Chiếc Tất Nhuộm Bùn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5 Vỏ Quýt Dầy, Móng Tay Nhọn
5

❊ ❊ ❊

VỎ QUÝT DẦY,

MÓNG TAY NHỌN

- Cóc khô! Cóc khô!

Mặc dầu được các viên chức Sở Thương chính để cho đi ngay vì khám trong người không thấy gì, Kỳ Phát cũng vẫn hậm hực tức tối, bị các nhà chuyên trách làm khó dễ thì ít mà bị một người đàn bà không quen biết lừa mình thì nhiều…

Nhưng Kỳ Phát tự nhủ thầm: “Ta cáu kỉnh bây giờ cũng là vô ích, cần phải điềm tĩnh lắm mới được. Ta hãy nghĩ ngợi kỹ lưỡng để hiểu rõ ràng đầu đuôi câu chuyện này, rồi liệu cách xử trí may ra có trả được thù, chứ nếu chịu yên đi thì nhục nhã vô cùng, Kỳ Phát sẽ không còn phải là Kỳ Phát nữa.”

Bởi vậy, ra khỏi ga, chàng vào ngay một tiệm nước, gọi lấy một cốc cà phê đặc không đường, và một cốc sữa tươi. Chàng uống sữa xong, thấy tinh thần sảng khoái, nên yên tĩnh vừa chầm chậm uống cà phê, vừa nghĩ ngợi.

Lâu lâu, Kỳ Phát gật đầu, nói một mình:

- Thôi phải rồi, không có gì lạ cả. Người đàn bà quàng khăn vuông xanh kia, chẳng qua chỉ là một tay buôn thuốc phiện lậu, chắc hẳn lúc sắp sửa đưa hàng về Hà Nội thì có người báo đoan, nên người ấy phải nghĩ cách làm sao đi cho thoát. Ta với người ấy không quen biết nhau bao giờ, như vậy thì không có thù hằn, nhưng người ấy chọn ta để gửi bức thư kỳ quặc kia chỉ là vì biết tiếng ta thích những vụ bí mật ly kỳ, không nề hà sự nguy hiểm bao giờ. Người ấy gửi thư cho ta, hẹn lên Lao Cai, để rồi bầy ra những trò rắc rối con tườu kia, chẳng qua cốt để cho những viên chức nhà Thương chính càng nghi ngờ ta, và trong lúc chú ý đến Kỳ Phát thì người đàn bà quàng khăn vuông lẻn mất, mang theo những gói hàng.

Nói đến những gói hàng, Kỳ Phát đập mạnh xuống bàn mà nói rằng:

- Thôi phải rồi, bây giờ ta mới hiểu tại sao lại có câu chuyện gói hai quyển tự vị kia… Tất nhiên, người đàn bà nọ cũng gói thuốc phiện vuông vắn bằng hai quyển tự vị và cũng buộc dây gai đỏ như vậy. Khi viên chức nhà Thương chính Lao Cai được tin đón người mang gói giấy như thế lẽ tất nhiên đều chú ý đến ta, không để ý đến người đàn bà đã dùng cách khác mà đổi dạng gói hàng của mình, gửi người khác mang ra ga trước.

Nghĩ đến đây, Kỳ Phát bỗng bật cười mà nhủ thầm:

- Thế là ta bỗng nhiên ở đâu thành cái bung xung để cho mụ kia thi hành kế điệu hổ ly sơn mà có lẽ cả thằng bé con áo vàng cũng vậy, nó chỉ vì tham tiền mà giúp mụ lừa ta.

Đặt mạnh cốc xuống bàn, Kỳ Phát quả quyết bảo:

- Nhưng ta đâu lại chịu để mụ lừa như vậy. Ta quyết theo bắt cho kỳ được, nhưng chỉ tiếc một điều, không hiểu hiện nay mụ ở đâu.

