Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 348 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 160
Có tin tức rồi

❊ ❊ ❊

"Thích không? Đây là ta đặc ý hái từ hoa viên của Hàn Vương cung, tặng cho nàng đấy." Tử Nữ nhìn thiếu niên với nụ cười ôn hòa trước mắt cùng đóa tiên hoa kiều diễm lộng lẫy trong tay hắn, một góc nhu mềm trong lòng nàng phảng phất như bị lay động.

"Đóa hoa này thật sự là tặng cho ta sao?" Tử Nữ vẫn có chút không dám tin, bởi đóa hoa kia thực sự quá đẹp, quá mộng ảo.

"Đương nhiên là tặng cho nàng rồi, đây là ta đặc ý hái từ hoa viên của Hàn Vương, tốn không ít tâm tư thủ đoạn, có thể nói trên đời này chỉ có một đóa, cũng chỉ có Tử Nữ cô nương mới xứng đáng với nó." Diệp Vân mỉm cười đáp.

Dẫu là người từng trải qua phong nguyệt như Tử Nữ, khi nghe câu này của Diệp Vân, con tim cũng không nhịn được mà đập loạn một nhịp. Tuy nàng là chủ nhân của Tử Lan Hiên, cũng đã quen nhìn những chuyện phong nguyệt, nhưng kỳ thực đến tận bây giờ nàng vẫn chưa thực sự trải qua những chuyện này. Nàng cũng kỳ vọng có thể có một phần tình cảm thuộc về riêng mình, kỳ vọng có một người đàn ông thực sự hiểu nàng, yêu thương nàng, che mưa chắn gió cho nàng, cho nên tại khoảnh khắc này, Tử Nữ đã động tâm. Bất quá, nàng rốt cuộc không phải người thường, hơn nữa mục đích Diệp Vân đến Tử Lan Hiên còn chưa rõ, không biết là địch hay bạn, nên nàng rất nhanh đã khôi phục lại, mỉm cười đón lấy đóa tường vi tím trong tay Diệp Vân, cười nói: "Tường vi tuy mỹ, nhưng lại có gai, công tử, ngươi đã chuẩn bị tinh thần bị đâm thương chưa?"

"Chỉ cần có thể có được đóa tường vi mỹ diễm như thế, bị gai đâm hai cái thì đã tính là gì? Hơn nữa, ta tin đóa tường vi mà ta đã chọn này sớm muộn gì cũng sẽ hiểu được tâm ý của ta, cam tâm tình nguyện thu liễm gai nhọn trên thân mình vì ta, bởi vì có ta ở đây, nàng không cần phải dựng gai nhọn để tự bảo vệ mình nữa." Lời của Diệp Vân tràn đầy sự tự tin mạnh mẽ, mà những người bên cạnh tuy nghe được một nửa, nhưng căn bản không biết là có ý gì, duy chỉ có Diệp Vân cùng Tử Nữ là hai người trong cuộc mới hiểu rõ ý nghĩa đoạn đối thoại của hai người.

Tuy không thể lay động Tử Nữ để nàng biểu thái, nhưng Diệp Vân đã rất mãn nguyện, bởi hắn xác tín mình đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Tử Nữ. Chỉ cần bản thân tiếp tục đối đãi chân thành, khiến cho họ hiểu được mình không hề đối địch với họ, mà là thiên hướng về phía họ, Diệp Vân tin rằng Tử Nữ sớm muộn gì cũng sẽ vì hắn mà thu lại gai nhọn trên thân mình, để hắn tận tình thưởng thức vẻ đẹp của nàng.

Sau khi chia tay với Tử Nữ, Diệp Vân trở về phòng của mình, sau khi phân phó thị nữ mang cơm thái lên thì bắt đầu xem sách. Hiện tại hắn giao lưu với Tử Nữ và mọi người tuy không có vấn đề gì, nhưng văn tự của Lục quốc thì hắn lại không quá hiểu rõ, cho nên vẫn cần học tập, nhưng may là với khả năng học tập của hắn thì học những thứ này cũng không khó.

