MỐI TÌNH KỲ PHÁT
Vẫn trên con đường Thẫm. Trong nhà Vũ Lượng, đèn thắp sáng choang. Một bàn tiệc xếp đặt theo lối tây, khăn trải bàn trắng xóa. Giữa bàn, một chiếc ghế còn bỏ trống, có lẽ ghế ông chủ tiệc. Trong những người ngồi đó, ta nhận thấy ba anh em nhà họ Đặng, hai con trai Thế Xương, ba con trai Liên Ty. Trong tiệc chỉ có hai người đàn bà là Cúc và Bạch Liên, con gái út của Liên Ty.
Thỉnh thoảng Vũ Lượng lại liếc mắt nhìn đồng hồ rồi nói:
- Quái lạ, bao giờ Kỳ Phát cũng đúng hẹn, mà đã kém 5 đầy 9 giờ vẫn chưa thấy Phát đâu.
Liên Ty nói:
- Còn những 5 phút cơ mà, Kỳ Phát là người nói đúng từng phút một!
Cúc luôn luôn xem giờ. Nàng hôm nay lộ vẻ vui mừng, hai má đỏ hây, nét xinh đẹp trông gấp vạn bội.
Kém 1 phút đầy 9 giờ! Mọi người đều im lặng. Đồng hồ trên vách bỗng dõng dạc điểm chuông. Cúc hồi hộp ngoảnh nhìn ra ngoài cửa, hai má ửng hồng. Nhưng không, cánh cửa vẫn đóng im, ngoài hè không một tiếng động. Chuông đồng hồ vừa điểm đến tiếng thứ chín thì mọi người ngạc nhiên ngơ ngác nhìn lên mái nhà. Một hồi chuông đồng hồ báo thức réo vang, rồi… từ trên nóc nhà rơi xuống chính giữa bàn tiệc một lá thư.
Thế Xương nói:
- Chắc là thư của Kỳ Phát. Hẳn vì một cớ gì không lại nên gài máy chiếc đồng hồ treo lên nóc nhà, đúng giờ thì thư rơi xuống.
Vũ Lượng xé thư đọc to cho mọi người nghe:
“Thưa các ông,
Hôm nay là bữa tiệc ăn mừng của nhà họ Đặng, tôi không đúng hẹn thực là có lỗi. Nhưng chắc các ông cũng miễn chấp cho vì tôi là một kẻ phiêu lưu không hề ham muốn một sự gì ở đời này cả.
Tôi không ham muốn vì có điều tôi ham muốn nhất thì lại không được.
Thôi xin kính chào các ông và xin chúc các ông an hưởng mọi sự giầu sang.
Kỳ Phát tái bút: Châu báu về phần tôi xin gửi cả ở ông Vũ Lượng. Món tiền ấy tôi xin mừng cô Cúc làm của hồi môn. Còn bốn chiếc đĩa cổ tôi xin đưa vào Viện bảo tàng Louis Finot[1] gọi là tặng vật của Kỳ Phát”.
Vũ Lượng đọc xong thư, suốt bàn tiệc đều ngạc nhiên, cô Cúc mặt đương hồng hào bỗng xám nhợt, bất tỉnh, cô ngã gục xuống mặt bàn… Ngoài đường làn gió thổi hắt hiu… Một chàng trẻ tuổi đứng trước nhà Vũ Lượng rảo cẳng bước đi, chàng lủi thủi bước dần vào trong bóng tối.
Kỳ Phát kể chuyện có ý ngậm ngùi… Tôi hỏi:
- Chàng thiếu niên ấy là anh chứ gì?
Kỳ Phát buồn rầu trả lời:
- Phải, tôi đứng nấp ngoài cửa để xem câu chuyện kết thúc ra sao, khi thấy Cúc ngã gục thì tôi mới bỏ đi.
- Nhưng còn cái thư kia?
- Nào có máy móc gì đâu, tôi có ý treo sẵn chiếc đồng hồ báo thức vặn kim sẵn sàng từ buổi trưa. Tôi buộc lá thư vào một sợi dây nhỏ dòng qua nóc nhà; tôi ở ngoài đợi, khi thấy chiếc đồng hồ réo chuông thì giật mạnh chiếc dây. Dây đứt, lá thư rơi xuống, mọi người tưởng tôi gài máy móc nọ kia chớ nếu họ chạy ngay ra cửa thì đã bắt gặp tôi đương nhòm khe cửa rồi.
Tôi nói:
- Anh cũng ác. Cúc nghe tin anh không trở lại, ngã ngất đi, nghĩa là Cúc đã yêu anh đến cực điểm, sao anh nỡ lòng ngoảnh mặt làm ngơ?
Kỳ Phát mỉm cười, cái cười chua chát, trả lời:
- Không hiểu lúc bấy giờ tôi nghĩ sao mà không thiết gì Cúc nữa. Hay là lúc bấy giờ vì lòng tự kiêu, tôi có ý muốn trả thù Cúc khi trước để tôi mong ước, hoặc là khi thấy hạnh phúc khó khăn nó đến tay tôi một cách dễ dàng nhanh chóng quá, tôi có ý chán ghét vô cùng.
Tôi an ủi Kỳ Phát:
- Nhưng anh chớ lấy làm phiền lòng, biết đâu Cúc chẳng dốc lòng mà đợi chờ anh?
Kỳ Phát rút mùi soa ra lau đôi giọt lệ long lanh trên mắt rồi chàng ngậm ngùi mà bảo tôi rằng:
- Không, anh ạ, đời tôi là một đời phiêu lưu, có lẽ số trời định vậy nên không bao giờ tôi có thể vui được cảnh gia đình. Ngay từ thuở nhỏ tôi cũng vậy…
Tôi nói:
- Chơi với anh đã lâu, bây giờ tôi mới thấy anh nói đến đời niên thiếu lần đầu.
Kỳ Phát nói:
- Phải, nói mà làm gì, kể lại mà làm gì quãng đòi xưa, quãng đòi ly kỳ, bí hiểm, đau khổ vô cùng…
Nói xong, bạn tôi gục xuống chăn mà ngủ. Nhưng tôi biết, Kỳ Phát ngủ đâu chóng thế. Hai vai rung động, bạn tôi đang thổn thức, nhớ quãng đời xưa… Tôi không muốn hỏi thêm Kỳ Phát gì nữa, vì chơi với nhau còn lâu, biết đâu Kỳ Phát lại chẳng có dịp tự nhiên kể cho tôi nghe quãng đời thuở nhỏ.

❀ ❀ ❀
[1] Nay là Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Việt Nam.