Bỗng Kỳ Phát sực nhớ mình có một người bạn làm đội đoan trước mà bây giờ đã về hưu trí, nên lập tức ra khỏi tiệm nước, thuê xe lại đường Gia Long, rồi nửa giờ sau, chàng đã vui vẻ trở ra, vì chàng được bạn cho biết nếu vào quãng Phú Thọ mà mất tích người đàn bà thì chết sống mụ cũng phải đi con đường tắt về lối Nhã Nam.

Biết vậy, Kỳ Phát không lưỡng lự gì cả, lập tức về phố Hàng Bông thuê một chiếc xe ô tô, vì chàng vốn quen biết chủ hiệu, nên được bẻ lái lấy, không phải có tài xế đi kèm.

Rồi chàng theo lời chỉ dẫn của bạn, thẳng đường lên Phú Thọ và theo con đường tắt đi về phía Nhã Nam. Chàng lái xe hết sức nhanh, vì tính ra như vậy, may ra chừng ba, bốn giờ sau có thể đuổi tới bọn buôn lậu kia được. Luôn luôn bóp cò và dận hết ga, bây giờ Kỳ Phát chỉ có một ý định tìm đuổi cho được người đàn bà đã cả gan dám trêu chàng, chứ sự thực, sau đó, sẽ xử trí ra sao, thì chàng không hề nghĩ đến.

Chiếc xe ô tô cứ thế mà vùn vụt tiến, từ giờ này sang giờ khác… như một con vật đói ăn cố gắng nuốt chửng từng đoạn đường dài. Nhưng cũng đôi khi, chàng ngừng xe lại để hỏi thăm những quán nước bên đường, hoặc những khách bộ hành lẻ tẻ, chàng rất sung sướng khi được họ bảo cho biết cách đó chỉ chừng một giờ, hay hơn chút ít, họ có gặp một người đàn bà hình dáng như vậy, và cũng quàng chiếc khăn vuông có kẻ ô, ngồi xe ô tô với hai người đàn ông nữa.

Kỳ Phát nghĩ thầm:

- Ta biết ngay mà, thế nào họ cũng phải đi nhiêu người, chắc là mưu kế bầy sẵn sàng, người đàn bà chỉ việc làm thế nào đi thoát được từ Lao Cai về đến Phú Thọ không có người theo dõi, rồi thì đã có xe ô tô đón sẵn, đi theo lối Nhã Nam. Nhưng thoát được nhà Thương chính, họ tất không thoát khỏi tay ta, ví dù đi trước được hơn một giờ, ta lái xe trên dưới 90 cây số thế này tất phải theo kịp.

Đi được một quãng dài, Kỳ Phát lại ngừng xe, vào một quán bán nước bên vệ đường hỏi thăm, thì bà già bán hàng bảo:

- Có, chiếc xe ấy vừa mới đỗ ở đây xong, mà đỗ lâu đến 20 phút vì họ còn phải chữa máy móc gì ấy… Nếu ông đến sớm một tí nữa thì gặp, họ mới đi chỉ vừa dập bã trầu.

Kỳ Phát cả mừng nghĩ thầm: “Thôi đích xe bọn kia hỏng gì, nên chốc chốc phải đỗ lại chữa chạy, nhờ đó ta mới đuổi theo chóng kịp được như thế này. Thực là bay có chạy đằng giời!”

Kỳ Phát trả tiền nước xong, ra nhìn vũng dầu máy còn lốt lại ở vệ đường bên kia, rồi nhìn theo vết bánh xe mà bẻ lái… Bây giờ thì chàng yên trí lắm rồi vì biết không bao lâu nữa, sẽ có thể bắt kịp được bọn kia. Mà quả nhiên, xe chàng phóng hết tốc lực như vậy, chưa được 15 phút đã thấy đằng trước mặt một chiếc ô tô không mui, sơn mầu xám nhạt.

Quả đúng như lời người ta đã mách chàng, trong xe có ba người, hai đàn ông và một đàn bà, mà lại chính người đàn bà quàng khăn vuông xanh ngồi bẻ lái. Có lẽ bọn đằng trước cũng biết có người đuổi theo nên họ luôn luôn nhìn lại và như cũng cố sức dận ga phóng hết sức nhanh để chạy trốn.

