"Ba, không có gì, chỉ là con hơi nhớ hai người thôi. Tiền vẫn còn dư, ba mẹ không cần lo cho con, con sẽ tự chăm sóc tốt bản thân. Ba mẹ cũng phải chú ý nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức." Diệp Vân hít sâu mấy hơi, mới trấn an lại cảm xúc kích động của mình, dù vậy trong giọng nói của cậu vẫn còn pha chút run rẩy.
Cha Diệp không ngờ Diệp Vân lại nói ra những lời như vậy, ngừng lại một hồi lâu không nói gì, ông nhìn người vợ ngồi cạnh mình đang chăm chú nhìn ông, ánh mắt tràn đầy sự an ủi, nói: "Chúng ta không sao, vẫn tốt lắm. Đúng rồi, sắp trưa rồi, con đã ăn cơm chưa? Chưa ăn thì mau đi ăn cơm đi, chỗ ba mẹ đây con không cần lo lắng."
"Con ăn rồi ạ. Vậy thì tốt, ba để mẹ con nói chuyện với con vài câu." Cha Diệp nói xong liền đưa điện thoại cho mẹ Diệp đang đứng một bên nhìn với vẻ mong đợi. Mẹ Diệp thấy vậy liền giành lấy điện thoại, áp vào tai, gọi một tiếng "Tiểu Vân" đầy tha thiết.
"Mẹ!" Diệp Vân chỉ gọi một tiếng mẹ, sau đó suốt buổi không nói thêm lời nào. Nghe những lời lải nhải của mẹ trong điện thoại, Diệp Vân lại thấy lòng mình ấm áp. Điều này càng củng cố thêm suy nghĩ trong lòng cậu: Nhất định phải để cha mẹ sống một cuộc đời hạnh phúc, không để cảnh tượng như kiếp trước, mười mấy năm như một ngày phải làm thuê vất vả nơi đất khách quê người, chỉ dịp tết mới về nhà một lần được tái diễn.
Sau khi cúp điện thoại, Diệp Vân bắt đầu bắt tay vào chuẩn bị. Chức năng lợi hại nhất của Số Chín là xuyên không thời gian, nhưng sau khi rời khỏi "Điện thoại ma thuật" vì sự khác biệt của quy tắc thế giới, chức năng này không thể dùng được nữa. Hơn nữa cậu còn có bản sao của "Điện thoại ma thuật" trong tay, tạm thời đã đủ dùng rồi, nên sau khi trở về hiện thế cậu liền thả Số Chín ra, bắt đầu chuẩn bị xây dựng một "Tĩnh Vân tập đoàn" tại thế giới hiện tại. Tất nhiên, tập đoàn này không thể gọi là Tĩnh Vân nữa. Lý do cậu muốn tạo ra thân phận ký danh đệ tử của một vị ẩn sĩ cao nhân là để có thể bán nhân sâm các loại nhằm kiếm chút tiền, cải thiện cuộc sống gia đình. Những chuyện khác cậu đều giao cho Số Chín. Cậu tin rằng không cần bao lâu, Số Chín sẽ giúp cậu xây dựng một đế chế thương mại khổng lồ, dù sao đã có tấm gương thành công là Lưu Tĩnh ở phía trước.
Buổi tối, sau khi ăn bữa cơm tự nấu, Diệp Vân nằm trên chiếc giường gỗ cứng của mình, ngẩn người nhìn trần nhà trắng. Vốn dĩ cậu cứ ngỡ những tình tiết chỉ xuất hiện trong phim ảnh, tiểu thuyết, không ngờ lại ứng nghiệm lên người mình. Trong lúc suy nghĩ vẩn vơ, cậu đã thiếp đi từ lúc nào không hay. Đêm đó cậu ngủ rất say, ngay cả trận mưa giông không biết ập đến từ lúc nào ngoài kia cũng không thể đánh thức cậu.
Mặc dù đêm qua mưa rất lớn, nhưng mặt trời ngày hôm sau lại sáng rực rỡ đến lạ thường. Dưới ánh nắng rực rỡ đó, một vị đạo sĩ già mặc đạo bào, khí chất tiên phong đạo cốt, tay cầm phất trần thong dong đi vào thôn của Diệp Vân. Sau khi dạo quanh một vòng, ông dừng lại trước cửa nhà Diệp Vân, cuối cùng đi vào trong sự vây xem của bà con hàng xóm.
Có người hàng xóm quen thuộc thấy đạo sĩ đi vào nhà Diệp Vân cũng đi theo vào. Lúc đạo sĩ vào nhà thì Diệp Vân đang ăn sáng, thấy đạo sĩ cùng hàng xóm liền mời họ ngồi xuống ăn cùng. Những người khác cười lắc đầu, nhưng đạo sĩ lại gật đầu, sau đó như ở nhà mình, từ trong tủ lấy bát đũa ra, rồi tự mình múc cháo, ngồi xuống chậm rãi uống. Ăn cháo xong cũng không nói lời nào, liền trực tiếp rời khỏi nhà Diệp Vân.
Những người khác thấy cảnh tượng kỳ lạ này, nghi hoặc hỏi Diệp Vân mấy câu, nhưng đều bị Diệp Vân lấy lý do "không biết" để đuổi khéo. Cuối cùng họ cũng lắc đầu rời đi, dù sao họ còn việc đồng áng phải làm, không thể chậm trễ được.
