Tuy Diệp Vân trông rất trẻ tuổi, nhưng cả làng nghỉ dưỡng này không một ai dám chọc vào cậu, bởi vì kẻ chọc vào cậu lần trước đã đi gặp thượng đế rồi. Mà kẻ đó nghe nói trước kia là đặc chủng binh, nhưng khi tên đặc chủng binh này đi gây khó dễ cho Diệp Vân thì chưa kịp phản ứng gì đã bị cậu nhóc trông như trẻ con đó bắn cho một phát thành kẻ ngớ ngẩn.
Đối với việc giết người, Diệp Vân đã sớm quen thuộc, huống hồ cậu cũng chẳng muốn rắc rối. Vì vậy, khi tên tự xưng là tinh anh từ bộ đội đặc chủng nào đó tìm tới cửa, muốn thu nhận cậu làm đàn em và cướp sạch vật tư, Diệp Vân đã không chút do dự bắn hắn thành kẻ ngớ ngẩn. Mà phải nói thật, dùng súng phun lửa bắn người cảm giác đúng là rất sướng, sướng hơn nhiều so với việc dùng súng lục bắn nổ đầu, hơn nữa lại không bị cảnh óc văng tung tóe như đậu hũ hoa.
Hiệu quả "giết gà dọa khỉ" vô cùng tốt. Kể từ đêm cậu xử lý tên tự xưng là đặc chủng binh đó, không còn ai dám chỉ trỏ sau lưng cậu, cũng chẳng ai dám dùng ánh mắt đánh giá con mồi để nhìn cậu nữa. Thậm chí cô thiếu phụ xinh đẹp muốn đeo bám cậu cũng không dám tiếp tục lại gần, điều này khiến Diệp Vân rất hài lòng.
Sáng ngày hôm sau, Diệp Vân bị một trận tranh cãi kịch liệt làm cho tỉnh giấc. Bước ra khỏi phòng xem thử mới biết, hóa ra làng nghỉ dưỡng lại đón thêm một nhóm người mới. Vốn dĩ phòng ốc tại làng nghỉ dưỡng đã khan hiếm, cộng thêm lương thực cũng chẳng còn nhiều, những người đang ở đây đương nhiên không muốn cho thêm người vào. Thế nhưng nhóm người bên ngoài lại cậy mình có vũ khí trong tay, nhất quyết đòi ở lại làng nghỉ dưỡng. Vì nơi này không chỉ cách xa khu thị tứ, cảnh sắc ưu mỹ, mà làng nghỉ dưỡng còn có một con suối nhỏ uốn lượn, nguồn nước vô cùng dồi dào, lại nằm sát quốc lộ, cực kỳ thích hợp để cư trú, nên hai bên đã cãi vã ầm ĩ.
Ngay lúc hai bên sắp động thủ, một nam tử trông không cao lớn nhưng vóc người thanh mảnh, nho nhã từ trong nhóm người đối diện bước ra. Hắn ngăn hai bên lại, mỉm cười nói: "Chúng tôi không hề có ác ý, chỉ là tối hôm qua họ đã đi bộ cả đêm rồi, bây giờ thực sự quá mệt mỏi. Nếu các vị không nguyện ý thu lưu, chúng tôi cũng không cưỡng cầu. Chúng tôi chỉ muốn vào trong tìm một nơi nghỉ ngơi một lát, ăn chút gì đó, chiều là sẽ đi ngay. Không biết như vậy có được không?"
Một người cầm đầu ở làng nghỉ dưỡng suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn đồng ý với yêu cầu của họ, nhưng lại yêu cầu họ phải rời đi trước ba giờ chiều. Diệp Vân thấy vậy liền không còn hứng thú xem tiếp nữa, cậu còn phải vào trong tẩy rửa rồi nấu bữa sáng.
