:

- Tôi lấy bao giờ, không tin thì thầy khám cặp tôi mà xem.

Ông giáo cười nhạt lắc đầu:

- Thôi đừng gái đĩ già mồm nữa! Tôi còn lạ gì cái phường ăn cắp, đứa nào lấy chẳng tẩu tán tang vật ngay đi dại gì lại giữ trong mình để người ta khám thấy!

- Thế thầy lấy cớ gì mà bảo tôi lấy cắp chiếc đồng hồ của thầy?

Ông giáo Hy bị Kỳ Phát hỏi vặn thì tức lắm. Phải, làm một ông giáo mà bị học trò hỏi vặn thì còn giời đất nào chứng cho nữa?

Ông giáo cười gằn mà bảo Kỳ Phát:

- Cần gì phải chứng cớ! Thì ai còn lạ gì tính anh, đến mẹ anh cũng còn bảo tôi hôm xin cho anh vào học: “Cháu nó có tính gian lắm, ông phải coi chừng!” Thì gian nghĩa là gì? Gian nghĩa là ăn cắp! Hãy hỏi từ lúc vào học đến lúc về lúc nào tôi cũng ở trong lớp trừ lúc giờ chơi, thì lại chỉ có mình anh ở trong lớp. Vậy trừ anh ra thì còn ai vào đây mà lấy nữa?

Ông giáo Hy suy xét như vậy thì thật là hợp lý, nhưng còn nhiều chỗ ông không biết đến cũng như ông không biết rằng cái người đàn bà ông bảo là mẹ Kỳ Phát không phải là mẹ, mà chỉ là người dì độc ác mà thôi!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.