Buổi trưa lúc Diệp Vân ăn cơm, vị đạo sĩ kia lại đến. Nhưng lần này ông không đến tay không, mà cầm theo một gói nhỏ to bằng đầu người. Ăn cơm xong, ông ném gói đồ cho Diệp Vân, nói một câu: "Từ nay về sau, con chính là ký danh đệ tử của ta", rồi phiêu nhiên rời đi trong ánh mắt kinh ngạc của đám đông dân làng đang hóng chuyện.
Thực ra vị đạo sĩ kia chính là do Số Chín hóa thân thành, mục đích là để Diệp Vân lấy nhân sâm ra bán cho hợp tình hợp lý. Còn việc người khác có nghi ngờ hay không thì không phải là điều Diệp Vân cần quan tâm. Cậu chỉ cần cha mẹ mình và dân làng không nghi ngờ là được. Nếu họ muốn truy tìm vị đạo sĩ kia, họ nhất định sẽ thất vọng, vì Diệp Vân đã để Số Chín lang thang một tuần rồi biến mất giữa nơi hoang dã. Khi xuất hiện trở lại, cô ấy đã ở tận Hồng Kông, tại đó cô sẽ bắt đầu xây dựng một đế chế thương mại trỗi dậy nhanh chóng với thân phận một nữ cường nhân. Tất nhiên, đó là chuyện của sau này.
Đợi mọi người rời đi, Diệp Vân cầm gói đồ nhỏ đó lên lầu, không thèm nhìn liền ném gói đồ vào ba lô, thu dọn một chút rồi đóng cửa cài then. Hơn một tiếng sau, cậu đã quay trở lại thành phố. Nhưng sau khi về thành phố cậu không quay lại trường học, mà đi thẳng đến một bệnh viện trong thành phố. Cậu ruột của cậu đang làm việc tại bệnh viện đó. Bây giờ cậu giống như một thằng nhóc vừa nhặt được bảo bối lớn nhưng không biết xử lý thế nào, chuẩn bị đi tìm bậc trưởng bối giúp đỡ.
Khi Diệp Vân tìm được cậu mình, ông đang khám bệnh cho một người đàn ông trung niên. Thấy cậu đến, ông bảo cậu ngồi đợi bên cạnh, còn mình thì tiếp tục khám cho bệnh nhân. Diệp Vân chờ mất hơn hai tiếng đồng hồ, đợi đến lúc sắp tan làm cậu mới rảnh rỗi.
"Nói đi, tìm cậu có chuyện gì? Thằng nhóc nhà con không có chuyện thì không bao giờ tìm cậu đâu." Cậu của Diệp Vân thu dọn mặt bàn, tựa lưng vào ghế, nhìn Diệp Vân nói một cách hờ hững.
"Chuyện là thế này cậu, hôm qua con về nhà một chuyến, sáng nay lúc con đang ăn sáng thì một vị đạo sĩ mặc đạo bào vô duyên vô cớ xông vào. Con vì lịch sự nên mời ông ấy ngồi xuống ăn sáng, ai ngờ ông ấy ngồi xuống thật. Kỳ lạ hơn là buổi trưa ông ấy lại đến, ăn bữa trưa ở chỗ con xong liền ném cho con một gói đồ nhỏ, nói một câu khó hiểu 'Từ nay về sau con là ký danh đệ tử của ta' rồi đi mất. Con mở gói đồ ra xem, phát hiện trong đó ngoài một cuốn sách thì chỉ có hai cái hộp, sách hình như là y thư, trong một cái hộp hình như đựng nhân sâm. Con cũng không rành lắm, nghĩ cậu là bác sĩ chắc là hiểu, nên mang đến cho cậu xem thử." Diệp Vân do dự một chút, lúc này mới khẽ nói.
"Ồ? Còn có chuyện này sao? Mau đưa cậu xem." Cậu của Diệp Vân nghe xong cũng rất tò mò, vội bảo Diệp Vân lấy đồ ra cho mình xem. Diệp Vân cũng thuận theo lấy đồ từ trong ba lô ra.
Cậu của Diệp Vân tuy học Tây y, nhưng đối với những thứ như nhân sâm vẫn có sự hiểu biết nhất định. Mở hộp ra nhìn thoáng qua là nhận ra đây đúng là một củ nhân sâm có phẩm chất khá tốt, nhưng rốt cuộc là dã sơn sâm hay là sâm trồng trong rừng bình thường thì ông cũng không rõ lắm, nên tự mình xem vài lần rồi đặt xuống. Ngược lại, cuốn sách cổ chỉ bằng chỉ đó lại càng thu hút ông hơn. Tuy nhiên, ông vốn học Tây y nên cũng không hiểu lắm, nhưng ông mơ hồ cảm thấy vật này không tầm thường, nên gói y thư lại trả cho Diệp Vân, rồi khẽ dặn dò không được tiết lộ chuyện này, người khác hỏi cũng đừng nói. Còn củ nhân sâm thì được giữ lại, ông định lát nữa tan làm sẽ dẫn Diệp Vân đi tìm một vị lão trung y trong viện nhờ xem thử.