Dưới cái nắng thiêu đốt, một thiếu niên khoảng mười bốn, mười lăm tuổi đứng dưới bóng mát của một cây đại thụ, nhìn ra đại dương nhấp nhô xa xa. Những con sóng trắng xóa ngoài bãi biển cứ lớp lớp vỗ bờ. Đứng hồi lâu, thiếu niên khẽ thở dài: "Tuy không phải bãi biển nào cũng xinh đẹp như trên ti vi quay, nhưng mà ở đây yên tĩnh đến mức hơi quá mức rồi."
Thiếu niên này chính là Diệp Vân. Kể từ ngày cậu lái một chiếc xe bọc thép tách ra khỏi nhóm Alice đến nay đã trôi qua hai ngày. Trong hai ngày này, Diệp Vân đi đi dừng dừng trên suốt dọc đường, lần lượt càn quét thêm ba căn cứ quân sự, gom góp sạch sẽ tất cả các trang bị quân sự có thể tìm thấy. Chỉ riêng đạn hạt nhân thôi đã có tới cả trăm quả. Mà hiện tại, không xa chỗ cậu có một căn cứ hải quân, trong căn cứ này còn có một gã khổng lồ chạy bằng năng lượng hạt nhân.
Cảm thán một chút, Diệp Vân liền đi về phía căn cứ hải quân. Những ngày này cậu đã sớm làm quen với công việc này rồi. Tuy nhiên lần này có chút khác biệt, bởi vì tàu chiến của hải quân đều ở dưới biển, mà đám tang thi hiện giờ vẫn chưa dám xuống nước, cho nên dù là tàu sân bay, tàu ngầm hạt nhân hay tàu khu trục thì trên đó đều có lượng lớn tang thi. Nếu Diệp Vân muốn thu lấy những con tàu này thì bắt buộc phải dọn sạch đám tang thi bên trên trước.
Một chiếc tàu chiến thôi đã có mấy chục tới cả trăm con tang thi, trên tàu sân bay còn nhiều hơn, lên tới mấy ngàn con. Dọn dẹp tang thi nghe thì rất phiền phức, mà sự thật đúng là rất phiền phức. Dù sao tang thi cũng phân bố ở khắp mọi ngóc ngách trên tàu, Diệp Vân phải tìm từng con một. Điều may mắn là Diệp Vân sở hữu "Nhân Chủng Đại", mà Nhân Chủng Đại thực ra không phải pháp bảo thuộc loại chứa đồ, mà là pháp bảo chuyên dùng để giam cầm người. Điều này giúp Diệp Vân tiết kiệm được rất nhiều công sức. Cậu chỉ cần dẫn dụ đám tang thi trên tàu chiến ra ngoài, sau đó dùng Nhân Chủng Đại thu chúng lại, rồi mới dọn dẹp những con cá lọt lưới bên trong tàu là được. Điểm bất lợi là thần lực của Diệp Vân quá ít, căn bản không dùng được mấy lần, cho nên khi cậu dọn sạch tất cả tang thi và quét sạch căn cứ hải quân thì đã trôi qua ba ngày.
Sau khi càn quét sạch sẽ căn cứ hải quân, Diệp Vân tìm một thung lũng lớn, thả hết đám tang thi đã thu vào Nhân Chủng Đại ra ngoài. Sau khi trốn đến khoảng cách an toàn, cậu dùng điện thoại Ma Huyễn điều khiển từ xa cỗ xe phóng tên lửa đã đặt từ vài cây số trước, phóng đi ba quả tên lửa Patriot. Theo một tiếng nổ kinh thiên động địa, trong thung lũng bốc lên một đám mây hình nấm khổng lồ. Và bởi vì vụ nổ xảy ra trong thung lũng, uy lực không thể khuếch tán ra xung quanh, cho nên khi Diệp Vân quay lại phía trên thung lũng lần nữa thì phát hiện toàn bộ thung lũng đã bị chấn sập, còn đám tang thi bị ném vào bên trong về cơ bản không còn con nào nguyên vẹn.
Diệp Vân khẽ vung tay quạt quạt trước mũi, xua đi mùi tanh hôi bốc lên từ dưới thung lũng. Nhìn bãi chiến trường như luyện ngục bên dưới, cậu quay người rời đi. Cậu rất hài lòng với uy lực của quả tên lửa này. Hiện giờ vũ khí đã thu xong, tài liệu cũng đã thu thập xong xuôi, ngay cả hệ thống cũng đã tích lũy được không ít năng lượng, đủ để cậu đi lại giữa thế giới Tru Tiên và thế giới điện thoại Ma Huyễn. Mục đích đến thế giới này của cậu đã đạt được. Tuy dòng thời gian của Resident Evil không dài lắm, nhưng thế giới này cũng không có sự phát triển gì quá lớn, nên Diệp Vân không định ở lại đây cho đến khi dòng thời gian kết thúc để lưu lại tọa độ. Tuy nhiên có một việc cậu vẫn muốn thử, cậu muốn xem mình có thể mang Alice đi hay không.
Đúng lúc Diệp Vân đang đau đầu về việc làm thế nào để tìm được Alice, thì một đội lính đánh thuê của công ty Umbrella đang hối hả chạy về phía cậu. Mà thứ thu hút họ đến chính là vụ nổ trước đó. Nhưng Diệp Vân không hề hay biết, cậu đang nghĩ cách làm sao để tìm được Alice, dù sao Alice hiện tại vẫn chưa bị công ty Umbrella bắt giữ và cải tạo thành vũ khí sinh học.
