Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 348 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 135
Đã đến mùa thu hoạch

❊ ❊ ❊

Vẫn như trước đây, sau khi cắm phích điện vào, Diệp Vân liền khoanh chân ngồi trên giường bắt đầu tu luyện. Nhưng điều khiến Diệp Vân hơi không hài lòng là cảm giác tê tê dại dại kia đã yếu đi rất nhiều. Dự tính tu luyện thêm vài lần nữa thì cảm giác tê dại này sẽ hoàn toàn biến mất. Nghĩa là, sau vài lần tu luyện nữa, mức điện áp như thế này sẽ không còn tác dụng gì với hắn nữa.

Trong lúc Diệp Vân tu luyện, Alice nhân lúc Daisy đi tắm liền chạy tới ngoài cửa phòng Diệp Vân. Do dự mấy lần, cuối cùng vẫn không gõ cửa phòng hắn. Thở dài một tiếng, cô với tâm trạng phức tạp trở về phòng của hai mẹ con. Diệp Vân tuy đã cảm nhận được, nhưng lại không hề để ý tới.

Ngày hôm sau, Diệp Vân xem xét vị trí căn cứ quân sự gần mình nhất và quyết định đến đó để thu nhận vũ khí. Trước khi đi, Diệp Vân dự định hỏi ý kiến của Alice và Daisy. Nếu các cô nguyện ý đi theo hắn, hắn sẽ thực sự coi họ là người nhà, dù phải phơi bày thực lực cũng sẽ bảo vệ họ. Nếu họ không muốn đi theo hắn, hắn cũng không cưỡng cầu, hắn sẽ để lại một ít vũ khí đạn dược cho họ, sau đó xem như duyên tận, sống chết của họ cũng không còn liên quan gì đến hắn.

Sau khi ăn sáng xong, Diệp Vân gọi Alice và Daisy lại khi họ định rời đi, gương mặt nghiêm túc nói: "Ta định rời khỏi đây, đến căn cứ quân sự cách đây hơn trăm cây số. Các cô là muốn đi cùng ta hay ở lại đây? Nếu đi cùng ta thì bây giờ đi thu dọn đồ đạc, nếu các cô muốn ở lại, ta cũng không cưỡng cầu, ta sẽ để lại cho các cô một ít vũ khí đạn dược và vật tư, sau đó ta sẽ đi một mình."

"Vân, mạng của hai mẹ con chúng tôi đều là do anh cứu, là anh đã cho chúng tôi hy vọng sống sót. Trừ khi anh không cần chúng tôi nữa, nếu không chúng tôi tuyệt đối sẽ không rời xa anh. Kể từ khoảnh khắc anh cứu chúng tôi, chúng tôi chỉ thuộc về anh, anh đi đâu chúng tôi theo đó, anh bảo chúng tôi làm gì chúng tôi sẽ làm cái đó, tuyệt không trái lời." Diệp Vân vừa dứt lời, Alice đã vội vàng bày tỏ thái độ. Cô không phải là cô bé ngây thơ, không hề ngây thơ cho rằng có hai khẩu súng là có thể sống sót trong thời mạt thế này. Dù sao bọn họ cũng chỉ là người thường, hơn nữa còn là hai người phụ nữ xinh đẹp. Mà phụ nữ xinh đẹp bất kể là trước khi virus bùng phát hay là thời mạt thế bây giờ đều là tài nguyên quý hiếm, là đối tượng quan trọng mà đàn ông truy đuổi.

"Đúng đó Vân, chúng tôi là người của anh, anh không được bỏ rơi chúng tôi." Daisy nghe vậy cũng vội vàng bày tỏ. Mấy ngày nay cô cũng trưởng thành hơn không ít. Nếu không phải trong tay cô có súng, những kẻ trong thôn ngày ngày dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn cô chắc đã sớm nhịn không được mà nhào tới rồi. Cô không dám tưởng tượng, nếu Diệp Vân rời đi, hai mẹ con mất đi sự bảo hộ của hắn, nếu súng trong tay hết đạn, họ sẽ rơi vào tình cảnh tồi tệ thế nào. Dù sao cô cũng là người Mỹ, những bộ phim thảm họa vạch trần bản tính con người đó phổ biến chẳng kém gì phim kháng chiến trong nước, cô đã xem từ nhỏ tới lớn rồi.

Diệp Vân rất hài lòng với biểu hiện của hai người. Còn việc họ là xuất phát từ bản tâm hay bị tình thế ép buộc, Diệp Vân không hề để ý. Dù sao thứ hắn cần cũng không phải là chân tâm của hai người, cái hắn cần chỉ là hai người có thể bầu bạn trò chuyện, giải khuây, lại giúp mình làm chút việc vặt mà thôi. Còn những thứ khác, đó thuần túy là quà tặng kèm, có hay không hắn cũng không coi trọng.

Hành lý của Diệp Vân và hai mẹ con không nhiều, chỉ là hai ba lô thực phẩm cùng một túi vũ khí đạn dược mà thôi, cho nên rất nhanh đã chuyển hết lên xe. Khi Diệp Vân họ chuyển đồ chuẩn bị rời đi, người ở khu nghỉ dưỡng tuy nhìn thấy nhưng không một ai qua giúp đỡ, cũng không có ai đến nói lấy một lời. Ngay cả những người từng được Diệp Vân cứu ra cũng không lên tiếng. Điều này khiến mẹ con Alice thực sự hiểu rõ cái gì gọi là mạt thế, cái gì gọi là lòng người.

