PHÚT CUỐI CÙNG
CỦA CHÀNG KỲ PHÁT
Cả bọn đều hoảng kinh, có lẽ trừ Kỳ Phát. Chàng trinh thám trẻ tuổi ra dáng suy nghĩ lung lắm. Chàng luôn luôn đi lại trong hầm.
Liên Ty rụt rè hỏi:
- Bây giờ ông tính sao, cứ như diện tích cái hầm này, chúng ta chỉ đủ khí trời để thở trong ba tiếng đồng hồ nữa mà thôi.
Kỳ Phát chưa kịp trả lời, Vũ Lượng đã kêu:
- Chết chửa, nước ở đâu mà thấm vào thế này?
Thực vậy, phía vách bên tả nước ở ngoài rỉ vào rất nhiều, Kỳ Phát chẳng nói chẳng rằng, quỳ gối xuống vốc một ít nước lên nếm.
Chàng thất sắc bảo Liên Ty rằng:
- Nước mặn ông ạ. Có lẽ vì hầm sụt, nước biển ở ngoài theo mạch tẩm vào rồi. Chúng ta không sống được đến ba giờ đâu, nước chảy vào mạnh như thế này thì chỉ nội trong nửa giờ là ngập hầm mà thôi.
Mọi người đều hoảng kinh, hỏi Kỳ Phát:
- Chết mất, thế ông có kế gì chưa?
Kỳ Phát lắc đầu nói:
- Bây giờ chỉ còn một cách là tìm ngay được tới chỗ để châu báu, có lẽ may ra lại có lối khác thông lên mặt đất!
- Nhưng chỉ còn có nửa giờ!
- Còn nửa giờ nghĩa là còn những 30 phút để nghĩ chứ sao!
Kỳ Phát tháo chiếc đồng hồ tay giao cho Liên Ty mà nói rằng:
- Ông tính từ ba giờ trở đi, lúc nào được đúng 25 phút bảo tôi. Trong 25 phút này tôi cấm không ai được nói gì, để yên tôi nghĩ.
Nói xong chàng dựa vào vách phía hữu khoanh tay đứng nghĩ. Trong hầm im lặng như tờ. Nước bể bên ngoài vẫn róc rách chảy vào.
Trong hầm đã bắt đầu khó thở, mực nước đã dần dần lên quá cổ chân.
Kỳ Phát hơi thở điều hòa, hai mắt lim dim. Thế Xương ngoảnh nhìn đồng hồ, tiến đến bên Kỳ Phát, vỗ vai chàng mà bảo:
- Này ông ngủ đấy ư? Đã mất 10 phút rồi đấy!
Kỳ Phát chẳng nói chẳng rằng, điềm nhiên giơ tay đấm chéo Thế Xương một cái vào quai hàm làm cho hắn ta ngã ngất. Rồi Kỳ Phát lại khoanh tay, điềm nhiên đứng ngẫm nghĩ, hai lông mày chàng nhíu lại đủ tỏ ra rằng óc chàng đương làm việc dữ lắm… Mực nước đã lên khỏi đầu gối… Kỳ Phát mở choàng mắt, hỏi Liên Ty:
- Mấy phút?
- Còn 4 phút.
Hai mắt Kỳ Phát sáng quắc, chàng nhìn chòng chọc về phía trước mặt, hình như đương hết sức chống chọi cầm cự với sự thất bại đương nhiên…
Nước chảy vào càng ngày càng mạnh. Mực nước đã lên đến ngang lưng…
- Mấy phút?
- Còn 2 phút.
Trong hầm im lặng như tờ… Kỳ Phát bỗng thở mạnh như có ai vừa đỡ cho hòn đá to đè trên ngực, chàng đưa tay lau mấy giọt mồ hôi trán rồi nói:
- Xong rồi, tôi nghĩ ra rồi. Phải, “kho tàng đâu thấy, thấy trên mây”.
Vớ lấy chiếc cuốc tay, Kỳ Phát giơ cao đập khẽ lên trên trần hầm.
Vài ba mảnh đất mỏng theo nhau rơi lõm bõm xuống nước, để lộ ra một phiến đá hình vuông.
Thế Xương, khi đó đã hồi tỉnh, hợp sức cùng ba người nâng phiến đá lên. Nhận kỹ, Kỳ Phát biết đó lại là một lối để lên tầng hầm trên.
Bốn người đều đỡ nhau trèo lên. Ánh đèn vừa bật, một cảnh tượng chói lòa vừa bầy ra trước mắt bốn người…
Trong hầm ngổn ngang không biết bao nhiêu là thoi vàng bạc, giữa hầm một chiếc bệ đá, trên để một bát hương cổ. Kỳ Phát lại gần xem xét rồi chàng bưng bát hương xuống, cùng với ba anh em họ Đặng cố sức nâng mặt chiếc bệ ra. Mọi người đều sửng sốt, tưởng như lạc vào trong một thế giới thần tiên. Trong bệ xếp đầy không biết bao nhiêu là châu ngọc. Viên nhỏ, viên to, miếng mầu hồng hòn mầu biếc, dưới ánh đèn pin, đống châu báu sáng lòa phản ra muôn ánh hào quang… Kỳ Phát nhặt một viên ngọc nhỏ mầu lục lên tay xem ngắm rồi bảo mọi người rằng:
- Cứ một viên dạ quang này thì tất cả vàng bạc xếp ở góc hầm kia cũng chưa đủ mua nổi được!
Chàng hớn hở cười tiếp:
- Tôi đoán hầm nầy rất gần mặt đất, chắc ta theo đường hẹp kia một quãng là đến mặt đất ngay!
Có lẽ Kỳ Phát đoán đúng vì chỉ hơn một giờ sau, chàng đã quay ô tô lại về tỉnh lỵ. Chàng cho xe chạy từ từ, ngoảnh lại bảo anh em họ Đặng rằng:
- Ta nên vặn máy từ từ thôi nhỉ, kẻo bây giờ cái kho tàng ức triệu để trong xe kia bị lật xuống ruộng thì nguy biết mấy!
Chàng lại mỉm cười, bảo Thế Xương rằng:
- Ông không giận tôi đấy chứ? Ông tha lỗi cho tôi rồi tôi sẽ kể cho ông nghe một đoạn dã sử mà cắt nghĩa tại sao ông Đinh Củng Viên lại chính là ông tổ nhà họ Đặng.
… Tục truyền rằng Củng Viên thuở nhỏ, nhà rất nghèo, tuy thông minh nhưng không có tiền đâu mà ăn học. Lấy nghề chài lưới nuôi thân, Đặng Củng Viên năm 15 tuổi đã phải lênh đênh trên mặt nước. Một hôm kia, sóng to gió lớn, chiếc thuyền câu của anh chàng họ Đặng bị dòng nước cuốn trôi. Củng Viên những tưởng gửi thân miệng cá, may sao lại trôi giạt vào áp thuyền một vị phu nhân kia. Phu nhân họ Đinh, người rất phúc hậu nhưng hiếm hoi chưa kẻ nối dòng, thấy Củng Viên linh lợi thương tình, bèn cho là nghĩa tử. Từ đó Củng Viên bèn đổi là họ Đinh. Sau lúc làm nên, Đinh Củng Viên dặn con cháu sau này lại đổi về họ Đặng, vì thế mà ngày nay trong tờ di chúc, tướng công vẫn ký tên là Đặng Củng Viên.