Rồi hai xe cứ thế mà đuổi nhau hoài, cho tới một lúc kia, sắp đến chỗ đường quẹo thì Kỳ Phát thấy chiếc xe đằng trước không hiểu sao mà như chồm lên một cái, rồi ngoằn ngoèo hết trái rồi lại sang phải, giống hệt một người lảo đảo say rượu. Kỳ Phát kêu lên:

- Thôi hỏng rồi, xe họ nổ lốp!

Chàng vội vàng hãm xe mình từ từ lại, vì biết rằng khi xe trước đương phóng nhanh như thế này thì nổ lốp là một sự nguy hiểm vô cùng, xe mất thăng bằng trong lúc đà đương mạnh thực khó mà khỏi đổ lật!

Kỳ Phát đoán quả không sai, vì ngay lúc đó, chiếc xe đằng trước quay ngang ra rồi toan đổ úp, nhưng nhờ có tay lái cứng, vội lấy lái lại, nên xe không đổ, song đâm vào gốc cây bên vệ đường. Và sau một tiếng rầm, tiếp tiếng phanh rít mạnh, thì Kỳ Phát trông rõ ràng hai người đàn ông bắn tung lên rơi ra ngoài xe, nằm sõng soài trên mặt đất. Còn người đàn bà quàng khăn vuông thì ngả đầu, gục xuống vòng tay lái.

Xe Kỳ Phát lúc này cũng vừa tới nơi. Chàng vội hãm xe, bước xuống, chạy đến cạnh người đàn bà, mà chàng đoán chắc đã bị chết tươi hay ít nhất thì cũng ngất đi. Nhưng không, chàng phải lắc đầu, lè lưỡi, không ngờ sức vóc tinh thần một người đàn bà lại chịu được tai nạn ghê gớm ấy mà không hề mất trí. Người ấy khi nhận ra Kỳ Phát thì thở dài mà nói:

- Chết chửa, thế mà tôi cứ tưởng tây đoan…

Rồi bình tĩnh như thường, người đàn bà bảo:

- Tôi thì ông để mặc, hãy xem hai người kia có việc gì không đã!

Kỳ Phát theo lời, bỏ người đàn bà lại gần chỗ hai người đàn ông. Chàng thấy một người nhiều tuổi có râu bị thương nặng hơn, một bên đùi bị gẫy, còn người ít tuổi chỉ bị một vết ở đầu và những vết nhẹ ở chân thôi. Kỳ Phát nhẹ nhàng đỡ cả hai ngồi dựa vào gốc cây vệ đường mà hỏi:

- Các ông có việc gì không?

Người ít tuổi nói:

- Tôi chỉ bị đau toàn thân, và hơi sái chân trái, nhưng anh tôi thì có lẽ bị gẫy đùi.

Người có râu cũng bảo:

- Ông xem bà ấy có việc gì không, hình như bị vô lăng đánh vào ngực thì phải!

Kỳ Phát sực nhớ, vội vàng chạy lại xem, thì thấy người đàn bà đã kiệt sức lắm, mặt xám ngắt, tuy nhiên vẫn cố giữ tinh thần tỉnh táo. Kỳ Phát lo lắng bảo:

- Bà để tôi đỡ ra khỏi xe, xem có bị thương gì không?

Rồi chàng nhẹ nhàng đỡ người đàn bà ra và bế ngang lưng đặt lại chỗ hai người kia… Mãi đến bây giờ, chàng mới biết người đàn bà bị thương nặng lắm, chiếc vòng lái đập vào đến nỗi bị gẫy mấy chiếc xương ngực. Được nằm thẳng ra, người đàn bà như thấy dễ chịu hơn, mỉm cười se sẽ nói:

- Xin cảm ơn ông!

Rồi người đàn bà lại ngoảnh về phía hai người đàn ông mà bảo:

- Vậy ra ông Kỳ Phát không giận và để tâm thù chúng ta!

