Kỳ Phát Giết Người

Kỳ Phát Giết Người

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 21 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kỳ Phát Giết Người - 1

❊ ❊ ❊

TÌNH CŨ NGHĨA XƯA

Chúng tôi ngồi im lặng đã lâu.

Kỳ Phát thì ngả dài trên chiếc ghế dựa, nhìn lên trần nhà, theo làn khói thuốc lá thơm trắng nhạt. Tôi thì chăm chú nhìn Phát, cố ý đoán xem trong trí anh chàng trinh thám có kỳ tài ấy, hiện giờ đang nghĩ ngợi gì. Bên cạnh nhà, tiếng cãi cọ của đôi vợ chồng trẻ cũng im dần, có lẽ đã thấy khuya, cả hai đều đồng ý nên đình cuộc khẩu chiến cho hàng xóm được yên ngủ vì lúc bấy giờ đã quá 11 giờ khuya rồi.

Tôi bỗng hỏi Kỳ Phát:

- Thế nào, anh vẫn nhất định không lấy vợ à?

Kỳ Phát giật mình, quay nhìn tôi rồi mỉm cười:

- Lấy ai, mà ai lấy?

Tôi cũng cười:

- Thiếu gì người cơ chứ! Cứ theo ý tôi nghĩ thì cứ cái tài anh, biết bao nhiêu là cô con gái kính phục, mà từ cái kính phục đến cái mến yêu rất gần…

Kỳ Phát ung dung gạt tàn thuốc lá rồi chậm rãi bảo tôi rằng:

- Anh tưởng tượng như vậy chứ trong đời tôi chưa hề thấy thế, một chứng cớ là… từ trước đến nay, nào đã có ai thèm lấy tôi đâu?

Tôi cãi:

- Tôi lại có chứng cớ, trái lại như Tuyết Khanh[1] chẳng hạn đã chẳng muốn lấy anh là gì?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Thế nhưng cuộc hôn nhân ấy có thành đâu?

- Không thành là tại vì anh không muốn.

Kỳ Phát lặng im một lát, hút luôn mấy hơi thuốc lá dài, lâu lâu mới gật đầu mà bảo tôi rằng:

- Kể ra thì không khéo mà là tại cái số tôi vậy, anh ạ! Việc Tuyết Khanh, tôi tưởng chừng như mười phần đã chắc chắn chín vậy mà kết cục cũng vẫn chẳng đâu vào đâu cả…

Tôi cười:

- Đó là tại ý anh, chứ số mệnh nào?

Kỳ Phát lắc đầu:

- Không, tôi không nói đùa đâu. Mà anh nghĩ lầm như vậy là vì tưởng tôi yêu Tuyết Khanh thực?

Tôi ngạc nhiên:

- Lại còn thế nào mới thực nữa?

- Không, anh ạ, Tuyết Khanh tôi chỉ mến thôi chứ không yêu, vậy mà tôi có ý muốn lấy Khanh làm vợ là vì tôi muốn cho trí não tôi khỏi phải bận nghĩ nữa.

Tôi nhìn thẳng vào Kỳ Phát, lâu lâu mới hỏi:

- Cứ như lời anh nói thì tôi có thể ngờ được rằng anh đã thất vọng vì tình… Nhưng đã mấy năm nay biết anh, tôi có hề thấy anh để ý đến người con gái nào đâu?

Kỳ Phát nhìn thẳng vào mắt tôi, chống tay ngồi lại rồi hỏi:

- Vậy ra anh đã quên Cúc?

Tôi chợt nhớ nhưng cũng vờ hỏi lại:

- Cúc nào nhỉ? À, có phải Cúc là cô con gái dịu dàng xinh đẹp ở gần Tân Đệ mà anh đã gặp trong khi tra xét ra cái kho tàng nhà họ Đặng[2] hay không?

Kỳ Phát cau mặt như tức tối, rồi bảo tôi rằng:

- Còn Cúc nào nữa cơ chứ? Ở đời tôi, chỉ có một Cúc: Cúc của tôi mà thôi!

Tôi hỏi:

- Vậy ra anh đã yêu Cúc ngay từ khi ấy nhưng tại sao mà anh lại không lấy Cúc? Tôi thiết tưởng khi ấy anh là ân nhân của nhà họ Đặng, tất nhiên chỉ một lời anh nói là Cúc sẽ thành vợ anh ngay!