Đến chiều hôm sau, Thất Tuyệt Đường truyền tin tức đến, một đội quân sĩ không thuộc quyền Cơ Vô Dạ đang áp tống một cỗ xe ngựa được phòng thủ cực kỳ nghiêm mật tiến thẳng về Tân Trịnh, hiện tại cách Tân Trịnh chưa đầy hai mươi dặm, người trong xe rất có khả năng chính là người Diệp Vân muốn tìm.

Lộ trình hai mươi dặm nói xa không xa, nếu đi bộ thì cũng chỉ mất hơn một tiếng, mà đội quân nghi là áp tải Diễm Linh Cơ kia đều là kỵ binh, lộ trình hai mươi dặm cũng chỉ mất nửa tiếng đồng hồ, do đó sau khi Diệp Vân nhận được tin tức này liền lập tức cùng với tên đệ tử của Thất Tuyệt Đường kia rời khỏi Tử Lan Hiên, sau đó cưỡi ngựa do Thất Tuyệt Đường chuẩn bị đuổi theo tên đệ tử kia đi về phía ngoài thành. Mà sau khi Diệp Vân rời đi, Vệ Trang cũng rời khỏi Tử Lan Hiên, việc Diệp Vân phân phó Thất Tuyệt Đường tìm người, Vệ Trang bọn họ không thể nào không biết.

Trong nguyên tác, lộ trình Hàn Phi trở về đa phần đều là cảnh tượng phá bại, đặc biệt là bên ngoài cổng thành lại càng cỏ cây không sinh. Nhưng khi rời khỏi Tân Trịnh, Diệp Vân mới phát hiện, nơi cỏ cây không sinh chỉ là những chỗ gần cổng thành mà thôi. Mà sở dĩ nơi này cỏ cây không sinh, nguyên nhân thực ra rất đơn giản, bởi vì cổng thành vĩnh viễn là hướng quân đội tiến công, điều này dẫn đến mỗi lần chiến đấu, cỏ cây bên ngoài cổng thành đều sẽ bị thanh quang. Lại thêm bị vô số sĩ tốt giẫm đạp, những nơi đã bị biến thành đất cứng muốn mọc ra cỏ cây cũng cần thời gian dài hơn, cho nên thành thị càng xảy ra chiến tranh tần suất cao, thì ngoài thành cũng sẽ càng hoang vu. Mà Tân Trịnh với tư cách là đô thành của nước Hàn, quan đạo cũng tương đối chỉnh tề, bất quá điều khiến Diệp Vân ngạc nhiên là, sau khi rời khỏi thành, tên đệ tử Thất Tuyệt Đường kia lại đưa Diệp Vân đi xa khỏi quan đạo, hướng về phía đường bùn bên cạnh. Sau khi vượt qua rừng cây, Diệp Vân liền biết là chuyện gì xảy ra, bởi vì những kẻ kia căn bản không định đưa Diễm Linh Cơ nhập thành, mà là định giam giữ Diễm Linh Cơ ở địa lao ngoài thành. Theo lời tên đệ tử Thất Tuyệt Đường kia kể, những nữ tử bị sưu la tới cũng xử trí tương tự, đợi đến buổi tối mới bị đưa tới phủ đệ của những huân quý kia.

Diệp Vân bọn họ hành trình không bao lâu, chuyển qua một phiến rừng cây, ở phía xa trên con đường, một đội quân sĩ giáp trụ tươi sáng đột nhiên lọt vào tầm mắt Diệp Vân, mà lúc này Đường Thất đang ẩn nấp trong rừng cây cũng bước ra.