Kỳ Phát cũng cười:

- Lẽ nào tôi lại thù, nhưng đuổi theo, chẳng qua chỉ là muốn biết bà là ai và những lời tôi đoán có trúng không?

Ngừng lại một lát, Kỳ Phát lại nói:

- Bây giờ tôi biết đoán không sai rồi, nhưng tôi hối hận rằng vì tôi mà bà và các ông gặp phải tai nạn.

Người đàn bà vội nói:

- Ông thực là người quân tử, tôi rất lấy làm hổ thẹn đã lừa ông để đến nỗi ông mất thì giờ và phải khó chịu. Còn như xẩy ra tai nạn là tại tôi tưởng xe đoan đuổi, chứ nếu biết ông thì chúng tôi đã dừng lại.

Kỳ Phát mỉm cười hỏi:

- Dừng lại, để đối phó?

Người đàn bà mỉm cười trả lời:

- Đó là chính sách cuối cùng, trước hết chúng tôi hãy xin lỗi ông đã… và ông sẽ vui lòng mà bắt tay chúng tôi.

Ngừng lại một lát, người đàn bà tiếp:

- Nhưng bây giờ thì hết hy vọng rồi, thực là số chúng tôi đen, nếu chiếc xe hôm nay không dở chứng luôn luôn tắc “xăng” và cuối cùng nổ lốp thì hôm nay ông cũng khó mà theo kịp được chúng tôi.

Kỳ Phát có vẻ nghĩ ngợi, giây lát mới nói rằng:

- Nhưng bà có bánh “sơ cua” thay vào là chạy được, vì tôi thấy hình như máy không hỏng gì cả!

Người đàn bà lắc đầu:

- Nhưng ông trông bọn chúng tôi kẻ què người liệt thế này thì còn làm ăn, chữa chạy gì được nữa.

Kỳ Phát không nói gì, trở về xe mình, lấy đồ đạc rồi hì hục lại chiếc xe kia, tháo chữa… Trong khi ấy, người ít tuổi cố lê xuống ruộng vốc được ít nước đổ vào miệng người đàn bà vì người này kêu khát.

10 phút sau, Kỳ Phát đã thay xong bánh khác vui vẻ đến bên ba người mà bảo:

- Xe chạy tốt rồi, tôi đã thử cả đèn, vẫn sáng như thường, không sao cả… Nào bây giờ để tôi đỡ bà và hai ông lên xe!

Người đàn bà nho nhỏ nói:

- Ông tốt quá!

Rồi lại quay về phía người ít tuổi, hỏi:

- Chú liệu có đủ sức lái xe về bây giờ không?

Người kia gật đầu:

- Được, em bây giờ đã thấy tỉnh táo lắm rồi, vả lại quãng đường này cũng dễ đi mà bây giờ trời sẩm tối rồi, vắng không có xe nào qua lại cả!

Người đàn ông có râu nói:

- Chị thì nằm ở sau xe, tôi ngồi với chú Ba ở đằng trước!

Nhưng người đàn bà lắc đầu, bảo:

- Không, chỉ hai chú về thôi, tôi ở lại đây!

Kỳ Phát ngạc nhiên hỏi:

- Sao bà lại không đi một thể, bà cần phải cứu chữa gấp mới được, vì thương tích nặng lắm.

Người đàn bà mệt nhọc, gật đầu nói rằng:

- Vâng thương tích nặng lắm, chính vì thế tôi muốn ở lại đây!

Ngoảnh lại phía hai người đồng bạn, người đàn bà xua tay, nói tiếp:

- Hai chú không nên dùng dằng gì cả… Hai chú cứ lái xe và đưa hàng về! Tôi biết tôi không sống thêm được mấy phút đâu, bây giờ dù có theo các chú về thì chỉ già nửa đường là chết thôi… và như vậy có phải làm khó khăn cho các chú không. Mà rồi chuyến hàng này cũng không đi thoát được!