Để tránh rắc rối không cần thiết, Diệp Vân dùng ba lô gói một ít thực phẩm ăn liền để che mắt người khác, nhưng mấy thứ đó cậu cơ bản chưa hề động tới. Hai ngày nay cậu ăn đều là đồ tự tay nấu lấy từ trong không gian. Bữa sáng hôm nay cũng không ngoại lệ. Ngay khi cậu nấu xong bữa sáng, bưng một bát cháo thịt nhỏ đặt lên bàn chuẩn bị ăn thì một cô gái nhìn chỉ tầm mười bốn mười lăm tuổi, nhưng lại phát triển rất tốt, vóc người nóng bỏng, dung mạo tinh xảo bất ngờ bước vào.
Sau khi cô gái đó đi vào, cô ta rất tự nhiên ngồi xuống đối diện Diệp Vân, gương mặt quyến rũ mỉm cười nói: "Đại soái ca, tay nghề của anh giỏi thật đấy! Em nghe nói người nấu cơm giỏi thì kỹ thuật cũng sẽ rất giỏi, đây là lần đầu tiên em muốn tìm một người kỹ thuật giỏi một chút để dạy cho em." Cô gái nói xong, liếm liếm đôi môi đỏ mọng, ánh mắt rực cháy nhìn Diệp Vân. Thế nhưng cái ánh mắt không tự nhiên liếc xuống phía dưới của cô ta đã bán đứng chính mình.
Hàm nghĩa trong lời nói của cô gái, Diệp Vân đương nhiên không thể không hiểu. Chỉ là cậu chẳng thèm dùng bữa sáng để đổi lấy cơ thể của một cô gái đang đói bụng cồn cào, cậu vẫn chưa sa đọa đến mức độ đó. Tuy nhiên, con gái Mỹ quả nhiên bạo dạn và cởi mở thật! Vì một bữa sáng mà dám dùng lần đầu tiên của mình ra để đánh đổi, có thể thấy trong mắt họ, lần đầu tiên thực sự chẳng đáng giá bao nhiêu.
"Ăn đi, ăn xong bên trong vẫn còn, nhìn là biết em chắc đã đói rất lâu rồi." Tuy Diệp Vân không thèm làm chuyện đó, nhưng cậu vẫn đưa bát cháo trong tay cho cô gái, dù sao hôm nay cậu cũng nấu không ít, đủ cho ba bốn người ăn.
Cô gái cũng chẳng khách khí, tiếp lấy bát Diệp Vân đưa, đứng dậy múc cháo vào bát. Thổi hai cái xong, bất chấp cháo còn nóng, cô ta liền húp sùm sụp, ngay cả thìa cũng chẳng dùng, bị nóng bỏng miệng cũng không dừng lại.
"Ăn từ từ thôi, trong bếp vẫn còn một ít, đủ cho ba bốn người ăn đấy." Diệp Vân thấy cảnh này không nhịn được lắc đầu, xem ra cô gái này đúng là đói phát khiếp rồi. Nhưng cũng khó trách, một cô bé như cô ta trong tình huống hỗn loạn thế này mà có thể an nhiên vô dạng sống sót đã là rất giỏi rồi.
Cô gái nghe thấy lời Diệp Vân nói, mắt sáng rực lên, đặt bát trong tay xuống, đầy mong đợi nói: "Soái ca ca, mẹ em cũng là một đại mỹ nhân đấy, mới ba mươi lăm tuổi thôi, bảo dưỡng cực kỳ tốt, da trắng như tuyết, anh nhất định sẽ thích bà ấy. Em đi đưa bà ấy tới đây ngay." Cô gái nói xong, chạy biến đi mất hút. Diệp Vân thấy vậy thở dài đầy câm nín, xoay người đi vào bếp lấy thêm một cái bát ra.