Suy nghĩ hồi lâu, Diệp Vân quyết định vẫn nên đến California xem sao. Alice dù sao cũng là nhân vật chính, nếu họ thực sự ở California thì chắc chắn sẽ không vô danh, hơn nữa họ vẫn đang đối kháng với công ty Umbrella, cho nên đến California chắc sẽ tìm được chút manh mối. Hơn nữa từ đây đến California cũng không xa lắm, nếu lái xe đi thì với tình hình hiện tại chỉ mất bốn năm ngày.
Sau khi quyết định xong, Diệp Vân đi xuống chân núi nơi mình để xe. Vừa đến chân núi đã thấy một nhóm người đang vây quanh xem xét chiếc xe bọc thép của mình. Diệp Vân cũng không ngờ ở cái nơi khỉ ho cò gáy này lại có người, trực tiếp chạm mặt luôn. Mặc dù hai bên cách nhau tới trăm mét, nhưng Diệp Vân thoáng cái đã nhìn thấy biểu tượng Umbrella trên người họ, mà trong lúc Diệp Vân nhìn thấy họ thì đối phương cũng nhìn thấy cậu.
"Umbrella? Sao chúng lại ở đây? Không phải bị vụ nổ trước đó thu hút tới đấy chứ?" Diệp Vân nhíu mày suy đoán như vậy. Mà cậu không hề biết rằng, sự thật đúng như những gì cậu đoán, những người của Umbrella sở hữu lý do đến đây chính là vì vụ nổ trước đó.
Chuyện này nói ra cũng coi như là trùng hợp. Trước đó Diệp Vân để tiết kiệm thần lực tiêu hao, sau khi rời khỏi Raccoon City đã khôi phục lại diện mạo ban đầu. Mà hàng loạt hành động trước đó của cậu đã thu hút sự chú ý của công ty Umbrella. Điều tra một hồi mới phát hiện ra hóa ra là do Diệp Vân làm. Việc này lập tức khiến tên và ảnh của cậu được đặt trên bàn làm việc của những người đứng đầu công ty Umbrella, trở thành đối tượng ưu tiên bắt giữ giống như Alice và nhóm của cô. Kết hợp với đủ loại chuyện trước đó, công ty Umbrella suy đoán mục tiêu của Diệp Vân là các căn cứ quân sự lớn của Mỹ. Tuy nhiên đáng tiếc là, mấy lần bố trí trước của họ đều thất bại vì tốc độ di chuyển nằm ngoài dự liệu của Diệp Vân. Mà tiểu đội này là đội phụ trách giám sát căn cứ hải quân không xa, cũng chính vì vậy mà họ mới có thể nhanh chóng chạy đến đây, chạm mặt trực tiếp với Diệp Vân.
Đội trưởng của tiểu đội này ngay khoảnh khắc phát hiện ra Diệp Vân lập tức trốn sau xe, báo cáo tình hình ở đây lên cấp cao của công ty Umbrella. Mà công ty Umbrella cũng lập tức hạ lệnh: "Bất kể tổn thất, bắt sống Diệp Vân. Nếu thực sự không được thì cứ giữ chân cậu ta lại, quân tiếp viện đã lên đường."
Nhận được lệnh, đội trưởng tiểu đội lập tức chỉ huy đội viên vây quanh Diệp Vân. Mà Diệp Vân tuy không nghe thấy, nhưng nhìn hành động của đám người này thì thấy rõ ràng là kẻ đến không thiện chí. Hơn nữa chuyện Umbrella bố trí bắt giữ cậu trước đó cậu cũng đã có chút nhận ra. Vì thế khi những người này vây lại, Diệp Vân không hề do dự, lóe người vào khu rừng bên cạnh, sau đó dùng điện thoại Ma Huyễn gây nhiễu tín hiệu xung quanh, cuối cùng lấy súng trường từ trong Nhân Chủng Đại ra, dành vài phút điểm danh từng người một.
Sau khi xử lý đám người này, Diệp Vân thậm chí còn chẳng buồn dọn dẹp chiến trường, trực tiếp lái chiếc xe bọc thép của mình rời đi. Cậu không hề lo lắng cho sự an toàn của bản thân, dù sao mục đích đến đây của cậu đã đạt được, bất cứ lúc nào cũng có thể đi. Cho dù cậu có bộc lộ thực lực thật sự khiến công ty Umbrella tức giận, làm cho chúng điên cuồng sử dụng bom hạt nhân để đối phó với cậu thì Diệp Vân cũng chẳng hề sợ hãi, vì cậu có thể rời đi bất cứ lúc nào, bẩm sinh đã đứng ở thế bất bại. Do đó, cậu muốn thử xem, thử xem mình có thể dùng vũ khí hiện đại để đối kháng với công ty Umbrella đến mức độ nào.
Mười mấy phút sau khi Diệp Vân rời đi, quân tiếp viện của Umbrella đã đến. Mà đội quân tiếp viện này chỉ riêng trực thăng vũ trang đã có ba chiếc, xe địa hình quân sự trên mặt đất cũng không dưới hai mươi chiếc. Mà nếu lúc này Diệp Vân còn ở đây chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc, bởi vì người chỉ huy đội tiếp viện này lại chính là Alice.