"Diệp công tử, chúng ta đã thám thính rõ ràng, đội người này là từ vùng đất Bách Việt trở về, trong xe nghe nói là một kiện tuyệt thế trân phẩm, nhu mị như nước, nhiệt tình tựa lửa. Mà theo tin báo ta nhận được, để tìm được nữ tử trong xe, đội người này đã bỏ ra cái giá không nhỏ. Các loại tình báo đều biểu thị, nàng ta chính là người ngài muốn tìm." Đường Thất cung kính nói.

Diệp Vân gật gật đầu, nói: "Ân, ta biết rồi, các ngươi về trước đi, tiếp theo không có việc của các ngươi nữa." Nói đoạn cưỡi ngựa thong dong đi về phía dưới sườn núi, dừng lại ở giữa đạo lộ.

Phùng Đường vốn chỉ là thứ tử trong nhà, vào năm mười bốn tuổi đó, cuộc sống trong gia đình thực sự là khó mà duy trì được. Trong tình thế bất đắc dĩ, cha hắn nhờ chiến hữu cũ trong quân đội thu nhận hắn vào trướng hạ, kiếm miếng cơm ăn, không ngờ hắn lại cơ duyên xảo hợp được an bài vào đội quân chuyên đi sưu la mỹ nữ cho huân quý này.

Lúc mới bắt đầu, hắn vốn là vô cùng kháng cự, dù sao ai cũng là con cái được cha mẹ tân tân khổ khổ nuôi lớn, mà họ lại muốn xé nát một gia đình người ta ra, có vài nhà thậm chí vì đã định thân nên không cho họ mang người đi, hoặc vì tiền tài họ đưa không đủ mà cự tuyệt, khiến cho tan nhà nát cửa. Thế nhưng khi hắn nếm được vị ngọt rồi thì lại không thể dừng lại được, tích cực sưu la mỹ nữ ở khắp các nơi. Lại thêm hắn đầu óc tương đối linh hoạt, biết nịnh nọt, rất nhanh liền bò lên được vị trí Bách phu trưởng, dẫn lĩnh nhân mã dưới trướng đi khắp nơi sưu la mỹ nữ, rất được tướng quân của bọn họ thưởng thức. Cho dù hắn bình thường ngẫu nhiên lợi dụng chức quyền trong tay cường đoạt dân nữ, tướng quân của bọn họ cũng sẽ nhắm một mắt mở một mắt.

"Tất cả đều cho ta đánh khởi tinh thần lên, sắp đến nơi rồi, đây là tuyệt thế trân phẩm đã hy sinh mấy huynh đệ mới kiếm được đấy, nếu xuất hiện sai sót gì, ngươi và ta đều không gánh nổi đâu." Một khi nghĩ đến dung nhan tuyệt thế của nữ tử trong xe ngựa, lòng Phùng Đường liền không nhịn được mà một trận hỏa nhiệt. Bất quá đáng tiếc, đây là vật săn của những lão gia quý tộc kia, không phải thứ bọn họ có thể vọng tưởng nhúng chàm. Tuy nhiên, buổi tối khi ở cùng tiểu thiếp trong nhà, nghĩ một chút thì vẫn là có thể.

Nghĩ đến đây, lòng Phùng Đường càng thêm hỏa nhiệt, hận không thể bây giờ liền có thể trở về nhà. Mà ngay tại lúc này, một tên trinh sát lại đột nhiên chạy về báo lớn: "Bách phu trưởng, trên con đường phía trước có một nam tử trẻ tuổi thân phận không rõ chặn ở giữa đạo lộ, có phải phái người đi tiếp xúc hay không?"

"Đi tra tham xem thân phận hắn, nếu chỉ là người thường, đuổi đi là được, nếu như không phải, giết không tha." Trong mắt Phùng Đường hàn quang lóe lên, hắn còn đang trông cậy vào món hàng trong xe ngựa kia có thể khiến hắn lại thăng tiến thêm một bậc nữa, hắn tuyệt đối không cho phép tại thời điểm quan trọng này lại xuất hiện ý ngoài ý muốn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:159
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.