Kỳ Phát thở dài:

- Sự thực, thì anh không ngờ rằng chính vì điều ấy mà tôi không lấy Cúc. Tôi nghĩ nếu mình hỏi Cúc lúc bấy giờ thì chẳng khác gì mình đòi họ đền công mình, điều ấy tôi không bao giờ muốn. Hơn nữa, sau khi tìm thấy cái kho tàng nhà họ Đặng, Cúc thành một cô con gái nhà giầu, tôi cầu hôn chẳng hóa ra có ý muốn đào mỏ hay sao? Đó là hai điều tôi muốn tránh…

Ngừng lại một lúc lâu, Kỳ Phát mới lại thở dài nói tiếp:

- Ấy, cái tuổi trẻ cương cường đã làm cho tôi phải băn khoăn ngày nay. Vì lòng tự ái, sau khi tìm giúp cái kho tàng nhà họ Đặng, tôi nhất quyết bỏ ra đi, không cần lấy một lời cảm ơn nào hết. Mặc dầu, cái mối tình thầm kín đầu tiên kia, tôi vẫn ấp ủ trong lòng chẳng khác nào một hòn than hồng vùi trong đống tro vẫn cháy ngấm ngầm chứ không chịu tắt đi… Muốn quên hẳn mối tình ấy, tôi sinh ra ý nghĩ muốn cưới Tuyết Khanh làm vợ, nhưng sau cái phút ngông cuồng, tôi đã nghĩ lại vì tôi biết tôi chẳng có quyền lừa dối một người con gái như Tuyết Khanh rồi làm hại cả một đời tình của họ…

Tôi nhìn Kỳ Phát rồi hỏi:

- Tôi cứ theo cách tâm lý luận đoán thì khi đã nhất quyết xa lìa Tuyết Khanh anh phải có một ý định nào chắc chắn?

Kỳ Phát gật đầu:

- Tôi chỉ có một ý định là cố sức quên Cúc!

Tôi tiếp lời:

- Nhưng anh không quên được?

Kỳ Phát mân mê điếu thuốc lá trên tay, nhìn chấm lửa gần tàn tắt hẳn, rồi nói rằng:

- Có lẽ tôi đã quên được hẳn Cúc, nếu không có số mệnh éo le… Anh thử nghĩ mà coi, nếu tôi không gặp Cúc thì không chừng nhờ có chí cương quyết và tính ham làm việc mà tôi bây giờ đã không còn nghĩ gì đến mối tình đầu tiên ấy nữa!

Tôi giật mình, hỏi:

- Anh gặp Cúc bao giờ? Sao anh không kể chuyện cho tôi biết?

Kỳ Phát trả lời:

- Tôi gặp Cúc đã sáu tháng nay… nhưng tôi chẳng kể chuyện lại với anh vì có vui gì những mối tình xưa, nghĩa cũ ấy. Buổi sáng hôm đó, tôi đương đứng trong Gôđa tìm mấy thứ hàng cần dùng thì thoáng thấy một người đàn bà quen quen mà hai phút sau tôi đã nhận ngay ra Cúc, mặc dầu, Cúc bây giờ có đẫy hơn ngày trước và cũng nghiêm trang hơn chứ không có nhí nhảnh như xưa. Buổi ấy, Cúc đi với một người đàn ông mà tôi đoán là chồng và một đứa bé con chừng 12 tuổi…

Tôi gật đầu:

- Có, tôi có biết Cúc đã lấy chồng và lấy một ông Huyện mới trước đã từng du học bên Pháp về…

Kỳ Phát như không để ý đến câu tôi vừa nói, tiếp:

- Cúc thấy tôi, chỉ cúi đầu chào mà không nói một lời nào, có lẽ là vì ngại có chồng đi cạnh hoặc là vì chính Cúc cũng nghĩ… thà rằng chẳng nói cho xong…

Tôi nói:

- Nhưng bây giờ ông Huyện Vinh, chồng Cúc, chết rồi…

Như bị điện giật, Kỳ Phát choàng đứng dậy, hỏi:

- Chồng Cúc chết rồi, ai bảo anh thế?

Tôi gật đầu:

- Tôi biết đích là vì Huyện Vinh trước đây có cùng học với anh tôi. Tình cờ một hôm tôi có xem tờ giấy báo tang, hỏi thì anh tôi bảo: ông Vinh mất là vì bị đau gan!

Càng nghe tôi nói, Kỳ Phát càng có vẻ nghĩ ngợi, nhưng sau cùng thì ngồi phịch xuống ghế chán nản mà bảo tôi rằng:

- Cái tin buồn đó cũng chẳng ích hơn gì cho tôi, anh ạ, vì Cúc đã có con, bổn phận Cúc là phải thờ chồng mà gây dựng cho đứa con ấy nên người… Còn tôi, tôi cũng không hy vọng gì nữa, chỉ cầu trời sao cho Cúc khỏi đau khổ và sau đây được hưởng hạnh phúc lâu dài…

Mấy câu nói sau cùng này của Kỳ Phát nhỏ dần, và giọng nói thành thực trong bầu không khí tĩnh mịch của trời khuya làm cho tôi tưởng như đó là một bài kinh cầu nguyện.

❀ ❀ ❀

[1] Xem Chiếc Ảnh Khỏa Thân

[2] Xem Kho tàng họ Đặng.

” mầu tím nhạt, chẳng biết xé ở đâu ra, trên chỉ có bốn chữ đánh máy, dòng thứ nhất, chữ “chú”, dòng thứ nhì, hai chữ “đúng 12”, dòng thứ ba một chữ “tiền”… Tôi lẩm bẩm: - Nếu tìm ra được nhiều mảnh xé nhỏ của một bức thư, - ta cứ ví dụ đây
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.