Ngừng lại một lát như để lấy hơi, người đàn bà cảm động tiếp:

- Vậy thì các chú cứ đi, mọi việc tôi đã sắp đặt hẳn hoi, các chú cứ đưa hàng tại nhà số 410, con đường 95, là tự khắc có người nhận và giao tiền… Chỗ này tất cả được hơn một nghìn đồng, thì các chú liệu chia nhau mấy anh em, rồi thì tùy ý, ai theo nghề thì theo, ai giải nghệ thì giải.

Người đàn ông có râu nói:

- Chúng tôi không nỡ bỏ chị ở đây!

Người đàn bà xua tay bảo:

- Sao xưa nay chú Hai vẫn là người thoát sáo mà bây giờ cũng lẩn thẩn thế? Các chú ở lại đây, thì tôi cũng vẫn chết như thường mà không biết chừng lại bị bắt cả lũ… Và như vậy, còn bao nhiêu anh em nữa, trông ngóng vào chuyến hàng này cũng bị chết đói! Thôi các chú hãy nghe tôi đi đi, không nên trù trừ nữa.

Người đàn ông ít tuổi nói:

- Thà rằng anh em cùng chết đói, chứ để chị một mình ở đây…

Không để cho người này nói hết, người đàn bà đã dùng giọng nghiêm nghị bảo:

- Ô hay, chú Ba, từ ngày chồng tôi đi, anh em trong đảng đã để tôi đứng đầu, vậy chẳng hay những lệnh của tôi, các chú có quyền trái đấy ư? Các chú đừng để cho tôi nổi giận…

Kỳ Phát đứng ngoài, lúc này cũng nói:

- Bà nghĩ như vậy là phải, các ông nên nghe, vả lại cũng còn tôi ở đây, tôi sẽ liệu cách cứu chữa…

Người đàn ông có râu đành nói:

- Vâng, chúng tôi xin theo lệnh chị… Nhưng về đến Hà Nội, chẳng hay dấu hiệu nhận nhau thế nào, xưa nay chúng tôi chỉ đến cửa chứ không vào nhà 410 bao giờ.

Người đàn bà có ý ngần ngừ, sau cùng nói:

- Phải, dấu hiệu nhận nhau, trước kia, chỉ có tôi và chồng tôi biết, nay chồng tôi khuất đi rồi thì chỉ còn một mình tôi. Ngày nay, tôi mới nói cho các chú biết, vậy các chú nên thận trọng. Vào nhà 410, muốn cho họ biết là người nhà, các chú chỉ cần thò tay vào trong chiếc cửa nhỏ vuông mà ra hiệu như thế này…

Vừa nói người đàn bà vừa giơ bàn tay lên ra hiệu, nắm tay vào rồi xòe ra như thế đủ ba lần.

Trông thấy vậy Kỳ Phát bỗng giật mình, nhớ đến cái phút bố mình hấp hối khi xưa nhưng chàng trấn tĩnh ngay lại được, đỡ hai người đàn ông kia lên xe, để ngồi hẳn hoi yên chỗ, đợi cho xe mở máy chạy rồi mới quay lại, đến trước mặt người đàn bà, run run nói rằng:

- Có phải bà vừa nói trước đây chỉ có bà và chồng bà biết cái dấu hiệu vừa rồi?

Nghe hỏi người đàn bà giật mình nói:

- Vâng, chỉ có hai chúng tôi biết thôi nhưng tại sao ông lại hỏi, hay là ông đã thấy có người nào làm dấu hiệu như thế? Trời ơi, ông nói cho tôi biết ngay đi!

Kỳ Phát không giấu nổi lòng cảm động nhưng chàng cũng run run hỏi:

- Xin bà tha lỗi… Tôi sẽ trả lời bà nhưng bà hãy cho tôi biết tên thực bà là gì, có phải là…

Người đàn bà tiếp lời nói:

- Liên, tên tôi chính là Liên!

Kỳ Phát lúc này như thấy khoảng đất chỗ mình đứng sụt sâu. Chàng khuỵu chân, quỳ xuống, nức nở, nghẹn ngào:

- Trời ơi! Mẹ ơi! Con có ngờ đâu!

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.