Thực ra việc xảy ra chuyện này Diệp Vân không hề ngạc nhiên chút nào. Sở dĩ họ không qua đây là vì sợ Diệp Vân cậy ơn đòi báo đáp. Dù sao họ cũng là được Diệp Vân cứu ra. Nếu họ sáp lại gần, nhỡ Diệp Vân đột nhiên nói vật tư của mình không đủ, thì họ cho hay không cho? Cho thì vật tư của họ cũng chẳng còn nhiều, hơn nữa bây giờ đang ở thời mạt thế, đâu đâu cũng là tang thi, vật tư khó tìm. Không cho thì không hay, sẽ bị nói là vong ân phụ nghĩa. Thế nên tốt nhất là cứ coi như không thấy gì cả.

Diệp Vân nhìn thấy cảnh này, tuy không cảm thấy có gì, nhưng ta đã giúp các ngươi, các ngươi tổng phải trả cái giá gì đó chứ. Thế là hắn lái đi chiếc xe nhà di động duy nhất trong khu nghỉ dưỡng, mà trong suốt quá trình đó không có một ai đứng ra phản đối.

Chiếc xe nhà di động này không lớn, chỉ bằng kích cỡ một chiếc xe tải nhỏ bình thường. Tuy xe nhỏ nhưng vật dụng bên trong lại đầy đủ mọi thứ, không những có nhà vệ sinh, ngay cả đồ bếp cũng đầy đủ. Hơn nữa khoang xe phía sau còn có một cánh cửa thông với buồng lái, tránh được khả năng gặp phải tập kích khi xuống xe, đồng thời cũng có thể hỗ trợ nhanh chóng.

Diệp Vân khá hài lòng về chiếc xe này, mà điều hài lòng hơn nữa là Alice và Daisy thế mà đều biết lái chiếc xe này. Thế là hai mẹ con Alice trở thành tài xế chuyên trách, mỗi người lái một đoạn thời gian, còn Diệp Vân sau khi vạch ra lộ trình cho họ liền nhàn nhã nằm trên giường xe nhà di động nghỉ ngơi.

Hơn trăm cây số nói gần không gần, nói xa cũng không xa, nếu đi đường cao tốc thì chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ là xong. Nhưng hiện tại thế giới sinh hóa nguy cơ đã loạn cả rồi, trên đường đâu đâu cũng là xe cộ vứt bỏ. Cho dù Diệp Vân họ đi trên con đường công lộ xa thành phố thì vẫn có không ít xe cộ bị bỏ lại, có chiếc thậm chí bây giờ vẫn đang bốc lên từng luồng khói đen. Trong những chiếc xe lật ngang, những con tang thi đầy vết máu đang không biết mệt mỏi giãy giụa muốn chui ra, nhưng đáng tiếc là cơ thể chúng bị kẹt trong chiếc xe biến dạng. Còn những con chưa bị kẹt đã bò ra ngoài thì đang lang thang vô định trên công lộ, nghe thấy tiếng xe nhà di động của Diệp Vân liền gầm thét lao về phía này.

Chiếc xe nhà di động của Diệp Vân là loại việt dã, gầm xe rất cao, cản trước cũng rất chắc chắn. Vì vậy đối mặt với đám tang thi này, Diệp Vân trực tiếp bảo Alice nghiền qua. Mà tốc độ xe của họ vì phía trước còn bị xe bỏ hoang chặn đường nên cũng không tính là nhanh, vì thế căn bản không cần lo lắng sẽ bị lật xe, cứ thế trên đường nghiền thẳng qua là được.

Tuy tình huống như vậy không phải lúc nào cũng có, nhưng đến chập tối thì Diệp Vân họ cũng chỉ mới đi được chưa đầy năm mươi cây số hướng về mục tiêu. Bởi vì trên con đường này không những có tang thi, xe bỏ hoang chặn đường, có những nơi thậm chí còn bị chặn chết hoàn toàn, họ còn phải đường vòng rất nhiều.

Khi mặt trời sắp lặn, Diệp Vân họ dừng lại bên cạnh một đoạn công lộ tầm nhìn khoáng đạt. Diệp Vân phụ trách cảnh giới, hai mẹ con Alice thì nhóm lửa nấu cơm. Mà thứ Diệp Vân dùng để cảnh giới là một khẩu súng bắn tỉa vô cùng nổi tiếng, Kar.98k.

Khẩu súng bắn tỉa này là Diệp Vân tìm được trong khu nghỉ dưỡng, chắc là được dùng làm vật sưu tầm, cho nên đạn không nhiều, chỉ có hơn một trăm viên. Nhưng là súng bắn tỉa mà nói, số đạn này đã không tính là ít, dù sao súng bắn tỉa vốn chú trọng nhất kích tất sát, nó không phải dựa vào số lượng để thắng. Mà hiện tại, khẩu súng nổi tiếng trong tựa game "gà" nào đó này, đã trở thành vũ khí để Diệp Vân cảnh giới và bắn hạ tang thi.

Tầm bắn hiệu quả của 98K là tám trăm mét, cộng thêm lục giác kinh người và tố chất cơ thể mạnh mẽ của Diệp Vân, có thể nói trong vòng tám trăm mét không một con tang thi nào có thể thoát khỏi phát súng của hắn. Nhưng hiện tại đã là chập tối, hơn nữa tiếng súng còn dễ dẫn dụ đám tang thi khác tới, cho nên Diệp Vân chỉ dùng khẩu M16 đã gắn ống giảm thanh để dọn dẹp đám tang thi trong vòng vài trăm mét quanh đó, những mục tiêu vượt quá tầm bắn hiệu quả của súng trường thì hắn không hề để ý tới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:129
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.