Cháo vừa nấu xong, vẫn còn rất nóng, Diệp Vân cũng không vội. Sau khi múc cho cô ta một bát, Diệp Vân liền lấy điện thoại ma thuật ra, vừa dùng điện thoại xem tin tức trên mạng, vừa thong dong thưởng thức bát cháo thịt vị thanh đạm, hương thơm nức mũi này. Thế nhưng bát của cậu còn chưa ăn xong, bên ngoài đã truyền đến tiếng tranh cãi kịch liệt, khiến Diệp Vân không nhịn được nhíu mày, bởi vì cậu nghe ra trong đó có một giọng nói chính là cô gái lúc nãy.
Mang theo nghi hoặc, Diệp Vân đặt bát trong tay xuống rồi đi ra ngoài. Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, cậu liền biết đã xảy ra chuyện gì. Ba gã đàn ông cao lớn vạm vỡ đang vây lấy cô gái mười bốn mười lăm tuổi cùng một thiếu phụ khoảng ba mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp. Bọn chúng không ngừng thốt ra những lời thô tục bẩn thỉu, thi thoảng còn vươn tay muốn chiếm tiện nghi của hai người phụ nữ. Nếu như cảnh tượng này mà Diệp Vân còn không nhìn ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thì mấy cuốn tiểu thuyết, điện ảnh cậu xem chẳng phải phí hoài rồi sao?
Tuy hai người chỉ là bèo nước gặp nhau, thậm chí còn chẳng quen biết nhau, nhưng dù sao vừa rồi hai người cũng đã ăn sáng cùng một bàn. Mà giờ người ta vừa rời đi đã bị chặn lại, chẳng phải đây là đang tát thẳng vào mặt cậu hay sao? Thế là Diệp Vân cầm súng lục, mặt lạnh tanh đi qua đó.
Cô gái vốn dĩ đã tuyệt vọng, ngay lúc cô sắp tuyệt vọng thì nhìn thấy Diệp Vân với vẻ mặt lạnh lùng đang đi về phía họ, thế là lớn tiếng hét lên: "Anh yêu ơi cứu em với, có người muốn cướp tiểu bảo bối và đại bảo bối của anh nè."
Tên đàn ông da trắng cao lớn vạm vỡ cầm đầu nghe cô gái nói vậy, vẻ mặt đầy khinh khỉnh, thậm chí còn chẳng buồn quay đầu nhìn lấy một cái. Hắn thèm khát hai mẹ con này đã không phải ngày một ngày hai rồi, đáng tiếc là mãi vẫn chưa đắc thủ. Vốn dĩ hắn sắp bỏ cuộc, thế nhưng ông trời lại trêu đùa hắn một vố to, ngày tận thế sắp đến, cả thế giới đều loạn lên. Hai mẹ con mà hắn thèm khát bấy lâu nay cũng buộc phải rời khỏi nơi cư trú của họ, điều này khiến hắn nhìn thấy hy vọng. Thế là hắn "hảo tâm" đề nghị được đồng hành cùng họ, mục đích chính là để tiện bề ra tay.
Hiện tại hai người vì không mang đủ lương thực nên đã đói cả một ngày trời. Tưởng chừng như sắp được toại nguyện, ai ngờ giữa đường lại xuất hiện một kẻ xen ngang, khiến hắn buộc phải nhẫn tâm liên kết với hai người khác trong đội cùng dùng biện pháp mạnh. Mà cái giá phải trả là mười viên đạn cùng việc bắt hai mẹ con phải hầu hạ bọn chúng một đêm.
Hắn đã phải trả một cái giá lớn như vậy, làm sao có thể buông tay? Chưa kể hắn đã tìm hiểu trước đó, kẻ ở trong căn nhà này chỉ là một thằng nhóc mười ba mười bốn tuổi, thì làm nên trò trống gì? Cho nên hắn hoàn toàn không để tâm. Lúc này, điều hắn nghĩ tới nhiều nhất là ném hai mẹ con mà mình thèm khát bấy lâu lên giường, rồi giày vò một phen cho thỏa thích.